Chương 13: Cầu học (2)
Trần Vân Lam lạnh lùng nhìn hắn, không nói một lời nào.
Hứa Tri Hành hào hứng quan sát hai chị em họ. Thú thật, hắn rất muốn nhận Trần Minh Nghiệp làm học trò. Không chỉ đệ đệ mà ngay cả Trần Vân Lam hắn cũng muốn thu nhận. Bởi vì ngay khi hai người bước vào, hệ thống trong đầu hắn đã phát ra thông báo:
"Phát hiện đệ tử có điểm tiềm lực vượt quá 80, đề nghị ký chủ mau chóng thu nhận."
Cả hai chị em này đều có điểm tiềm lực vượt mức 80. Tuy nhiên, dù muốn nhưng Hứa Tri Hành sẽ không cưỡng cầu.
Trần Minh Nghiệp nhìn khuôn mặt lạnh lùng của tỷ tỷ, cuối cùng cũng phải chịu thua. Hắn ủ rũ đáp:
— Được rồi, được rồi, ta học với hắn là được chứ gì. Nhưng tỷ phải hứa là vẫn cho đệ luyện võ với Lưu sư phó, nếu không đệ nhất quyết không đến đâu.
Trần Vân Lam bất đắc dĩ thỏa hiệp:
— Được, tùy đệ. Bây giờ xin lỗi Hứa tiên sinh trước đi.
Trần Minh Nghiệp lúc này mới đổi sắc mặt, quay sang nhìn Hứa Tri Hành, nhưng trong ánh mắt vẫn mang theo vài phần khinh khỉnh và kiêu ngạo:
— Xin lỗi.
Thấy dáng vẻ đó của đệ đệ, Trần Vân Lam định lên tiếng quát mắng lần nữa nhưng Hứa Tri Hành đã giơ tay ngăn lại:
— Không sao.
Trần Vân Lam mỉm cười, đứng dậy nói:
— Vậy từ nay làm phiền Hứa tiên sinh quan tâm đến hắn nhiều hơn.
Nói xong, nàng đưa mắt ra hiệu cho tỳ nữ đứng bên cạnh. Tỳ nữ hiểu ý, bưng một khay đựng đồ đã chuẩn bị sẵn đến trước mặt Hứa Tri Hành. Trần Vân Lam thản nhiên nói:
— Một chút tâm ý này xem như là học phí cho Minh Nghiệp, xin tiên sinh nhận lấy.
Hứa Tri Hành nhìn khay bạc đang được phủ một lớp lụa xanh, cười rồi lắc đầu:
— Không vội. Đọc sách cầu học vốn không phải trò đùa. Trần công tử tâm chưa thành, nếu có cưỡng ép nhập học cũng chỉ lãng phí thời gian. Chi bằng đợi đến khi Trần công tử cam tâm tình nguyện muốn học thì hãy quay lại sau?