ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Lâm Uyên Hành

Chương 2. Tường tự hồ ly, thư đồng mù (2)

Chương 2: Tường tự hồ ly, thư đồng mù (2)

Dù mù lòa nhưng tai thiếu niên lại rất thính, hắn cười nói: "Tiên sinh, tiên sinh, trong tường tự có khách tới!"

Tiếng gậy chống chạm đất vang lên, lão hồ ly lông vàng dạy học lúc nãy chống gậy bước ra, cất giọng già nua: "Quý khách từ xa tới, có lỗi vì đã không nghênh đón từ xa, xin thứ lỗi."

Nói đoạn, lão hồ sắc mặt trầm xuống, bảo đám hồ nhỏ: "Tan học rồi, trời đã tối, các con mau về nhà đi." Đám hồ nhỏ nghe vậy lập tức giải tán.

Cầu Thủy Kính nhìn về phía thiếu niên mù, thấy hắn tuy mắt không nhìn được nhưng lại như thể thấy rõ mọi thứ xung quanh. Hắn khẽ khom người chào y cùng đám sĩ tử rồi đi theo bầy hồ ly rời khỏi ngôi tường tự hoang vắng. Cầu Thủy Kính lấy làm lạ, nhìn theo bóng lưng thiếu niên, lòng đầy suy tư.

"Hắn tên là Tô Vân."

Lão hồ ly lông vàng ho khan một tiếng, giơ tay mời Cầu Thủy Kính vào nội đường, tiếp lời: "Hắn là người trấn Thiên Môn ở Thiên Thị Viên, năm nay mười ba tuổi. Năm Tô Vân lên bảy, gia đình xảy ra biến cố, đôi mắt chẳng rõ vì sao mà mù, thật đáng thương. Nhưng hắn là đứa trẻ hiếu học, có lần đi qua đây nghe thấy tiếng đọc sách liền không chịu đi tiếp, nhất định đòi vào nghe giảng. Ta thấy hắn thành tâm nên đã giữ hắn lại."

Cầu Thủy Kính ồ một tiếng, thản nhiên đáp: "Hắn là người trấn Thiên Môn? Theo ta được biết, trấn Thiên Môn ở Thiên Thị Viên từ lâu đã không còn người sống. Không chỉ thị trấn đó, mà vùng lân cận trăm dặm đều là khu vực không người."

Lão hồ ly dừng bước, nghiêng đầu nhìn y. Con cáo này nở một nụ cười, chòm râu khẽ lay động: "Tiên sinh nghe được phần lớn chỉ là lời đồn mà thôi."

Cầu Thủy Kính quan sát nội đường, thấy trên bức tường chính giữa treo một bức tranh vẽ mai lan trúc cúc, tượng trưng cho tứ quân tử. Phía trên đề bốn chữ "Làm gương sáng cho người", nhưng không có chữ ký, chẳng rõ là bút tích của ai.

Lão hồ ly đi tới dưới bức tranh, ngồi đối diện với Cầu Thủy Kính, đặt ngang cây gậy trên gối, nghiêm nghị nói: "Vị tiên sinh từ trong thành tới này, xin hãy nương tay, lưu lại cho ta một toàn thây."

Cầu Thủy Kính thu hồi ánh mắt khỏi bức tranh, hỏi: "Các hạ xưng hô thế nào?"

Lão hồ đáp: "Bọn họ gọi ta là Dã Hồ tiên sinh. Còn vị tiên sinh đây xưng hô ra sao?"

"Cầu Thủy Kính."

Cầu Thủy Kính khẽ khom người: "Thủy Kính dẫn theo học trò đi ngang qua bảo địa, đường sá mệt mỏi, muốn mượn nơi này của tiên sinh để nghỉ chân, mong được sắp xếp."

Lão hồ ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn y: "Ngài không giết ta để hàng yêu trừ ma sao?"

"Tử viết 'Hữu giáo vô loại', chẳng phải Dã Hồ tiên sinh đang làm điều đó sao?"

Cầu Thủy Kính nghiêm nghị nói: "Tiên sinh là yêu, Tô Vân là người. Tiên sinh không vì hắn khác loài mà từ chối dạy bảo, đây chính là phong thái của một bậc thầy. Hiện nay ở vùng hương dã, trường ốc hoang tàn, giáo dục đình trệ, con người còn chưa chắc làm được việc dạy dỗ không phân biệt, huống chi là yêu? Bởi vậy, hành động của Dã Hồ tiên sinh mới thật đáng trân trọng."

Lão hồ thở phào nhẹ nhõm.

Cầu Thủy Kính đổi giọng, nói tiếp: "Có điều khi nãy nghe tiên sinh giảng bài, ta thấy ngài dùng thánh kinh cũ, thứ kinh học cũ kỹ từ mấy ngàn năm trước. Kinh điển của thánh hiền xưa tuy tốt, nhưng đã lỗi thời, không còn theo kịp thời đại này nữa."

Lão hồ giật mình: "Thủy Kính tiên sinh sao lại nói vậy? Trước kia các tường tự chẳng phải đều dạy những thứ này sao? Suốt mấy ngàn năm qua, người ta đều học như thế..."

"Trước kia thì đúng, thậm chí ba mươi lăm năm trước vẫn vậy. Nhưng hiện tại..." Cầu Thủy Kính lộ vẻ cay đắng, dừng lại một chút rồi nói: "Tiên sinh, thời đại đã thay đổi rồi."

Y lặp lại một lần nữa: "Thời đại đã thay đổi, bảo thủ chỉ có nước bị đánh, hiện nay đã không còn như xưa..." Y lắc đầu, không nói tiếp nữa.

Lão hồ run rẩy đứng dậy, hoang mang hỏi: "Xin hỏi Thủy Kính tiên sinh, nếu không dạy cựu thánh kinh học thì nên dạy gì? Ngài nói về cựu thánh, lẽ nào hiện nay đã có tân thánh xuất hiện?"

Cầu Thủy Kính lắc đầu cười châm biếm: "Tân thánh? Trên đời này làm gì có tân thánh... Hoặc có lẽ là có, nhưng không phải ở đất Nguyên Sóc này."

Y lấy lại bình tĩnh, không còn tâm trí để nói tiếp: "Tường tự ở hương dã đã tụt hậu, muốn học thứ hữu dụng thì phải vào thành thị. Chỉ dựa vào kinh học cũ thì chỉ có nước bị bắt nạt, những gì học được cũng chỉ là kiến thức từ ngàn năm trước. Dã Hồ tiên sinh, ngài tuy có lòng dạy dỗ không phân biệt, nhưng cứ tiếp tục dạy như vậy chỉ là làm hại học trò mà thôi. Những thứ của cựu thánh không còn đất sống trong thành nữa đâu."

Lão hồ ngẩn người, chết lặng. Làm hại học trò? Lời này từ đâu mà ra? Học vấn của thánh hiền xưa đã sa sút đến mức này rồi sao?

Một lát sau, lão hồ chắp tay chào Cầu Thủy Kính, hóa thành một luồng yêu khí rồi biến mất. Cầu Thủy Kính bước ra khỏi nội đường.

Đến canh ba, khi Cầu Thủy Kính đang ngồi tĩnh tọa, y bỗng mở bừng mắt, vui mừng nói khẽ: "Tỉnh dậy đi! Thiên Môn mở rồi!"

Trong tường tự, đám sĩ tử đang ngủ say trên đất liền đồng loạt bật dậy, vẻ mặt đầy phấn khích.

"Dập lửa đi!" Cầu Thủy Kính dặn dò, lập tức có người dập tắt đống lửa.

Cầu Thủy Kính nhún người nhảy lên nóc nhà tường tự, các sĩ tử cũng nhanh nhẹn bám theo. Đêm ở Thiên Thị Viên không một ánh đèn, khác hẳn với sự xa hoa của thành thị, chỉ có trăng thanh sao sáng tô điểm bầu trời đêm. Gió lạnh thổi hiu hắt.

Cầu Thủy Kính hạ giọng: "Mở thiên nhãn, nếu không sẽ không thấy được Thiên Môn!"

Nhóm sĩ tử phía sau lấy ra những mảnh ngọc hình lá cây, dán lên giữa trán như một con mắt dọc. "Mở!" Họ đồng thanh quát khẽ.

Mảnh ngọc dần dần lặn xuống dưới da rồi biến mất. Giữa trán của một vị sĩ tử bỗng nhấp nhô, lớp da tách ra hai bên, lộ ra một con mắt đang đảo liên hồi. Thiên nhãn của những người khác cũng lần lượt mở ra. Khi nhìn về phía trước, ai nấy đều run rẩy, thốt lên: "Thiên Môn mở thật rồi! Cả chợ quỷ... chợ quỷ cũng xuất hiện!"