ItruyenChu Logo

[Dịch] Lâm Uyên Hành

Chương 19. Nhược sĩ tất giận

Chương 19: Nhược sĩ tất giận

"Sầm bá, đây là Hoa nhị ca, bạn của ta."

Tô Vân khẽ đá nhẹ vào người Hoa Hồ đang giả vờ bất tỉnh. Thấy Hoa Hồ vẫn nằm im không nhúc nhích, thiếu niên thoáng do dự rồi nói tiếp: "Sầm bá, Thủy Kính tiên sinh đã dạy ta Hồng Lô Thiện Biến Dưỡng Khí Thiên. Ngài ấy nói sau khi tu luyện thành công, ta có thể chữa trị đôi mắt này."

Sầm bá lặng im hồi lâu rồi mới lên tiếng: "Lúc trước ngươi tìm đến chợ quỷ là để tìm cách chữa mắt. Giờ đã có đủ chắc chắn để tự mình chữa trị, quả thực không cần đến nơi này nữa. Ngươi đến đây lần này là để nói với ta rằng đây là lần cuối cùng ngươi tới chợ quỷ, đúng không?"

Tô Vân đáp: "Dẫu không cần đi chợ quỷ nữa, ta vẫn sẽ thường xuyên đến thăm ngài. Sầm bá luôn chăm sóc ta. Chính ngài đã bảo ta chuyển tới trấn Thiên Môn, chỉ cho ta cách tính thời gian, lại bảo ta nương theo sợi dây gai này leo lên chợ quỷ tìm người chữa mắt. Mỗi lần ta đi, Sầm bá đều ở bên dưới chờ ta bình an trở về..."

"Ta không cần ngươi phải ghi nhớ cái tốt của ta."

Sầm bá lạnh lùng ngắt lời. Lão đứng dậy khỏi nấm mộ, hai tay chắp sau lưng, dáng vẻ còng xuống lù lù đi tới trước mặt thiếu niên. Lão nghiêng đầu nhìn hắn: "Ngươi chỉ là một đứa nhóc đáng ghét sống cạnh nhà ta thôi! Ngươi ở trong căn nhà nhỏ kia cứ gõ đập lung tung làm ta không tài nào ngủ yên. Ta không phải tốt bụng với ngươi, ta chỉ muốn đuổi ngươi đi cho khuất mắt."

Tô Vân nghe vậy liền mỉm cười.

Sầm bá hừ lạnh một tiếng, đi quanh hắn một vòng: "Lúc mù đã thấy ghét, mắt không mù lại càng khiến người ta ngứa mắt hơn. Ta phải đi rồi, đi xa một chuyến, một đi không trở lại, đỡ phải nhìn thấy ngươi cho thêm phiền."

Vành mắt Tô Vân đỏ lên: "Sầm bá, ngài..."

"Đêm nay ta đi luôn."

Sầm bá vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như muốn xua đuổi: "Dù sao cũng là hàng xóm một thời gian, ta để lại sợi dây này cho ngươi làm kỷ niệm."

Tô Vân thấy sống mũi cay cay, nước mắt chực trào. Hắn thấy hụt hẫng vô cùng: "Sầm bá, ngài không thể đợi đến khi mắt ta khỏi hẳn rồi mới đi sao? Ta rất muốn nhìn thấy mặt ngài. Sầm bá đối với ta chẳng khác nào cha mẹ..."

Sầm bá nhìn hắn, vẻ lạnh lẽo trên mặt dần tan biến, sâu trong ánh mắt u uất dường như ẩn chứa một ngọn lửa ấm áp. Lão nói: "Nhìn thấy ngươi là ta bực mình, chi bằng không nhìn thì hơn. Sau khi từ chợ quỷ trở về, ngươi cứ kéo mạnh sợi dây gai, nó sẽ tự động rụng xuống."

Lão bước vào trong phần mộ của chính mình. Đột nhiên, từ trong ngôi mộ nhỏ bé ấy bùng lên những luồng hào quang mênh mông vạn trượng, bao phủ khắp bầu trời, dâng trào như sóng vỗ rồi vút thẳng lên cao!

Ánh sáng ấy được kết thành từ vô số văn tự, thiên kinh vạn quyển lao vút lên không trung tựa như một vách núi hùng vĩ. Tiếng tụng niệm vang lên rầm rì như có ngàn vạn người đang cùng đọc.

Giữa vầng hào quang, Sầm bá bước đi trên những tầng văn tự, như đang lướt trên biển sách. Lão không còn là một ông lão lưng còng nữa. Càng đi lên cao, lão càng trở nên trẻ tuổi, khí chất như một vị hiền giả đầy bụng kinh luân nhưng sinh không gặp thời, nay mới có thể rũ bỏ trần thế.

Cuối cùng, Sầm bá cùng những văn tự ấy tan biến vào dải ngân hà sâu thẳm. Đáng tiếc, cảnh tượng tráng lệ này Tô Vân không thể nhìn thấy.

Tại thành Sóc Phương cách đó hàng trăm dặm, nơi có những tòa nhà cao chọc trời ẩn hiện trong mây mù.

Thủy Kính tiên sinh trong bộ áo lông đứng trên đỉnh tòa tháp cao nhất, xa xa trông thấy màn sáng chảy ngược từ mặt đất lên không trung như một dòng sông lấp lánh, sắc mặt ông không khỏi thay đổi.

"Tính linh rạng rỡ, hào quang như trăng rằm, văn tự tựa thiên tượng mỹ lệ hạ phàm. Đây là Nho Thánh - một trong bốn đại thần thoại của nước Nguyên Sóc. Người đã buông bỏ cố chấp cả đời để hóa thánh về trời."

Thủy Kính từ xa nâng chén rượu: "Sầm thánh nhân đi thong thả."

Hoa Hồ lúc này mới dám lén mở mắt liếc nhìn lên không trung. Thấy Sầm bá đã đi thật, y mới thở phào nhẹ nhõm rồi lồm cồm bò dậy.

Tô Vân tìm tới sợi dây thừng, nói: "Hoa nhị ca, đến đây. Chúng ta nương theo dây gai này leo lên chợ quỷ."

"Sợi dây đó là dây treo cổ của lão quỷ họ Sầm đấy..." Hoa Hồ run rẩy nhưng không dám nói ra miệng, đành cắn răng đi tới bên cạnh Tô Vân.

Tô Vân nhắc nhở: "Nhị ca, huynh bám chắc vào dây, nó sẽ tự đưa chúng ta lên."

Hoa Hồ vừa nắm lấy sợi dây gai, đột nhiên nghe thấy một tiếng "vút", sợi dây như sống lại, điên cuồng vươn dài lên trời cao! Tiếng gió rít gào bên tai, Hoa Hồ cúi xuống nhìn, chẳng thấy cây liễu đâu nữa, ngay cả trấn Thiên Môn trong đêm tối cũng chỉ còn là một đốm nhỏ tí tẹo.

"Đừng sợ, đừng sợ."

Hắn loáng thoáng nghe thấy tiếng trấn an của Tô Vân: "Sắp tới nơi rồi."

Người Hoa Hồ cứng đờ, ôm chặt sợi dây, đầu óc trống rỗng. Cuối cùng, sợi dây ngừng vươn dài, Tô Vân khẽ nhún người đáp xuống đất, sau đó xoay người túm lấy gáy Hoa Hồ, cố sức gỡ y ra khỏi sợi dây.

Hoa Hồ vẫn ôm khư khư không buông, mãi đến khi Tô Vân dùng sức đẩy mạnh, y mới rời được sợi dây. Dù đã chạm đất, Hoa Hồ vẫn đứng bất động trong tư thế ôm chặt lấy khoảng không.

"Hoa nhị ca, nếu huynh không đi, lát nữa sẽ lạc mất ta đấy." Tô Vân bước thẳng về phía trước.

Hoa Hồ vội vàng lạch bạch chạy theo, hai chân trước vẫn còn co quắp trước ngực trông rất buồn cười.

Chợ quỷ lúc này đã khá đông, ai nấy đều im lặng đi lại giữa các gian hàng của những vị quỷ thần. Tô Vân dẫn theo Hoa Hồ đang sợ hãi, hứng thú dạo quanh một vòng. Hắn không nhìn thấy nên đành nhờ Hoa Hồ tả lại hình dạng các bảo vật.

Hoa Hồ thầm kêu khổ trong lòng, chỉ hận bản thân sao lại mềm lòng mà đi theo tới cái nơi quỷ quái này.

"Dã Hồ tiên sinh từng nói, quỷ thần trong chợ quỷ kỵ nhất là nói bậy nói bạ. Mà mình lại là hồ ly, đúng là 'hồ thuyết bát đạo' rồi..."

Hoa Hồ đứng cạnh Tô Vân, rụt đầu rụt cổ, ôm chặt đuôi nhìn đám quỷ thần ẩn hiện trong bóng tối với vẻ hoang mang. Bên cạnh, Tô Vân tuy không thấy gì nhưng vẫn hướng về phía y với ánh mắt khích lệ.

Bịch.

Hoa Hồ ngã ngửa ra sau, gáy đập xuống đất, lại ngất đi.

"Nhị ca, có phải huynh luyện công bị tẩu hỏa nhập ma không? Dạo này sao cứ hở ra là ngất xỉu vậy?"

Tô Vân lắc đầu, một tay nắm lấy đuôi Hoa Hồ, kéo lê y đi sâu vào trong chợ quỷ. Hoa Hồ lén mở một con mắt, thở phào nhẹ nhõm.

"Đi theo hắn đến chỗ này quả thực là muốn mạng già mà!"

Hoa Hồ đảo mắt liên hồi, mặc cho Tô Vân nắm đuôi kéo đi. Tuy đầu cứ va lộc cộc xuống đất nhưng ít ra vẫn còn giữ được mạng. Đúng lúc này, y chợt nhìn thấy một bóng người trong chợ quỷ. Gương mặt Hoa Hồ sững sờ trong giây lát, rồi lập tức nghiến răng nghiến lợi.

"Tiểu Vân..."

Hoa Hồ nghẹn ngào, giọng nói khàn đặc: "Ta thấy kẻ đã giết tiểu muội rồi!"

Tô Vân khựng lại, buông đuôi y ra rồi chậm rãi quay người. Giọng hắn bình thản đến mức khiến người ta thấy rợn người: "Nhị ca, huynh thật sự nhìn thấy hắn? Có chắc là không nhìn lầm chứ?"

"Chắc chắn không lầm!"

Hoa Hồ nghiến răng, nhìn trừng trừng vào một thiếu niên trong chợ quỷ. Kẻ kia trông khá thanh tú, mặc một bộ y phục đỏ rực như lửa.

Tô Vân bắt đầu cất bước hướng về phía thiếu niên áo đỏ. Hoa Hồ giật mình, vội vàng ngăn lại: "Tiểu Vân, ngày đó ta thấy sau lưng hắn có lửa bốc lên, trong lửa có thần điểu bay ra. Điều đó chứng minh công pháp hắn tu luyện không phải Hồng Lô Thiện Biến, mà là một loại thần điểu công pháp khác. Hơn nữa, hắn đã đạt đến thành tựu thứ ba, có thể làm khí huyết hiển hóa. Ngươi không phải đối thủ của hắn đâu!"

Những ngày qua Tô Vân tuy chuyên cần khổ luyện nhưng mới chỉ đạt tới thành tựu thứ hai của Ngạc Long Vịnh. Hồng Lô Thiện Biến là một loại công pháp trúc cơ, mà thiếu niên kia đã luyện đến mức khí huyết hiển hóa, chứng tỏ hắn đã đạt tới tầng thứ sáu của công pháp trúc cơ. Kẻ đó sắp sửa, hoặc thậm chí đã bước vào Nguyên Động cảnh!

"Khâu tiểu muội cũng là bạn học của ta."

Tô Vân di chuyển bộ pháp, thân hình uyển chuyển như con ngạc long dưới nước, lách qua người Hoa Hồ. Hắn bình thản nói: "Các huynh đều là bạn học của ta, Dã Hồ tiên sinh là người dạy ta đạo lý làm người. Dù ta không nhìn thấy mọi người, nhưng trong lòng ta, ai cũng là những con người bằng xương bằng thịt."

Trong ký ức của hắn, những kẻ cùng ngồi học trong ngôi chùa đổ nát không phải là một lũ hồ ly, mà là những thiếu niên thiếu nữ hoạt bát. Sáu năm đồng môn, tình nghĩa ấy vô cùng trân quý. Hắn không phải là yêu tộc, nhưng chúng đã chấp nhận hắn. Vậy mà chỉ trong một đêm, bạn học lại trở thành những cái xác lạnh lẽo.

"Đừng có nóng nảy!"

Hoa Hồ lần nữa cản đường: "Bên phía bọn chúng đông người, quân tử trả thù mười năm chưa muộn!"

Thế nhưng trong thoáng chốc, Hoa Hồ cảm thấy người đang đứng trước mặt mình không phải Tô Vân, mà là một con ngạc long hung tợn với những khối cơ bắp dữ dằn. Kẻ nào dám cản đường sẽ bị nó nghiền nát ngay lập tức!

Đến khi Hoa Hồ bừng tỉnh, Tô Vân đã bước qua y, nhắm thẳng hướng thiếu niên áo đỏ từ trong thành đến mà đi tới.

Nhược sĩ tất giận, máu bắn năm bước!

Tô Vân đã bước ra bước đầu tiên.