ItruyenChu Logo

[Dịch] Lãnh Chúa: Luyện Kim Lãnh Chúa Khai Hoang Ghi Chép

Chương 12. Lần đầu nghị hội lãnh địa

Chương 12: Lần đầu nghị hội lãnh địa

Trận tuyết lớn kéo dài suốt đêm cuối cùng cũng ngừng. Lãnh chúa Duro băng qua tiểu viện, đi về phía gian nhà lớn. Theo sau hắn là kỵ sĩ Roland, quản gia Andy cùng vài binh sĩ.

Đội binh sĩ dừng lại canh gác ngoài cửa viện, chỉ có ba người Duro tiến vào bên trong. Căn phòng này vốn rộng rãi, giữa phòng đặt một chiếc bàn gỗ dài hình chữ nhật, hai bên là hai hàng ghế băng.

Cạnh tường đá, củi trong lò sưởi cháy bập bùng, tiếng nổ lốp bốp mang lại hơi ấm cho cả căn phòng. Hơi nóng tỏa ra khiến Duro cảm thấy hơi oi bức, hắn đưa tay cởi bỏ chiếc áo choàng da thú trắng muốt trên người.

Đây chính là nghị hội sảnh của trấn Black Forest, được tu sửa lại từ nền của một sảnh nghị hội cũ đã hoang phế.

Trong phòng không chỉ có nhóm người Duro, trưởng trấn Bernard và thợ mộc độc nhãn Chester đã chờ sẵn từ sớm. Vừa thấy hắn bước vào, cả hai vội vàng hành lễ.

Duro phất tay ra hiệu không cần đa lễ, rồi tiến đến vị trí cuối cùng trong phòng để tọa hạ. Đó là vị trí chủ tọa, đối diện với cửa chính. Trong sảnh nghị hội, chỉ có ghế ngồi của lãnh chúa là được chế tác riêng biệt, có chỗ tựa lưng và trải một lớp thảm lông thú mềm mại.

"Người đã đông đủ, bắt đầu thôi!"

Roland là kỵ sĩ chính thức đã được sắc phong, thân phận vượt xa bình dân, thuộc hàng huân tước của công quốc, nên y tự nhiên ngồi vào vị trí đầu tiên bên tay trái của lãnh chúa.

Tiểu quản gia Andy ngồi đối diện với Roland, còn trưởng trấn Bernard ngồi cạnh Andy. Riêng thợ mộc độc nhãn Chester không có tư cách ngồi vào bàn, chỉ có thể đứng lặng lẽ ở một góc phòng lắng nghe.

Đây là lần đầu tiên Duro tổ chức nghị hội lãnh địa kể từ khi đến trấn Black Forest, vì vậy thành phần tham dự có phần đơn giản và ít ỏi. Tuy nhiên, hắn không mấy để tâm, chỉ đưa mắt ra hiệu cho Andy ở bên cạnh.

Tiểu quản gia vốn lanh lợi nên hiểu ý ngay lập tức. Hắn lấy ra một quyển sổ đặt lên bàn gỗ, chuẩn bị sẵn bút lông chim và mực nước để ghi chép.

Duro trầm giọng tuyên bố:

"Thứ nhất, ta bổ nhiệm Andy làm nội chính quan của trấn Black Forest. Do các vị trí thuế vụ quan, nông vụ quan, chăn nuôi quan và tài chính quan hiện đang trống chỗ, nên nội chính quan sẽ tạm thời kiêm nhiệm và chịu trách nhiệm toàn bộ các sự vụ này."

Qua một thời gian tiếp xúc, Duro rất tán thưởng năng lực của Andy. Tuy tuổi còn trẻ nhưng hắn xử sự thông minh, có tiềm lực lớn, rất đáng để trọng dụng và bồi dưỡng.

"Thứ hai, ta bổ nhiệm kỵ sĩ Roland làm đại đội trưởng đội dân binh trấn Black Forest, thống lĩnh toàn bộ lực lượng phòng thủ và chịu trách nhiệm bảo vệ an toàn cho lãnh địa!"

Về phần người biểu đệ Roland này thì không cần bàn cãi, y chính là người có vũ lực cao nhất trấn Black Forest. Thậm chí ngay cả khi Duro sử dụng những ma pháp phòng thân mạnh nhất, hắn cũng không chắc chắn có thể đánh bại được y. Hơn nữa, việc quản lý và huấn luyện quân đội, Duro tự biết mình không thể chuyên nghiệp bằng Roland.

Duro nhìn sang trưởng trấn:

"Bernard, với vai trò trưởng trấn, ta lệnh cho ngươi phải tích cực phối hợp với nội chính quan Andy để thực hiện hoàn hảo các mệnh lệnh mà ta ban xuống. Có sự hỗ trợ của các ngươi, trấn Black Forest tương lai nhất định sẽ trở nên giàu có, đời sống dân chúng sẽ được nâng cao. Trách nhiệm của ngươi rất nặng nề đấy!"

Tiểu quản gia mở quyển sổ lớn dài khoảng 40 centimet ra. Bìa sổ được làm từ ván gỗ bọc da, bốn góc nạm một lớp đồng thau mỏng để tránh hư hại, bên trong là những tờ da cừu sạch sẽ đã được đóng tập kỹ lưỡng. Quyển sổ này có tay nghề chế tác rất cao, giá trị ít nhất cũng vài đồng kim tệ.

Sau khi nhúng bút vào mực, tiểu quản gia bắt đầu viết thoăn thoắt:

“Lịch Tinh Tú năm 873, lãnh địa nghị hội lần thứ nhất được tổ chức. Lãnh chúa Duro Drummond anh dũng và trí tuệ ban bố lệnh bổ nhiệm: bổ nhiệm kỵ sĩ Roland Rivera làm...”

Mỗi người có mặt đều mang một tâm trạng khác nhau. Kỵ sĩ Roland vẫn mặt lạnh như tiền, dường như y đã đoán trước được điều này hoặc đã nghe phong thanh từ người biểu ca.

Quản gia Andy tuy đảm nhận nhiều trọng trách, trong lòng vừa hưng phấn vừa có chút lo sợ mình không gánh vác nổi. Trưởng trấn Bernard thì khóe miệng hơi giật giật, dù có chút bất mãn nhưng tuyệt nhiên không dám lộ ra mặt. Còn gã thợ mộc đứng ở góc phòng thì ánh mắt tràn đầy vẻ hâm mộ.

Duro không quan tâm họ nghĩ gì, bởi với tư cách là lãnh chúa, hắn có quyền sinh sát tối cao tại trấn Black Forest này.

"Việc bổ nhiệm tạm thời là như vậy, các chức vụ còn lại sẽ tính sau khi tìm được người thích hợp. Bây giờ, từng người hãy báo cáo tiến độ công việc hiện tại."

"Nội chính quan, ngươi nói trước đi!"

Andy tạm đặt bút xuống, ổn định lại tâm trí rồi mới lên tiếng:

"Thưa lãnh chúa đại nhân, những ngày qua chúng ta đã xây mới được sáu gian nhà gỗ, đủ chỗ ở cho toàn bộ lão binh trong lãnh địa. Riêng đối với các tân binh trong đội dân binh, dự kiến cần thêm khoảng tám ngày nữa mới hoàn thành."

"Về phần đồng ruộng ngoài trấn, chúng ta đã khai khẩn được 200 mẫu và gieo xong hạt giống lúa mạch. Ta cũng đã sắp xếp nô lệ bón phân hàng ngày."

"Lượng cá đánh bắt được từ sông Blackwater ước tính khoảng 280 pound, đảm bảo mỗi bữa ăn của binh sĩ và dân binh đều có một miếng thịt cá nhỏ."

"Số lúa mì mang theo đã được nghiền thành bột tại xưởng xay. Kết hợp với khoai tây và lượng cá đánh bắt mỗi ngày, lương thực dự trữ có thể duy trì cho lãnh địa trong khoảng 55 ngày nữa."

"Riêng về tài chính và thu thuế, hiện tại lãnh địa vẫn chưa có nguồn thu nào. Báo cáo của ta đến đây là hết."

Duro lắng nghe xong, chiếc nhẫn bạc cổ phác trên ngón tay trái bỗng lóe lên ánh sáng xanh lam huyền bí. Ngay lập tức, trên tay hắn xuất hiện hai bình dược tề nhỏ.

Cảnh tượng này chẳng khác nào những pháp sư trong truyền thuyết!

Sự xuất hiện thần kỳ khiến trưởng trấn Bernard và thợ mộc Chester rùng mình, lòng kính sợ đối với lãnh chúa lại tăng thêm một bậc. Trong mắt dân chúng, pháp sư vốn chỉ tồn tại trong lời kể của những người hát rong, độ nổi tiếng chỉ đứng sau chuyện dũng sĩ diệt rồng. Đây là lần đầu tiên họ được tận mắt chứng kiến một vị pháp sư thực thụ.