ItruyenChu Logo

[Dịch] Loạn Võ Từ Bái Nhập Võ Quán Bắt Đầu

Chương 472. Có chơi có chịu mà thôi

Chương 472: Có chơi có chịu mà thôi

Trên lôi đài.

Tiếng của Tào Chân như hồng chung, trực tiếp tuyên bố Dương Cảnh và Sở Vân Hải cùng xếp vị trí thứ nhất trong kỳ Phù Sơn đại bỉ năm nay!

Nghe vậy, cả Dương Cảnh lẫn Sở Vân Hải đều không khỏi sờ sững, thân thể vốn đang căng cứng mới dần buông lỏng. Hai người liếc nhìn nhau, trong mắt không còn sát ý như trước mà đồng thời khom người hành lễ, trầm giọng đáp: "Rõ."

Trận chiến giữa hai người đánh đến nước này cũng đã cận kề cực hạn. Không phải họ hoàn toàn hết sạch chiến lực, nội khí tuy hao tổn nhưng vẫn còn sức đánh tiếp, song nếu cứ cố chấp tranh đấu thì chắc chắn sẽ tổn hại đến võ đạo căn cơ. Một khi căn cơ bị tổn hại, nhẹ thì phải dưỡng thương nhiều năm, nặng thì gân cốt đứt đoạn, ảnh hưởng cực lớn đến việc tu luyện sau này.

Cả Dương Cảnh và Sở Vân Hải đương nhiên đều không muốn đi đến bước đường đó. Nhìn vào thực tế, thực lực hai bên ngang ngửa, đánh tiếp cũng chỉ khiến thương thế thêm trầm trọng, chẳng có ý nghĩa gì. Lúc này môn chủ tuyên bố hai người đồng hạng nhất, vừa bảo toàn mặt mẫu cho đôi bên, vừa tránh được kết cục lưỡng bại câu thương, quả thực là kết quả tốt nhất.

Cùng lúc đó, tiếng của Tào Chân truyền khắp quảng trường Phù Sơn tựa như sấm sét nổ vang. Quảng trường rộng lớn thoáng chốc rơi vào tĩnh lặng, ai nấy đều ngẩn ngơ.

Ngay sau đó, một tràng náo động bùng nổ. Tiếng hoan hô, kinh hô và nghị luận đan xen vào nhau, gần như muốn lật tung nóc quảng trường.

"Đồng hạng nhất? Vậy mà lại là đồng hạng nhất!"

"Dương Cảnh quá cừ! Vừa mới quật khởi đã vọt tới tầm cao này, đứng ngang hàng với Sở Vân Hải!"

"Cũng chỉ có thể như vậy thôi, nếu không đánh tiếp chắc chắn cả hai đều trọng thương."

"Chậc chậc, đánh thật mãnh liệt!"

"Thật không thể tin được, một kẻ hơn nửa năm trước còn là ngoại môn đệ tử, giờ đây lại đứng chung vị trí đứng đầu bảng Tiềm Long!"

Đám đông không ngừng cảm thán, không ai ngờ tới kết cục sau cùng của Phù Sơn đại bỉ lại mang đậm màu sắc truyền kỳ như thế.

Dưới lôi đài.

Bạch Tử Vũ và Lục Thiếu Hoa đứng cạnh nhau, sắc mặt rúng động nhìn hai người trên đài, hồi lâu không thốt nên lời. Trận chiến này, từ quá trình kịch liệt đến kết quả cuối cùng, đều hoàn toàn nằm ngoài dự tính của họ.

Sở Vân Hải mang trong mình chiến thể, thực lực kinh người. Dương Cảnh tu luyện ba môn chân công đều đạt đến Thực Khí cảnh, thực lực nghịch thiên. Cả hai đều che giấu thực lực quá sâu. Kết quả đồng hạng nhất do đích thân môn chủ tuyên bố khiến tâm trạng hai người vô cùng phức tạp.

Bạch Tử Vũ và Lục Thiếu Hoa nhìn nhau, thấy rõ sự đắng chát và bất lực trong mắt đối phương. Họ vốn là những thiên tài danh tiếng tại Kim Đài phủ, bình thường tâm cao khí ngạo, nhưng sau khi chứng kiến trận chiến vừa rồi, trong lòng họ nặng trĩu như bị đá tảng đè lên. Họ chợt nhận ra, dù là Dương Cảnh hay Sở Vân Hải thì đều đã vượt xa họ, không còn ở cùng một đẳng cấp nữa. Đó là một khoảng cách mênh mông khiến họ thậm chí không dám nảy sinh ý nghĩ đuổi theo.

Trong đám đông.

Triệu Hồng Tường, Tô Thanh Nguyệt, Liễu Nhu và Giả Ngọc Lượng đứng ở những vị trí khác nhau, lúc này đều ngây người nhìn bóng dáng đầy thương tích nhưng vẫn hiên ngang trên đài.

Dương Cảnh hiện tại trông khá thê thảm, y phục rách nát, làn da đầy những vết bầm tím, máu tươi thấm

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip