ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Mạt Thế Chi Thâm Uyên Triệu Hoán Sư

Chương 4. Vực sâu triệu hoán sư

Chương 4: Vực sâu triệu hoán sư

Khoảng cách tới thời điểm tận thế chỉ còn vài tiếng đồng hồ. Trần Phong không quản ngại khó khăn, tốn bao công sức đột nhập vào đấu trường này, mục đích dĩ nhiên không phải để giải cứu con Địa Ngục Khuyển từng gieo rắc vô số sát chóc ở kiếp trước, mà là... biến nó thành tế phẩm để triệu hoán vật triệu hồi đầu tiên của hắn.

Triệu hoán sư.

Đây chính là năng lực mà Trần Phong có được khi tận thế giáng lâm.

Cơn bão năng lượng quét qua, vô số khe nứt thứ nguyên mở rộng. Chỉ trong một giây ngắn ngủi vừa rồi, thế giới này đã phát sinh những biến hóa nghiêng trời lệch đất. Trong kỷ nguyên hoàn toàn mới này, nhân loại ngoại trừ việc trở thành thức ăn hay bia đỡ đạn, vẫn có một bộ phận nhỏ được trời xanh chiếu cố.

Nguồn năng lượng đặc thù giúp nhiều người sở hữu những năng lực chưa từng có: Ma kiếm sĩ, Băng Hỏa pháp sư, Tuần thú sư, Long huyết chiến sĩ, Cự nham chiến sĩ... thậm chí có người còn có khả năng tự phục hồi cơ thể hay khống chế thây ma. Trần Phong chính là một trong số những người may mắn đó.

Lúc này, hắn đứng lặng tại chỗ, làn da vốn trắng trẻo bỗng chốc trở nên đỏ bừng, đặc biệt là đôi mắt xung huyết tinh hồng như quỷ mị. Khí thế tỏa ra khiến hắn trông cực kỳ quỷ dị.

Máu. Khắp nơi đều là máu.

Trần Phong cảm giác như đang đắm mình trong một biển máu mênh mông, nơi vô số thi thể trôi nổi: từ những loài côn trùng nhiều chân kỳ quái, quỷ vật mặt xanh nanh vàng, sinh vật nửa người nửa cá, cho đến những gã khổng lồ toàn thân rực lửa. Rõ ràng, đây không phải là hành tinh mà nhân loại từng quen thuộc.

Ngoài biển máu, trước mắt hắn còn hiện lên vô số cảnh tượng hãi hùng: những hồ nước đầy axit ăn mòn, những đám mây độc bao phủ, những hang động đầy gai nhọn sắc lẹm và nham thạch nóng chảy. Những nơi đó là địa bàn của các giống loài chưa từng được biết đến, nhưng tất cả đều có chung đặc tính: tàn bạo và khát máu.

Đây là đâu?

Thân thể Trần Phong khẽ run lên. So với sự sợ hãi và bất an của lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng này ở kiếp trước, lần này trong mắt hắn lại hiện lên vẻ cuồng vọng và táo bạo.

Vực Sâu. Đó là tên gọi của vùng đất này.

Một vực sâu không đáy với vô số tầng không gian khác nhau. Nơi đây là vùng đất của sự kinh hoàng, nơi môi trường cực kỳ khắc nghiệt và sinh mệnh luôn bị đe dọa. Một nơi không có đạo đức, không có luân lý, chỉ có những cuộc chém giết không bao giờ chấm dứt. Ở đó, tình bạn, tình thân hay tình yêu đều là thứ xa xỉ; chỉ có sự phản bội, giết chóc và hủy diệt.

Vực Sâu chính là quê hương của lũ ác ma chuyên gieo rắc cái chết, nhưng đồng thời cũng là chỗ dựa lớn nhất để Trần Phong có thể sinh tồn trong thời mạt thế. Là một tiến hóa giả, năng lực của hắn là kết nối với Vực Sâu. Bằng sức mạnh bản thân hoặc những tế phẩm đặc thù, hắn có thể triệu hoán ác ma từ nơi đó ra để sai khiến.

Hắn chính là Vực Sâu Triệu Hoán Sư.

Địa Ngục Khuyển ư? Con hung thú từng mang lại nỗi khiếp sợ cho bao người, ngay từ đầu vốn chỉ được hắn xem là món tế phẩm để triệu hồi ác ma mà thôi. Thời đại mới đã mở ra, lúc này hắn cần dùng khối huyết nhục tràn đầy năng lượng kia để gọi ra trợ thủ đầu tiên của mình.

"So với kiếp trước không có kinh nghiệm, chỉ triệu hồi được một con nhuyễn trùng vô dụng, thì lần này, với tế phẩm mạnh mẽ như Địa Ngục Khuyển, không biết sẽ xuất hiện sinh vật gì đây?"

Nhìn về phía trước, đôi mắt Trần Phong tràn ngập sự điên cuồng. Giây tiếp theo, hắn dứt khoát thọc cả hai tay vào bộ não của con Địa Ngục Khuyển. Dùng một sinh vật hung dữ như vậy làm vật hiến tế, hắn đã chiếm được tiên cơ.

Bây giờ là lúc thu hoạch.

Sắc đỏ trong mắt hắn ngày càng đậm, không gian xung quanh bắt đầu biến đổi. Một làn sương máu xuất hiện, nhanh chóng bao trùm lấy cả căn phòng, mang theo hơi thở tàn bạo, tà ác và đầy điềm gở. Mùi máu và lửa sực nức, một mùi hương quen thuộc mà đã lâu rồi hắn mới ngửi lại được.

Trần Phong nghiến chặt răng. Lúc này, hắn dường như đang phải chịu đựng một nỗi đau đớn khó lòng dung thứ, sắc mặt dần trở nên trắng bệch. Nhưng hắn không hề dao động, trái lại còn nở một nụ cười quỷ dị, để lộ hàm răng trắng ởn. So với vật triệu hồi sắp xuất hiện, chút đau đớn này đáng là gì?

Ngay khi sương máu nồng nặc đến cực điểm, một bóng hình vặn vẹo, quái dị đột ngột hiện ra. Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên. Đó là một sinh vật to lớn, hay đúng hơn là một khối thịt thối rữa tởm lợm. Nó có khuôn mặt xấu xí tột độ, thân hình là một đống thịt nhão cồng kềnh với tứ chi thô kệch. Trên mặt nó, ngoài đôi mắt tràn đầy căm hận thì chỉ còn lại một cái miệng có thể mở rộng vô hạn để nuốt chửng con mồi.

Liệt Ma.

Chúng là những kẻ thủ ác danh bất hư truyền trong Vực Sâu, dơ bẩn và độc ác. Chúng là những khối huyết nhục không có tư tưởng, sự hỗn loạn kéo dài đã biến chúng thành những sinh vật chết lặng, chỉ biết đến sợ hãi và căm hận.

Trần Phong đứng thẳng lưng, vẻ vui mừng trên mặt khó lòng che giấu. So với con nhuyễn trùng lần trước, Liệt Ma rõ ràng sở hữu sức mạnh đáng sợ hơn nhiều. Không quá lời khi nói rằng, ngay cả đạn pháo thông thường bắn vào người cũng khó lòng tiêu diệt được nó ngay lập tức.

Khiên thịt. Đây chắc chắn là một tấm khiên thịt hiếm có.

Tuy nhiên, trạng thái của con Liệt Ma này có chút bất thường. Đôi mắt u ám của nó giống như lệ quỷ, chằm chằm nhìn vào Trần Phong. Bản tính căm học khiến nó thậm chí nảy sinh sát cơ với chính chủ nhân của mình.

"Hửm?"

Sắc mặt Trần Phong trầm xuống. Hắn lập tức ngưng tụ tinh thần lực thành những mũi dao sắc lẹm, đâm thẳng vào cơ thể Liệt Ma. Tấn công tinh thần là phương pháp mà các Triệu hoán sư thường dùng để răn đe những sinh vật triệu hồi không nghe lời.

"Oy... jh... lk..."

Những âm thanh phức tạp phát ra từ miệng Liệt Ma. Dù thiếu trí tuệ, nó vẫn cảm nhận được nỗi đau đớn từ sâu trong linh hồn và nhanh chóng tỏ vẻ phục tùng. So với một kẻ khó kiểm soát như Địa Ngục Khuyển, loại vật triệu hồi này mới khiến Trần Phong thực sự yên tâm, bởi hắn có thể đoạt mạng chúng chỉ bằng một ý niệm.

Trần Phong không để ý đến Liệt Ma nữa, hắn đứng dậy nhìn ra ngoài cửa. Dù đã có Liệt Ma để tự vệ, hắn cũng không ngây thơ đến mức nghĩ rằng mình có thể tung hoành khắp thành phố. Theo ký ức, phải bảy ngày nữa quân đội mới có thể bình định được thảm họa tại thành phố J.

Bảy ngày đó sẽ có rất nhiều chuyện xảy ra.

Hơn hai phần ba dân số thành phố J sẽ mất mạng trong khoảng thời gian này. Bảy ngày đẫm máu, kinh hoàng và đầy rẫy hiểm nguy. Trần Phong hiện tại vừa mới thức tỉnh, thực lực chưa đủ để một mình chống lại lũ quái vật vô biên, vì vậy hắn cần tìm một nơi trú ẩn an toàn...