ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Ta Tại Vĩnh Dạ Chế Tạo Nơi Ẩn Núp

Chương 644. Chung cực thiểm diệu, thắp sáng bọn chúng! (4)

Chương 644: Chung cực thiểm diệu, thắp sáng bọn chúng! (4)

"Lúc ấy sao lại đặt cho ngươi cái tên như thế, ngươi cũng không biết phản kháng một chút sao?"

Bên cạnh, cái đầu cá sấu tráng kiện lắc lắc, cái miệng rộng ngoác ra trông cực kỳ hung tợn nhưng thực chất là đang cười.

"Rống..."

Uy Uy gầm nhẹ một tiếng.

"Việc nói tiếng người này là do lão đại dạy ta, ta cũng không dạy được ngươi. Mà ngươi là một con cá sấu, suốt ngày cứ nghĩ đến chuyện mở miệng nói chuyện làm gì."

"Như vậy không tốt."

Đúng lúc này, Trần Phàm dẫn theo Qua Hầu đi tới. Nhìn ba con cá sấu đang nằm bò trên mặt đất, đứa này cắn đứa kia lăn lộn một chỗ, sự mệt mỏi trên người hắn cũng vơi bớt phần nào. Hắn khẽ mỉm cười.

Phụ mẫu của Uy Uy đã được cứu sống.

Dù thương thế vẫn chưa hoàn toàn bình phục, nhưng tính mạng đã không còn lo ngại.

Đám người nghiên cứu dị thú mấy đời của "Giang Nam Hà gia" quả thực có chút bản lĩnh.

Lúc này Uy Uy đang từ biệt phụ mẫu, thấy Trần Phàm đi tới, nó vui vẻ bò đến bên chân hắn lăn lộn một vòng, sau đó mới nhanh chóng chạy về phía ngoại thành Chiều Dương.

Mấy ngày nay Uy Uy vô cùng bận rộn.

Nó chỉ thỉnh thoảng mới tranh thủ tới thăm cha mẹ. Phần lớn thời gian còn lại, nó đều dùng để thu phục đám dị thú kia.

Phải biết rằng, cuộc đại đào vong tại Vĩnh Dạ đại lục không chỉ có nhân loại, mà ngay cả những dị thú ngày thường ẩn nấp trong các ngõ ngách cũng đi theo đám đông trốn chạy tới đảo Tây Hoang.

Toàn bộ đám dị thú trốn đến đảo Tây Hoang này đều do Uy Uy tiếp nhận. Tuy nhiên, không ít con có tính khí vô cùng cứng đầu, Uy Uy vẫn đang phải lần lượt thu phục từng con một.

"Đi thôi, Uy Uy."

Trần Phàm đưa mắt nhìn theo bóng dáng Uy Uy rời đi, sau đó mới chống chiếc thủ trượng phỉ thúy, đi đến trước mặt người trung niên đang bị chôn dưới đất, hỏi: "Nên xưng hô với tiên sinh thế nào đây?"

"Cứ gọi ta là vị kia đi."

"Vậy tiên sinh, tình trạng cơ thể hiện tại ra sao?"

"Vẫn ổn."

Người trung niên bị chôn chân dưới đất, cột vào một cái bù nhìn, khẽ thở dài đầy bất đắc dĩ: "Mấy ngày qua, người của ngươi hành hạ ta không ít."

"Dùng Quỷ Huyết Hoa để thay thế mạch máu, loại cực hình mà cả đời ta cũng không nghĩ ra được này, các ngươi làm sao mà nghĩ tới được vậy?"

Trần Phàm nghiêng đầu nhìn về phía Cốc chủ Dược Vương Cốc đứng bên cạnh.

"Còn chưa kịp hỏi, ngươi đã cứu sống vị tiên sinh này bằng cách nào?"

"Thì..."

Cốc chủ Dược Vương Cốc vốn định giải thích, nhưng lúc này cảm thấy tình hình có chút không ổn, liền rụt cổ lại, thấp giọng nói: "Cứ coi như ngựa chết chữa thành ngựa sống thôi, phương pháp nào cũng thử qua cả, sau đó thì... sống."

"Ví dụ như?" Trần Phàm truy hỏi.

"Ví dụ như..." Người trung niên thay Cốc chủ Dược Vương Cốc trả lời. Hắn vén áo lên, từ trong vết thương ở bụng móc ra một tòa tế đàn ném xuống ruộng: "Ví dụ như đem cả tòa tế đàn này vùi vào trong bụng ta."

"Thủ đoạn chữa trị của Phàm Vực quả thực có chút đặc thù."

"Bất quá ngươi cũng đừng trách hắn."

"Ta có thể tỉnh lại lần nữa quả thực là nhờ có hắn. Bảy ngày trước có một trận mưa ban phúc, trận mưa đó đã giúp ta kéo dài hơi tàn. Nếu lúc ấy ở trong phòng mà không hứng được trận mưa kia, giờ này ta cũng chẳng thể mở mắt ra được."

"Có chút lực bất tòng tâm."

"Giúp ta rút chân

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip