Chương 20: Chấp nhận bù lỗ rời cuộc chơi, Tô Dương bạo chi tiếp quản! (2)
Dụ Khánh Vân cười ngượng ngùng: "Vậy cậu trả giá bao nhiêu?"
"Năm mươi vạn!"
Dụ Khánh Vân thoáng do dự: "Tiệm này không chỉ có mình tôi, tôi cần phải hỏi ý kiến của những người khác nữa."
"Lão bản, những thiết bị này nếu mang ra chợ đồ cũ bán cũng chẳng được mười vạn. Với bảy mươi vạn còn lại, tôi dư sức trang trí hai ba cửa hàng tương tự thế này. Tôi ra giá này hoàn toàn là vì thấy mặt bằng ở đây tốt."
"Ai! Tôi biết chứ!"
Tô Dương chỉ về phía Mã Nhiên đang ngồi: "Tôi vẫn đang ngồi dùng bữa ở kia, ông cứ bàn bạc với những người khác đi."
"Được, cậu chờ tôi một chút!"
Hắn quay lại chỗ ngồi, Mã Nhiên tò mò hỏi: "Lão bản, anh vừa đi bàn chuyện làm ăn à?"
"Ừ." Tô Dương cầm đũa lên, "Tôi thấy vị trí này rất khá."
"Đúng là vị trí đắc địa, có điều giá chát quá, hương vị lại bình thường. Nếu không phải anh mời, có đánh chết tôi cũng không vào đây ăn."
"Haha! Vậy thì ăn nhiều một chút đi!"
Không lâu sau, Dụ Khánh Vân quay lại bàn của Tô Dương và ngồi xuống bên cạnh. Ông ta thở dài một tiếng nặng nề: "Bọn họ đều đồng ý rồi."
"Vâng."
Hắn nhận thấy tâm trạng vị lão bản này đang cực kỳ tồi tệ.
"Mọi người là bạn bè cùng góp vốn sao?"
"Phải." Dụ Khánh Vân gật đầu, "Giờ thì ngay cả bạn bè cũng chẳng làm nổi nữa, ai nấy đều oán trách tôi."
Mâu thuẫn nội bộ dâng cao, kinh doanh lại không khởi sắc khiến người này mệt mỏi rã rời.
Tô Dương gắp một miếng thịt bò: "Là do việc gia nhập cái chuỗi Đạt Lai đó sao?"
"Đúng vậy!"
Dụ Khánh Vân nhìn hắn, càng thêm chắc chắn chàng thanh niên trước mặt là người cực kỳ am hiểu nghề.
"Trước đây tôi mở tiệm ăn sáng, ngày nào cũng phải dậy từ ba giờ sáng, thấy vất vả quá. Nghe bạn bè nói phố ẩm thực này có chỗ trống, mở tiệm lẩu chắc chắn sẽ hái ra tiền, nên tôi mới đâm đầu vào."
"Sao ông lại chọn nhượng quyền của Đạt Lai?"
"Vì chưa từng làm lẩu nên trong lòng không yên tâm." Dụ Khánh Vân bất đắc dĩ giải thích, "Lúc đầu định tìm một thương hiệu địa phương, nhưng rồi lại thấy quảng cáo của Đạt Lai trên mạng..."
"Phí gia nhập là bao nhiêu?"
"Mười lăm vạn!"
Chắc hẳn là phí để làm đại diện khu vực.
"Chỉ thu của ông mười lăm vạn thôi sao?"
Dụ Khánh Vân thở dài: "Trang trí và thiết bị đều do bọn họ phụ trách hết."
"Vậy ông đã tốn bao nhiêu?"
"Khoảng bảy mươi vạn!"
Tô Dương thầm đánh giá, phần trang trí này cùng lắm chỉ đáng giá hai mươi vạn, thiết bị cũng không thể quá con số đó. Cộng lại, công ty Đạt Lai kia đã ăn chênh lệch của năm người bọn họ ít nhất bốn mươi lăm vạn. Nếu tính thêm cả việc bán nguyên liệu giá cao, cái nghề nhượng quyền này đúng là hái ra tiền.
"Các ông đã lỗ bao nhiêu rồi?"
"Nếu chuyển nhượng được thì cũng không lỗ bao nhiêu, dù sao tiệm vẫn có lợi nhuận." Dụ Khánh Vân than thở, "Có lẽ tôi không có số làm lẩu, thôi thì quay về mở tiệm ăn sáng cho lành."
Tô Dương an ủi: "Đúng vậy, làm đồ ăn sáng tuy vất vả nhưng ông là người chuyên nghiệp trong mảng đó, thu nhập cũng ổn định hơn."
Lợi nhuận ư? Tiệm này đúng là có lãi, nhưng lãi chẳng đáng là bao. Muốn thu hồi vốn có khi phải mất hơn ba năm, đây là điều tối kỵ trong kinh doanh ăn uống. Trong hai ba năm đó, có biết bao nhiêu biến cố có thể xảy ra, từ việc vắng khách đến việc chủ nhà tăng giá thuê.
Có lẽ vì vụ nhượng quyền Đạt Lai mà bốn cổ đông còn lại đã mất hết lòng tin vào Dụ Khánh Vân. Bọn họ đồng ý nhanh như vậy chứng tỏ đã quá chán nản và không muốn tiếp tục chịu đựng thêm nữa. Với giá năm mươi vạn, tính ra mỗi người chỉ chịu lỗ hơn ba mươi vạn, coi như một bài học đắt giá.
Chủ yếu là vì diện tích và vị trí của tiệm này rất ổn, nếu không, Tô Dương cũng chẳng dại gì mà bỏ ra số tiền lớn như thế để tiếp quản.