Chương 750: Có Ngươi Mới Là Phúc Của Bọn Họ
Nam tử nho nhã cảm thấy thấp thỏm mà nghĩ đến, nhưng ở trên Chủ Phong, hai người Ngô Thọ và Thạch Tùng đang nằm ở hậu viện của Chấp Pháp đường, khuôn mặt lộ ra sự phiền muộn mà phơi nắng.
“Ai, khi nào thì chúng ta mới vượt qua được khoảng thời gian khó khăn này đây, Nhị sư huynh, lương khô ăn xong chưa?”
“Ngươi muốn làm gì?”
Nghe vậy, Ngô Thọ lập tức trở nên căng thẳng, bộ dạng này của hắn chính là nếu ngươi dám đánh chủ ý lên lương khô của ta, ta nhất định sẽ liều mạng với ngươi.
Những ngày này đều được duy trì bằng chút lương khô, chỉ khi mỗi ngày được ăn lương khô, Ngô Thọ mới có thể cảm thấy một chút hạnh phúc.
Thạch Tùng liếc mắt nhìn bộ dạng đề phòng của Ngô Thọ, sau đó tức giận nói.
“Ngươi nhìn cái bộ dạng hùng hổ này của ngươi xem, ta chỉ hỏi một chút thôi, bởi vì chỗ lương khô của ta còn dư lại có nửa tháng thôi.”
“Sao ngươi ăn nhanh vậy?”
“Không còn cách nào khác, ta nhịn không được.”
Thạch Tùng bất lực nói, chỉ khi hắn thực sự trải qua cuộc sống không có Diệp Trường Thanh, hắn mới có thể biết nó khó khăn như thế nào.
Toàn bộ Đạo Nhất tông, từ Ngô Thọ và Thạch Tùng cho đến những đệ tử tạp dịch bình thường khác, tất cả bọn họ giống như bị mất hồn vậy.
Thậm chí là có một số đệ tử chỉ biết đến tu luyện và tu luyện, không có bất kỳ dấu hiệu tức giận nào, sau đó lại dùng kiếm chém nát tấm bia đá xanh trước mặt, rống lên tận trời.
“Khoảng thời gian mịa nó này không thể vượt qua được, ta muốn đến Trung Châu.”
Những đệ tử ở một bên thấy vậy thì cũng lộ ra ánh mắt đồng tình, tỏ ý đã hiểu, bởi vì làm gì có ai không muốn đi Trung Châu chứ.
Ngay khi không khí chết chóc và im lặng bao trùm toàn bộ Đạo Nhất tông, đột nhiên bên phía Ngô Thọ nhận được thư truyền tin của Tề Hùng, chính là loại vượt châu Truyền âm phù.
“Đại sư huynh truyền tin sao?”
“Ngươi mau xem đi, sư huynh nói cái gì?”
Thạch Tùng còn tỏ ra kích động hơn cả Ngô Thọ, nhưng sau khi Ngô Thọ nghe xong nội dung ở trên Truyền âm phù thì cả người đều ngây dại.
Thấy hắn không nói lời nào, Thạch Tùng ở bên cạnh lại tỏ ra gấp muốn chết.
“Làm sao vậy, đại sư huynh nói cái gì vậy?
Ngươi mau nói đi.”
“Đại…… Đại sư huynh kêu chúng ta chuẩn bị một chút, sau đó là đi Trung Châu gặp mặt.”
Phải mất một lúc lâu thì Ngô Thọ mới lấy lại được tinh thần, sắc mặt có chút không thể tin được mà thì thầm nói ra, cả cơ thể cũng không nhịn được mà run lên.
Thạch Tùng ở bên cạnh cũng giống như vậy, hai huynh đệ ngồi đối diện nhau, sau khoảng mười lăm phút thì đột nhiên phá lên cười.
“Ha ha, tốt, tốt, cuối cùng cũng chờ được đến lúc này.”
Ở phía tiền sảnh, chúng chấp sự ở Chấp Pháp đường vốn đang hữu khí vô lực, sau khi nguyên một đám nghe được tiếng cười truyền đến từ trong hậu viện thì tỏ ra nghi hoặc mà ngẩng đầu.
“Đại trưởng lão và Đường chủ bị làm sao vậy?”
“Không biết, hình như nói cái gì đó?”
“Có muốn đi nhìn một chút không?
Dù sao thì tâm trạng của Đường chủ trong hai ngày nay cũng có chút khác thường.”
“Ngươi muốn đi thì đi đi, tâm trạng của ta cũng không tốt đâu.”
“Ai, Trường Thanh trưởng lão, không có ngươi chúng ta sống sao đây.”
“Khi nào thì có thể đi Trung Châu đây.”
Các chấp sự hữu khí vô lực nói, nhưng một
────────────────────
🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP
Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.
────────────────────
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền