ItruyenChu Logo

Chương 474: Thông gia (2)

Cùng lúc đó, tại bến tàu ngoài đảo Phù Sơn.

Gia chủ Lâm gia – Lâm Uy Viễn đang chắp tay sau lưng đứng bên lan can, nhìn ra hồ Tiềm Long mênh mông sóng vỗ. Lâm Tử Hoành đi theo phía sau, vừa từ quảng trường chạy tới.

Lâm Uy Viễn bình tĩnh ra lệnh: "Tử Hoành, ngươi tìm thời gian đích thân đi mời Dương Cảnh đến phủ làm khách. Ta sẽ tự mình thiết yến chiêu đãi hắn."

Lâm Tử Hoành kinh ngạc: "Phụ thân, người muốn đích thân gặp hắn?" Trong ký ức của y, phụ thân rất hiếm khi hạ mình chiêu đãi thế hệ trẻ, trừ phi đó là những nhân vật thủ lĩnh của năm đại phái.

Lâm Uy Viễn gật đầu, ánh mắt thâm thúy: "Dương Cảnh tuổi trẻ tài cao, đồng tu ba môn chân công đến Thực Khí cảnh, lại có thể đánh hòa với Sở Vân Hải, tiền đồ không thể lường được. Nhân tài như vậy phải giao hảo sớm để trải đường cho Lâm gia." Ông nhìn con trai, tiếp lời: "Sẵn có mối quan hệ của ngươi, hãy nhân cơ hội này kéo gần khoảng cách giữa Lâm gia và hắn."

Lâm Tử Hoành thở dài cảm khái. Dương Cảnh bằng tuổi y, thậm chí còn nhỏ hơn một chút, mà nay đã khiến phụ thân phải trọng thị đến mức này. Y hiểu rõ tính cách phụ thân, một vị gia chủ chấp chưởng đại thế gia mấy chục năm, lật tay làm mây tay làm mưa, người bình thường chưa bao giờ lọt vào mắt xanh của ông.

Lâm Tử Hoành đáp: "Phụ thân, mấy ngày nay Dương Cảnh chắc chắn bận rộn, lại đang lúc danh tiếng lẫy lừng nên hắn sẽ không muốn ra ngoài. Vừa rồi chúng ta mời hắn vào phủ thành ăn mừng cũng bị từ chối. Hay là đợi vài ngày nữa, khi sự việc lắng xuống, con sẽ đi mời hắn."

Lâm Uy Viễn khẽ gật đầu: "Cứ theo ý ngươi mà làm. Việc này phải để tâm, tuyệt đối không được sơ suất."

Phía bên kia, Dương Cảnh và Tôn Ngưng Hương đang đi về phía Linh Tịch phong. Dọc đường, đệ tử các mạch dù nội môn hay ngoại môn thấy hắn đều dừng bước hành lễ, ánh mắt tràn đầy sự kính sợ và sùng bái. Dương Cảnh vẫn giữ thần sắc ôn hòa, khẽ gật đầu đáp lại mà không chút kiêu căng.

Khi đi ngang qua thiện phòng, hắn vào dặn quản sự chuẩn bị thêm thức ăn để chiều đưa đến Thanh Tứ Hào Viện. Bây giờ hắn đã là nhân vật phong vân, quản sự nào dám lơ là, lập tức đồng ý ngay, thậm chí còn muốn miễn phí điểm cống hiến để chúc mừng. Tuy nhiên, Dương Cảnh vẫn chủ động dùng lệnh bài khấu trừ điểm, hắn không muốn vì chút lợi nhỏ mà đánh mất bản tâm.

Rời khỏi thiện phòng, khi đi đến con đường dẫn lên núi, họ tình cờ gặp một bóng người. Dương Cảnh hơi nhướng mày, lộ vẻ kinh ngạc. Đó là Sở Vân Hải. Một đệ tử Thiên Diễn phong như y đến Linh Tịch phong làm gì? Cả hai vừa trải qua một trận kịch chiến, đáng lẽ phải về tĩnh dưỡng mới đúng. Nhìn dáng vẻ này, rõ ràng Sở Vân Hải đang chờ hắn.

Thấy Dương Cảnh trở về, Sở Vân Hải chỉ lướt nhìn Tôn Ngưng Hương rồi dừng lại ở Dương Cảnh, sau đó bước tới. Tôn Ngưng Hương cảnh giác, nhích lại gần Dương Cảnh. Nàng sợ Sở Vân Hải vì không thắng được trên đài mà thấy mất mặt nên tìm đến gây hấn.

Sở Vân Hải không quan tâm đến nàng, y nhìn thẳng vào Dương Cảnh, trầm giọng nói: "Dương Cảnh, ngươi rất khá. Bạch Tử Vũ hay Lục Thiếu Hoa đều không đủ tầm để tạo áp lực cho ta. Nhưng ngươi thì khác, dù ta đã kích phát chiến thể vẫn không thể đánh bại ngươi. Áp lực ngươi tạo ra chính là động

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip