ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Nguyên Thủy Kim Chương

Chương 2. Thấu Mắt Bạo Đầu, Thứ Bảy Đố Ma! (2)

Chương 2: Thấu Mắt Bạo Đầu, Thứ Bảy Đố Ma! (2)

Một đòn xuyên thấu, phá thuẫn, bạo đầu!

Thiếu niên lạnh lùng lên tiếng: "Đố Ma Cố Sơn Hà, hành hạ kẻ yếu, làm nhiều việc ác, tội đáng chịu phạt!"

"Ác giả ác báo!"

Dứt lời, y lấy từ trong bọc hành lý ra một chiếc áo choàng, nhanh chóng thay đồ rồi lặng lẽ biến mất.

Cố Sơn Hà nằm gục trên đất, xác thân đã chết nhưng linh hồn vẫn còn lờ mờ cảm nhận được. Hắn mơ hồ thấy xung quanh có mười mấy bóng dáng thiếu niên gầy mỏng như tờ giấy đang bò về phía mình. Đó đều là những người từng bị hắn hành hạ đến chết, giờ đây hóa thành oán linh quay lại cắn xé. Cố Sơn Hà muốn gào thét nhưng không phát ra âm thanh, cuối cùng bị oán linh nuốt chửng hoàn toàn.

Một canh giờ sau, Nhị Giới phù hết tác dụng. Người qua đường phát hiện thi thể Cố Sơn Hà liền kinh hãi kêu cứu, có người vội vã báo quan.

Nha dịch và bộ khoái nhanh chóng phong tỏa hiện trường. Lý Hải Nham, bộ đầu của thành Thúy Lĩnh, chậm rãi bước tới nhìn thi thể.

"Đại chưởng quỹ cửa hàng Hoàng Kim, Cố Sơn Hà?"

Ngỗ tác Trương Hải gật đầu: "Chính là hắn. Chết vào lúc sáng sớm, bị một đòn bắn nát mắt trái, nổ tung sọ não."

Lý Hải Nham thở dài: "Lại là giết người liên hoàn? Đây là vụ thứ mấy rồi? Đủ điều kiện định danh án chưa?"

"Bốn mươi sáu ngày trước là tu sĩ Khâu Quân, ba mươi mốt ngày trước là Lý Phong ở Hồng Sơn Đường, mười tám ngày trước là Tưởng Tử Du... Đây là hành vi của Đố Ma! Kẻ này chuyên giết tu sĩ, phá được khí thuẫn, thấu mắt bạo đầu. Cố Sơn Hà là nạn nhân thứ năm, theo quy định đã có thể lập án."

Lý Hải Nham gật đầu: "Ta tuyên bố đây là một vụ án liên hoàn, hung thủ được danh hiệu là Bạo Đầu Ma. Sau các danh hiệu Dạ Ma, Viên Nguyệt Ma, Sơ Tam Ma... đây là vị Đố Ma thứ bảy xuất hiện tại thành Thúy Lĩnh. Lập tức phát lệnh truy nã, đặc biệt lưu ý kẻ này chuyên nhắm vào tu sĩ Luyện Khí."

Trương Hải căm phẫn nói: "Lũ ma đầu của Hồng Trần Ma Tông ngày càng ngang ngược. Tại sao bản môn Đạo Tông không phái người xuống trấn áp?"

"Không rõ, chúng ta đã xin chi viện nhiều lần nhưng ngay cả hạ viện ở đế đô cũng giữ im lặng. Không hiểu phía trên đang tính toán gì."

Trương Hải lại thở dài: "Tên Bạo Đầu Ma này cực kỳ giảo hoạt. Hắn giết người nhưng không lấy tiền tài, ngay cả túi trữ vật cũng không động vào. Dị năng tìm tung của Vương đầu mục hoàn toàn vô dụng. Ngay cả Quan Khí Tâm Nhãn của ta cũng không thấy dấu vết chân khí. Không biết là do hắn quá mạnh áp chế ta, hay hắn thực sự không dùng chân khí?"

Lý Hải Nham trầm giọng: "Chắc chắn là áp chế ngươi. Không có chân khí thì sao phá nổi khí thuẫn của Cố Sơn Hà? Tu vi kẻ này ít nhất phải từ Luyện Khí tầng tám trở lên, thậm chí có tới bốn mươi năm công lực."

Hắn nhìn ra xung quanh, đám đông hiếu kỳ đã vây kín nhiều lớp, trong đó có cả các học tử đạo quán đang đứng xem thay vì đi học. Lý Hải Nham chán nản: "Bảy tên Đố Ma hoành hành, đám này không để Thúy Lĩnh thành yên ổn được sao?"

Trương Hải nhỏ giọng an ủi: "Thành lớn thế này, kẻ đến người đi hàng ngàn mỗi ngày, chết vài người cũng chỉ như hạt cát thôi."

Trong đám đông đứng xem có một nhóm thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi, là học tử của Thiên Địa đạo viện. Thấy sắp đến giờ học, bọn họ mới luyến tiếc rời đi, chạy về hướng tây thành.

Trong số đó, có một thiếu niên tuấn tú, dáng người hơi gầy, da dẻ trắng trẻo, đôi mắt lấp lánh có thần. Đó chính là Lạc Chu – kẻ vừa cải trang thành thiếu niên vùng núi để kết liễu Cố Sơn Hà.