ItruyenChu Logo

[Dịch] Kim Cương Khô Lâu

Chương 18. Chí khí do dự đi Đồ Long (2)

Chương 18: Chí khí do dự đi Đồ Long (2)

"Có lẽ là một nhóm người!" Odgus trầm ngâm, "Giống như chúng ta, một tổ đội dũng sĩ đi thảo phạt cự long. Giao tranh nhiều lần chứng tỏ đối phương biết tiến biết lui, hẳn là sinh vật có trí tuệ. Họ đang thông qua từng trận chiến để quan sát cách thức tấn công của Thái Cổ Long, từ đó đề ra chiến thuật rồi mới quay lại..."

Joan nghe vậy, trong lòng bỗng dâng lên niềm cảm khái: "Hóa ra đã có một nhóm dũng sĩ vô danh đi trước chúng ta một bước để chiến đấu với Dagus! Alex tước sĩ, hiện giờ cuộc chiến đó vẫn tiếp diễn chứ?"

Alex lắc đầu: "Không rõ nữa. Lần cuối cùng chúng tôi quan trắc được trận chiến là từ ba ngày trước. Kể từ đó không còn dấu hiệu giao tranh, Thái Cổ Long cũng im hơi lặng tiếng một cách kỳ lạ..."

"Joan, thông báo cho những người khác, mau chóng hoàn tất việc đang làm, chúng ta phải khởi hành ngay!" Odgus đứng dậy. Joan lập tức lấy ra một ống tròn nhỏ, mở cửa sổ hướng lên trời bắn ra một đạo ma pháp quang mang. Ánh sáng vẽ thành một vòng tròn rồi bùng nổ thành những hoa văn rực rỡ – đó chính là lệnh tập hợp khẩn cấp của Thánh Đường.

"Odgus đại nhân!" Alex cũng đứng dậy, "Tôi muốn đi cùng! Không chỉ tôi, còn có năm mươi chiến sĩ tinh nhuệ của Hàn Long Lĩnh đang đóng quân tại đây. Chúng tôi nguyện cùng các vị thảo phạt cự long, tái hiện vinh quang của tổ tiên!"

"Chúng ta quả thực cần người dẫn đường." Odgus gật đầu, "Nhưng trận chiến này quá nguy hiểm."

Alex gồng mình lộ ra bắp thịt săn chắc: "Đừng nhìn tôi trẻ mà lầm, tôi đã đạt đến chiến chức tam giai... Tất nhiên, so với thiên tài như Joan tiểu thư, chưa đầy hai mươi tuổi đã đạt ngũ giai và trở thành Long kỵ sĩ thì tôi còn kém xa. Nhưng với tư cách là hậu duệ Đồ Long giả, tôi muốn giữ vững vinh quang của tiền nhân!"

"Có cốt khí!" Joan tán thưởng, quay sang nói với Odgus: "Lão sư, thực lực tam giai ở Thánh Đường cũng đã là cấp đội trưởng rồi, Alex tiên sinh và các chiến sĩ của hắn chắc chắn sẽ là trợ thủ đắc lực."

Nhìn thấy ánh mắt kiên định của Alex, Odgus cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.

Cả nhóm nhanh chóng di chuyển đến điểm hẹn. Các thánh kỵ sĩ và võ sĩ Thánh Đường khác nhận được tín hiệu cũng đã có mặt đông đủ. Odgus tóm tắt tình hình một lượt rồi dõng dạc nói:

"Bất kể nhóm người kia đã bỏ cuộc hay đã tử trận, nhờ sự tiêu hao của họ, hiện tại chính là lúc Thái Cổ Long suy yếu nhất. Chúng ta không thể bỏ lỡ cơ hội này, lập tức xuất phát!"

Giữa các thánh kỵ sĩ vốn không phân chia thứ bậc cao thấp, nhưng với tư cách là người lớn tuổi nhất và là một Hồng Long kỵ sĩ hùng mạnh, uy tín của Odgus là không thể bàn cãi. Trong thời khắc này, ông đảm nhận vị trí đội trưởng mà không ai có ý kiến gì.

Các võ sĩ chuẩn bị xong nhu yếu phẩm, dắt theo chó kéo xe trượt tuyết. Các thánh kỵ sĩ dắt ra tọa kỵ, mặc chiến giáp cho những người bạn đồng hành trung thành của mình. Mười vị pháp sư cũng thi triển pháp thuật chống lạnh trên diện rộng.

Cứ thế, đoàn người dưới sự dẫn đường của Alex và các chiến sĩ địa phương bắt đầu tiến sâu vào lòng đại lục cực địa.

Dù biết đã có kẻ đi trước thách thức Thái Cổ Long, nhưng không ai nảy sinh tâm lý cầu may. Đúng như Odgus đã nói, nhóm người đó hoặc đã rút lui, hoặc đã bị tiêu diệt sạch sẽ, chẳng có khả năng thứ ba. Thái Cổ Long vô cùng mạnh mẽ, ngay cả một đội quân tinh nhuệ với hơn mười thánh kỵ sĩ dẫn đầu này cũng phải ôm quyết tâm tử chiến mới dám đối mặt. Chuyện nó bị một thế lực hoang dã nào đó hạ gục trước là điều gần như không thể xảy ra.

"Lão sư..." Joan thúc ngựa tiến sát bên cạnh Odgus, "Vạn nhất... nếu thực sự có người đã chiến thắng Thái Cổ Long trước chúng ta thì sao?"

Odgus lặng im một lát rồi đáp: "Nếu vậy... họ chắc chắn là những anh hùng vĩ đại nhất của đại lục này!"

"Hắt xì!"

Tại một góc khuất trong đại sảnh tửu quán Cự Nhân Chủng, một thợ săn trẻ tuổi đang ăn cơm bỗng hắt hơi một cái rõ to...