Chương 1: Giáo trình tân thủ
"Đây là đâu?"
Dương Ba kinh ngạc quan sát không gian tối đen như mực xung quanh. Toàn bộ thế giới, ngoại trừ bình đài rộng chừng ba mét vuông dưới chân hắn, không còn tồn tại bất cứ thứ gì khác.
"Hắn đây là xuyên không sao?"
Hắn tự lẩm bẩm một mình. Mới vừa rồi, hắn còn đang đứng trước cửa tủ lạnh tìm đồ lót dạ, nhưng ngay khắc sau đã xuất hiện tại thế giới kỳ quái này.
Chưa kịp để hắn định thần, trước mắt bỗng hiển hiện từng hàng văn tự:
"Chào mừng đến với Minecraft, Steve."
"Ngài có năm phút chuẩn bị. Sau khi đếm ngược kết thúc, ngài sẽ được đưa đến bản đồ tân thủ để bắt đầu giáo trình hướng dẫn."
Theo sau lời nhắc nhở, một dãy số đếm ngược màu đỏ rực xuất hiện giữa hư không.
"04:58"
Thời gian đang từng chút trôi qua.
Dương Ba sững sờ: "Minecraft? Còn có cả giáo trình tân thủ? Chuyện này có thật không vậy?"
Hắn vốn rất am hiểu Minecraft, một trò chơi thế giới mở cực kỳ tự do. Trong thế giới đó, mọi thứ đều cấu thành từ các khối vuông, người chơi có thể tự do tìm kiếm vật tư, mạo hiểm, xây dựng và thay đổi cả thế giới.
"Chơi Minecraft mà còn cần giáo trình sao? Mở ba lô!"
Với tư cách là một "lão binh" mười năm, Dương Ba không chỉ am hiểu cách chơi mà còn đọc qua rất nhiều tiểu thuyết liên quan. Vừa dứt lời, một giao diện ba lô hiện ra trước mắt hắn. Đó là không gian chứa đồ ba nhân chín, phía dưới cùng là thanh công cụ nhanh chín ô, tổng cộng có ba mươi sáu ô trống. Phía trên còn có khung trang bị nhân vật và ô chế tạo hai nhân hai.
Hiện tại, trong ba lô không có vật gì.
"Quả nhiên là thế..."
Hắn đóng ba lô lại, ngước nhìn dãy số đếm ngược trên cao, khẽ nhíu mày. Minecraft về cơ bản là phá hoại và chế tạo, chẳng lẽ giáo trình này định dạy hắn cách chặt cây?
Năm phút chuẩn bị nhanh chóng trôi qua.
"Mời Steve chuẩn bị... 5... 4... 3... 2... 1."
"Kết nối bản đồ tân thủ 'Constantine' thành công."
Lời nhắc nhở còn chưa tan hết, cảnh vật xung quanh Dương Ba đã thay đổi long trời lở đất. Hắn chưa kịp phản ứng thì một mùi hôi thối nồng nặc lẫn với mùi lưu huỳnh đã xộc thẳng vào mũi.
"Nhà ai nổ bể phốt thế này?!"
Hắn nhăn mặt quan sát chung quanh. Đây là một gian nhà gỗ cũ nát, trên xà nhà chằng chịt mạng nhện. Sàn nhà đen kịt, kẽ hở khảm đầy vết bẩn màu đỏ sậm. Ở góc phòng chồng chất mấy chiếc rương gỗ mục nát, mùi thối chính là từ đó bay ra.
"Mời vơ vét vật tư có giá trị..."
Một mũi tên màu xanh lá chỉ thẳng về phía chiếc tủ đầu giường duy nhất trong phòng.
"Vơ vét sao?"
Dương Ba bước trên sàn nhà dẻo dính, đi về phía tủ đầu giường được đánh dấu. Trong lòng hắn thầm suy đoán, Constantine chẳng lẽ là thế giới trong phim ảnh về gã "cặn bã Cons" nổi tiếng kia?
Khi hắn tiến đến cách cái tủ một mét, một tùy chọn mới hiện lên: "Vơ vét".
Ngay khi hắn mặc niệm trong đầu, một giao diện tương tự ba lô xuất hiện, nhưng bên trong chỉ có hai dấu chấm hỏi đang đếm ngược. Dấu hỏi thứ nhất chỉ mất ba giây đã biến thành một thanh kiếm gỗ.
"Delta Force phiên bản Minecraft à?"
Dương Ba ngơ ngác nhìn thanh kiếm, cảm thấy bản thân dường như đã xuyên không vào một thế giới vô cùng phức tạp. Hắn vừa động ý niệm, thanh kiếm gỗ trong tủ đã xuất hiện trên tay. Khi hắn tập trung nhìn vào nó, thông tin thuộc tính hiện ra:
Kiếm gỗ Sát thương: 4 Độ bền: 59/59
"Bắt đầu bằng việc tặng vũ khí, theo logic thông thường của giáo trình tân thủ thì sắp đến đoạn diệt quái rồi..."
Lúc này, ô thứ hai trong tủ cũng lộ diện. Đó là một đồng xu màu xanh lá, trông như được chế tác từ lục bảo trong game, chính giữa còn in hình một dân làng mũi to.
Hắn thu lấy đồng xu, một thông báo hiện lên: "Điểm tích lũy sinh tồn +1".
Nếu đây thực sự là điểm tích lũy giống như trong các trò chơi bắn súng, thì một điểm này quả thực quá ít ỏi. Không để hắn kịp nghiên cứu thêm, nhiệm vụ mới lại đến:
"Mời tiêu diệt quái vật."
Dương Ba lập tức nắm chặt kiếm gỗ, cảnh giác nhìn quanh nhưng không thấy gì. Cuối cùng, hắn nhìn về phía chiếc rương gỗ bốc mùi hôi thối ở góc phòng. Bên trong rương là một đống vật phẩm hỗn độn, khiến hắn cảm thấy dạ dày quặn thắt vì buồn nôn.
"Chết tiệt!"
Hắn vội lùi lại bên cửa sổ để hít thở chút không khí ít ỏi còn sót lại. Thứ tròn tròn lăn lóc trong rương kia tuyệt đối không phải là quả bóng đá. Nhìn khung cửa sổ bị đóng chặt, hắn thử kéo mạnh vài lần nhưng những tấm ván gỗ vẫn bất động.
Ngay khi hắn định dùng nắm đấm phá ván, một giọt dịch nhờn màu đỏ sậm từ trần nhà nhỏ xuống cánh tay hắn. Theo bản năng, hắn ngước nhìn lên.
"Rống!"
Một sinh vật tựa như con người đang bò sát trên trần nhà. Bị phát hiện, nó dường như bị kích thích, lấy đà nhảy xuống. Mùi lưu huỳnh bỗng chốc nồng nặc đến nghẹt thở.
Đầu óc Dương Ba trống rỗng trong giây lát. Ngay sau đó, hắn bị quái vật đâm sầm vào người, ngã lăn ra đất. Lúc này, hắn mới nhìn rõ mặt mũi đối phương. Đó là thân hình một người đàn ông mặc bộ đồ lao động rách rưới, nhưng khuôn mặt đã biến dạng hoàn toàn, nửa bên gò má thối rữa lộ ra xương vàng khè, nhãn cầu đục ngầu tơ máu đầy vẻ điên cuồng.
Nó gào thét, miệng há to lộ ra hai hàng răng nanh khấp khểnh còn dính những mẩu thịt đen. Khi Dương Ba kịp tỉnh táo lại thì đã muộn, quái vật đã ngoạm một cú vào cổ hắn. Tuy nhiên, cảm giác đau đớn không hề xuất hiện. Thay vào đó là một lời nhắc nhở:
"Điểm sinh mệnh: 15/20."
Dương Ba bình tĩnh lại, dùng sức đẩy đối phương ra. Trên đầu nó hiện lên dòng chữ:
Địa Ngục • Thực Hủ Ma Điểm sinh mệnh: 39/40
"Có cả thanh máu cơ à?!"
Tư duy của Dương Ba thay đổi ngay lập tức. Con Thực Hủ Ma bị đẩy ra càng thêm phẫn nộ, lại lao về phía hắn. Lần này, hắn chủ động vung kiếm gỗ chém mạnh.
Điều bất ngờ là con quái vật vốn nhìn như không có trí tuệ này lại đột ngột dừng bước, né tránh cú chém của hắn. Tuy nhiên, ngay khi kiếm gỗ vừa hạ xuống, một âm thanh giống như gậy gỗ gõ vào da thuộc vang lên. Thân thể Thực Hủ Ma bỗng đỏ rực lên, nó bị đẩy lui hai bước, trên đầu hiện ra con số -4.
"Sát thương diện rộng sao?"
Dương Ba nhanh chóng tiến lên, tiếp tục vung kiếm. Dù không trực tiếp chạm vào người quái vật nhưng âm thanh kỳ lạ kia vẫn vang lên, quái vật vẫn bị mất máu. Mọi chuyện xem ra đơn giản hơn hắn tưởng.
Nhưng ngay lúc đó, Thực Hủ Ma đột ngột há miệng, phun ra một luồng dịch nhờn màu xanh lá. Khoảng cách quá gần khiến Dương Ba không kịp né tránh, bị dịch nhờn dán chặt vào mặt.
"Điểm sinh mệnh: 4/20."
Cú phun này suýt chút nữa đã khiến hắn mất mạng. Dương Ba xốc lại tinh thần, dốc toàn lực chú ý vào con quái vật, liên tục vung kiếm gỗ. Một lần, hai lần, ba lần...
Dường như chiêu phun dịch của nó có thời gian hồi chiêu. Dưới chuỗi tấn công dồn dập, con quái vật chỉ biết gầm rống vô vọng, bị lực lượng vô hình ép chặt vào góc tường. Sau một loạt cú đánh, Thực Hủ Ma phát ra tiếng kêu thảm thiết rồi đổ gục xuống sàn. Những đốm kinh nghiệm màu xanh lục bay ra, chui tọt vào người Dương Ba.
Trên sàn nhà, xác con quái vật phát ra ánh sáng trắng trong suốt, như thể đang nhắc nhở hắn rằng có thể vơ vét vật phẩm từ nó.
Nhìn cái xác, Dương Ba lẩm bẩm: "Đây mà là giáo trình tân thủ sao?!"