Chương 20: Tửu quán bạo động (2)
Triệu Càn Khôn hiểu rõ đám sâu rượu này đoán không sai, những cao thủ kia đến đây chắc chắn là vì con cự long đó. Nhưng thấy bọn họ càng trò chuyện càng hoảng loạn, để tránh gây ra hỗn loạn không đáng có, hắn mới bước ra nói nửa thật nửa giả rằng Thái Cổ Long đã chết.
Tuy nhiên, tửu quán luôn là nơi thường xuyên xảy ra rắc rối. Cơn khủng hoảng này vừa dứt thì ở góc khác lại bùng phát một vụ bạo động.
Tiếng dao phay và khay sắt rơi loảng xoảng vang lên, một cậu bé gầy nhỏ từ trong bếp lao ra, theo sau là một người đàn ông trung niên cao lớn, chột một mắt.
"Thằng nhóc ranh kia! Ngươi có biết mình vừa làm gì không!" Người đàn ông gào thét, mặc kệ khách khứa xung quanh, gã vung cây dao phay lớn xông tới, tông lật không ít bàn ghế trên đường đi.
Thiếu niên kia động tác vô cùng linh hoạt, len lỏi trong đám đông, hết nhảy lên mặt bàn lại đu mình lên đèn treo, sau đó nhảy tót lên lan can tầng hai, quay đầu lại làm mặt quỷ với gã tráng hán độc nhãn.
Độc Nhãn Long không có được thân thủ nhanh nhẹn như vậy, gã tức giận đến mức gào lên, vung tay ném mạnh cây dao phay đi. Thiếu niên lách mình né tránh, chỉ nghe một tiếng "rắc", thanh gỗ chắc chắn mà y vừa vịnh vào đã bị chém đứt, cây dao vẫn không dừng lại mà cắm phập vào bức tường ở tầng hai.
"Cánh tay khỏe thật!" Chứng kiến thủ đoạn này, mấy vị khách vốn đang định nổi giận vì bị làm đổ thức ăn liền nén giận xuống. Một gã khách quen ngồi cạnh thấy biểu cảm của họ thì cười ha hả: "Đừng không phục, các ngươi là người mới nên chưa biết tên đó là ai thôi."
Mấy gã thợ săn mới tới nhíu mày: "Xem ra chắc là đầu bếp của tửu quán này."
"Ha ha ha, nói vậy cũng không sai!" Gã khách quen cười đáp: "Độc nhãn Lucca đúng là một đầu bếp, nhưng đồng thời hắn cũng là ông chủ của quán Cự Nhân Chủng này!"
Nói rồi, hắn chỉ tay về phía quầy bar, nơi một bà chủ xinh đẹp đang ngồi xem kịch vui: "Hắn chính là phu quân của vị Cao đẳng Tinh linh kia đấy! Có thể cưới được một Cao đẳng Tinh linh làm vợ thì bản sự của hắn thế nào không cần ta phải nói thêm nữa chứ!"
Trong lúc đang nói chuyện, hai người một lớn một nhỏ đã rượt đuổi nhau mấy vòng quanh đại sảnh. Độc nhãn Lucca dù rất khỏe nhưng giữa không gian đầy bàn ghế và khách khứa, gã không thể nào linh hoạt bằng thiếu niên kia. Cậu nhóc nhảy vài bước rồi lao thẳng về phía Triệu Càn Khôn, mắt thấy sắp giẫm lên miếng thịt gấu nướng của hắn.
Triệu Càn Khôn hơi nhíu mày, hắn đưa tay ra gạt nhẹ vào bắp chân thiếu niên. Cậu nhóc đang ở trên không lập tức mất thăng bằng, kêu thảm một tiếng rồi bay qua mặt bàn, ngã sấp mặt xuống đất.
Lucca thấy vậy thì mừng rỡ: "Để xem lần này ngươi chạy đường nào!"
Gã thuận tay rút một thanh trường đao từ thắt lưng của một thợ săn gần đó, vung cánh tay thô kệch chém xuống.
Cây dao phay lúc nãy còn chém đứt gỗ chắc, nếu thanh đại đao này chém trúng thì thiếu niên kia chắc chắn sẽ bị xẻ làm đôi. Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Triệu Càn Khôn đưa tay ra, chuẩn xác tóm lấy chuôi đao rồi trở tay cắm mạnh xuống sàn nhà.
Chiêu này vừa tung ra, con mắt của Lucca liền co rụt lại. Phía xa, bà chủ Cao đẳng Tinh linh vốn đang lười biếng cũng lập tức ngồi thẳng dậy, đôi mắt dán chặt vào phía này.
"Vị đại ca này, tiểu tử này dù có phạm lỗi gì thì cũng không đến mức phải lấy mạng chứ?" Triệu Càn Khôn mỉm cười với Lucca. Còn thiếu niên kia thì nhanh chóng bò dậy, túm lấy góc áo Triệu Càn Khôn mà nấp phía sau với bộ dạng đáng thương.
"Ngươi thì biết cái gì!" Lucca vẫn còn bốc hỏa nhưng vì đã thấy qua thủ đoạn của Triệu Càn Khôn nên gã không tiếp tục làm càn, chỉ bước tới chỉ tay vào thiếu niên: "Ngươi có biết thằng nhóc này gây ra thiệt hại bao nhiêu không? Ta vừa bỏ một số tiền lớn mua hơn ngàn cân thịt gấu tuyết, vậy mà nó lại để một mồi lửa đốt sạch sành sanh! Ta không làm thịt nó thì cũng phải bán nó vào chợ nô lệ!"
Thiếu niên vểnh mũi lên cãi lại: "Ta có phải nô lệ của ông đâu, nói bán là bán được chắc!"
Lucca xắn tay áo: "Thằng nhóc thối này, ngươi ăn trực không trả tiền, ở đây làm công lại gây ra tổn thất lớn như vậy, nếu không bồi thường được thì theo luật pháp nước nào ngươi cũng đủ tiêu chuẩn biến thành nô lệ rồi!"
"Có giỏi thì ông thử xem, khóa được ta thì mới lạ đấy!"
"Hừ, cái thằng ranh này!"
Mắt thấy hai người lại sắp lao vào nhau, Triệu Càn Khôn vội vàng can ngăn: "Đại ca, nói đơn giản là tiểu tử này thiếu tiền ngài đúng không? Thiếu bao nhiêu, để ta trả thay hắn!"
Hắn dù sao cũng mang tư tưởng người hiện đại, đối với việc mua bán người vẫn thấy rất khó chấp nhận.