ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Ta Là Trù Thần: Toàn Tông Môn Đều Bị Ta Làm Thèm Khóc

Chương 749. Có Ngươi Mới Là Phúc Của Bọn Họ

Chương 749: Đạo Nhất Tông âm U Đầy Tử Khí

Cả Thánh chủ Vân La và Thánh chủ Dao Trì đều không phản đối việc Đạo Nhất tông vào Trung Châu, thậm chí còn bày tỏ sự ủng hộ của mình.

Trong số đó, một mặt là do thức ăn của Diệp Trường Thanh, mặt khác là do Đạo Nhất tông định cư cũng không ảnh hưởng gì đến Thánh địa Vân Lạc và Thánh địa Dao Trì.

Bởi vì xét theo tình hình hiện tại, việc Đạo Nhất tông định cư ở Trung Châu cũng chỉ có một lựa chọn, đó là thay thế Thánh địa Kình Thiên.

Mà lúc tiếp quản tài nguyên của Thánh địa Kình Thiên cũng không gây ra xung đột gì với Thánh địa Dao Trì và Thánh địa Vân La.

Sau khi bọn người Tề Hùng nhìn thấy vẻ mặt ngu ngốc của Thánh chủ Vân La, bọn họ cũng nở ra một nụ cười kỳ lạ, nhưng mấy người Lý Chính Thanh lại nhìn không nổi nữa, lập tức tiến lên kéo Thánh chủ Vân La rời đi.

“Thánh chủ, dù sao ngươi cũng là Thánh chủ của Thánh địa Vân La chúng ta, có thể đừng làm ra vẻ mặt đáng xấu hổ đó nữa được không?”

“Cái này có là gì đâu, các ngươi có biết dân lấy thực vì trời không?

Ta muốn được ăn cơm đấy thì có gì sai?”

“Ngươi….”

Hắn lập tức bị đám người Lý Chính Thanh vừa tỏ ra khó chịu phàn nàn vừa bất lực lôi đi.

“Thật sự là không có một chút phong thái của Thánh chủ tý nào.”

Sau khi nhìn Thánh chủ Vân La đã đi xa, Tề Hùng vừa cười vừa nói, nhưng ngay giây tiếp theo liền bị Mạc Vân đẩy trở về.

“Đại sư huynh ngươi cũng không khá hơn bao nhiêu, cũng khiến Đạo Nhất tông chúng ta mất mặt nhiều lắm.”

Lời này vừa nói ra, sắc mặt của Tề Hùng lập tức tối sầm lại, hung hăng trừng mắt nhìn Mạc Vân một cái, tên gia hỏa này chỗ nào cũng tốt, nhưng vì sao lại có miệng…?

Tề Hùng cũng đã định liên hệ với đám người Ngô Thọ và Thạch Tùng.

Về phần Đạo Nhất tông ở Đông Châu xa xôi, đã mấy tháng trôi qua, Đạo Nhất tông lúc này đã mất đi sức sống như xưa từ lâu.

Đừng nói là các đệ tử, ngay chuồng ngựa ở dưới chân núi đều là một bộ âm u đầy tử khí.

Nguyên một đám linh mã kia đều tỏ ra ủ rũ, chấp sự ở một bên thấy vậy cũng không khỏi chửi thầm.

“Các ngươi mịa nó thật là một đám đê tiện mà, trước kia ai cũng không muốn ra ngoài, hiện tại không có người tới cưỡi các ngươi, các ngươi còn tỏ ra không quen sao?”

Chấp sự cũng tỏ ra bất lực, rốt cuộc thì nhóm đệ tử này bị làm sao vậy, nhiệm vụ cũng không thèm làm, chuồng ngựa thì ngày nào cũng vắng vẻ, so với trước đó thì chính là hai thái cực mà.

Trên các đỉnh núi, mặc dù từng tên đệ tử một vẫn đang nỗ lực tu luyện, nhưng sắc mặt của nguyên một đám đều như chết cha chết mẹ vậy.

“Ồ, lại thêm một ngày nhớ tới trưởng lão Trường Thanh nữa.”

“Ai nói không phải?”

“Uy, sư huynh, chỗ của ngươi còn lương khô không?”

“Ngươi muốn làm gì?”

“Hắc hắc, chỗ của ta ăn hết rồi, cho nên muốn mua từ chỗ của ngươi một chút.”

“Không bán.”

“Ngươi… Sư huynh đệ với nhau, tại sao ngươi lại đối xử với ta như vậy?”

“Phần của ai cũng như nhau.

Là do ngươi không biết tự mình tiết kiệm một chút, liên quan rắm gì đến ta.”

“Ta nhịn không được.”

Sau vài tháng, cho dù lương khô có ngon đến đâu thì chúng đệ tử vẫn cũng có chút chán ăn, dù sao thì cái này cũng không ngon bằng đồ mới xào.

Huống chi, còn có một số đệ tử, ngay

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip