Chương 5: Hoàng chung tính giờ, hỏi thiên hạ xuân thu
Đám sĩ tử đi sau lưng Cầu Thủy Kính không khỏi kinh hoàng.
Thiếu niên tên Tô Vân kia dù nụ cười tràn đầy nắng ấm, nhưng giữa chợ quỷ âm khí nặng nề này lại có vẻ thêm phần u ám, đáng sợ.
Một thiếu niên mới mười ba mười bốn tuổi, lại còn mù lòa, vậy mà dám trà trộn vào đám hồ yêu, theo lão hồ ly học chữ đọc sách!
Theo hồ yêu học hành đã đành, quan trọng là hắn làm sao xông qua được Thiên Môn để vào chợ quỷ? Phải biết Thiên Môn vốn đứng sừng sững giữa không trung, người bình thường căn bản không thấy được đường lên, nói gì đến chuyện bước chân vào cửa.
Một tiểu mù lòa như hắn làm thế nào leo lên được tận đây?
Nếu hắn vào chợ quỷ bằng Thiên Môn, chắc chắn không thể qua mắt được nhóm người Cầu Thủy Kính. Còn nếu không phải đi từ Thiên Môn, chẳng lẽ còn có một con đường khác dẫn vào nơi này?
Càng kỳ quái hơn, hắn lại giống như các quỷ thần trong chợ, cũng bày quầy bán hàng!
Chẳng lẽ hắn không phải người sống? Nhưng nếu là người sống, sao quỷ thần nơi đây lại dung túng cho hắn buôn bán? Còn nếu là người chết, sao hắn có thể hiện diện sống động như vậy trước mắt mọi người?
Đám sĩ tử hận không thể bắt ngay tiểu gia hỏa mang nụ cười vô hại kia lại để nghiên cứu cho rõ ràng!
Đúng lúc này, một sĩ tử đột nhiên bừng tỉnh, thất thanh nói: "Ta biết rồi, hắn là nhân ma!"
Lời này vừa thốt ra, ngay cả Cầu Thủy Kính cũng phải chấn động.
Nhân ma! Tâm tính ma quỷ bám vào thân xác, hóa thành kẻ phai mờ nhân tính!
Thiếu niên Tô Vân này hết học cùng hồ yêu lại xuất hiện ở chợ quỷ, bất luận quỷ thần hay hồ yêu đều không coi hắn là người ngoài, chẳng lẽ hắn thực sự là nhân ma tà ác?
Cầu Thủy Kính đột ngột hạ thấp giọng: "Thiên Môn chợ quỷ còn có quy tắc thứ tư: Quản tốt chính mình, chuyện khác tuyệt đối đừng hỏi nhiều! Đôi khi tò mò quá mức sẽ mất mạng đấy."
Đám sĩ tử trong lòng rùng mình. Thiên Môn chợ quỷ vốn không có quy tắc thứ tư, đây là Cầu Thủy Kính lo lắng cho an nguy của họ nên mới lên tiếng cảnh báo, không muốn họ chuốc lấy rắc rối.
"Là tiên sinh từ trong thành tới sao?" Thiếu niên mù mỉm cười hỏi.
"Phải." Cầu Thủy Kính nhìn chằm chằm Tô Vân, đáp lời.
Y chợt giật mình, rồi cảm thấy nhẹ nhõm: "Hắn không phải nhân ma."
Y đã nhìn thấy tính linh thần thông của Tô Vân. Thần thông này rất nhẹ, rất nhạt, nhãn lực của đám sĩ tử không thể nhận ra, ngay cả Cầu Thủy Kính cũng phải quan sát thật kỹ mới thấy được.
Thần thông của Tô Vân vô cùng cổ quái, trông như một chiếc chuông đồng lớn đang không ngừng xoay tròn. Chiếc chuông này cấu tạo khác thường, bên trong gồm nhiều vòng tròn lồng vào nhau, giữa các vòng phảng phất có bánh răng liên kết. Vòng trên bánh răng lớn, vòng dưới bánh răng nhỏ, khiến tốc độ xoay của vòng dưới nhanh hơn vòng trên rất nhiều.
Chiếc chuông này tổng cộng có bảy tầng.
Tầng thứ nhất gần như bất động, tầng thứ hai xoay cực chậm, tầng thứ ba nhanh gấp mười lần tầng thứ hai nhưng vẫn rất chậm chạp. Tầng thứ tư lại nhanh gấp mười lần tầng thứ ba, tốc độ vẫn chưa gọi là nhanh. Đến tầng thứ năm, chuyển động đã có thể dễ dàng nhận thấy. Tầng thứ sáu nhanh hơn tầng năm ba bốn trăm lần, còn tầng thứ bảy thì nhanh hơn tầng sáu hàng trăm lần, chỉ trong nháy mắt đã xoay được mấy chục vòng!
"Đây là..."
Cầu Thủy Kính kinh ngạc vô cùng, lập tức đoán ra tác dụng của nó: "Chuông của hắn dùng để tính giờ. Tầng một là năm, tầng hai là tháng, tầng ba là ngày, tầng bốn là giờ, tầng năm là khắc, tầng sáu là giây, tầng bảy là tích tắc."
Y trầm ngâm suy nghĩ: "Ta hiểu mục đích của hắn rồi. Hắn mượn các tầng khắc độ của chuông để tính toán vị trí mình đang đứng. Chỉ là, người bình thường căn bản không dùng đến tích tắc, dùng đến giây đã là quá đủ."
Kẻ mù không thấy đường thường đi lại khó khăn, cần người dắt hoặc dùng gậy dò đường, nhưng Tô Vân không dùng gậy, cũng chẳng có ai dẫn lối. Hắn hành động tự nhiên được như vậy là vì đã thuộc lòng địa hình xung quanh. Nhưng chỉ thuộc địa hình thôi chưa đủ, hắn phải có một cột mốc thời gian để phối hợp với tốc độ di chuyển, từ đó phán đoán mình đã đi đến đâu.
"Hắn dùng cả tích tắc để tính giờ, chứng tỏ mỗi hành động đều chính xác tuyệt đối! Ở những nơi quen thuộc, hắn không bao giờ đi nhầm!"
Cầu Thủy Kính còn nghĩ xa hơn, nếu dùng chiếc chuông này vào chiến đấu, mọi động tác của Tô Vân sẽ chuẩn xác vô cùng, không lãng phí dù chỉ một chút sức lực!
"Tuổi trẻ đã luyện ra tính linh thần thông, đạt đến Uẩn Linh cảnh giới, tư chất thật bất phàm. Tiếc thay lại là kẻ mù. Người mù muốn học tập vốn khó khăn hơn người khác gấp bội lần."
Cầu Thủy Kính thầm than, trong mắt y Tô Vân là một tài năng có thể rèn giũa, thậm chí tư chất còn vượt xa đám sĩ tử sau lưng y. Nhưng đôi mắt mù lòa kia đồng nghĩa với việc dù tư chất tốt đến đâu cũng khó lòng đạt được thành tựu lớn.
"Chiếc chuông tinh vi thế kia, làm sao hắn luyện thành được?" Cầu Thủy Kính càng lúc càng tò mò.
Cấu tạo phức tạp, tinh xảo như vậy, không cho phép một chút sai sót nào. Ngay cả quan viên quản lý lịch pháp của triều đình chưa chắc đã luyện nổi, huống chi là một đứa trẻ? Y đối với thiếu niên này càng thêm hiếu kỳ.
"Tô Vân, trấn Thiên Môn vùng Thiên Thị Viên, mười ba tuổi. Năm bảy tuổi gia đình gặp biến cố... Bảy tuổi, tức là sáu năm trước. Sáu năm trước tại trấn Thiên Môn..."
Sắc mặt Cầu Thủy Kính biến hóa, y nhìn Tô Vân thêm lần nữa rồi dẫn đám sĩ tử đi sâu vào chợ quỷ.
Chợ quỷ cực kỳ rộng lớn, từng có không ít người thử tìm điểm cuối nhưng chưa ai có thể khám phá hết nơi này trong một đêm. Cầu Thủy Kính vốn cũng có ý định thăm dò, nhưng sau khi gặp Tô Vân, y không còn tâm trí đó nữa.
Y tìm đến linh hồn của vị đại nhân vật kia, bảo đám sĩ tử lần lượt vào hỏi thăm tâm nguyện. Cầu Thủy Kính đứng một bên lặng lẽ nghe linh hồn vị ấy kể về nguyện vọng, lòng không khỏi xúc động.
Y biết vị đại nhân vật này, không chỉ biết mà năm xưa giao tình còn rất sâu đậm, có thể gọi là tri kỷ. Về sau, cả hai vì một chuyện nhỏ mà nhận ra lý tưởng khác biệt nên mới dần xa cách. Dù lý tưởng không đồng nhất nhưng y không hề oán hận, trong lòng chỉ có sự tôn trọng, vì vậy mới đưa các sĩ tử đến đây để hoàn thành di nguyện cho bạn cũ.
"...Bảo vật này của ta tên là Phù Thế Duyên Hoa bút, là thứ ta luyện hóa cả đời. Muốn lấy nó chỉ có một yêu cầu duy nhất: thề chết báo quốc."
Nghe thấy lời này, Cầu Thủy Kính mỉm cười nhưng lòng lại chua xót. Vị bạn thân này của y, ngay cả sau khi chết vẫn không buông bỏ được quốc gia. Cả hai đều chọn con đường cứu quốc, mục đích giống nhau nhưng phương thức thực hiện khác biệt, dẫn đến việc mỗi người một ngả. Nhưng xét về tấm lòng báo quốc khẩn thiết, Cầu Thủy Kính tự thấy mình không thuần túy bằng vị bạn thân này. Nghĩ lại bản thân, tuổi trung niên đã mài mòn ý chí, chật vật rời khỏi kinh đô, trốn chạy đến vùng Sóc Phương này.
Phía sau vang lên tiếng người, Cầu Thủy Kính thu hồi tâm trí, quay đầu nhìn lại. Chợ quỷ lại có thêm khách tới, lác đác khoảng vài chục người. Có lẽ Thiên Môn đã mở, các thế gia quyền quý ở Sóc Phương cũng phái người đến thử vận may. Còn vùng Thiên Thị Viên, sau biến cố năm đó đã không còn cường hào thế gia nào nữa.