ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Khởi Động Lại Nhân Sinh

Chương 6. Tóc vung lên cao (2)

Chương 6: Tóc vung lên cao (2)

— Đồ ngu.

Trần Quý Lương đương nhiên không nhịn, y phải giữ đúng thiết lập nhân vật thời cấp ba của mình, không thể thay đổi tính cách quá nhanh được. Thế là y đáp trả còn cay độc hơn:

— Phố Đông không hợp đâu. Hay để ta giới thiệu mẹ ngươi đến khu Thạch Giáp Khẩu làm khách nhé?

— Mẹ kiếp! Ngươi nhắc lại lần nữa xem!

Lý Quân nghe vậy thì nổi khùng, ném quả bóng rổ xuống, xắn tay áo muốn xông vào đánh nhau. Trần Quý Lương phủi mông đứng dậy, khiêu khích:

— Muốn đánh nhau? Lão tử đang gánh một đống án kỷ luật đây, chân trần chẳng sợ mang giày, cùng lắm bị khai trừ thì ta cũng phải liều mạng với ngươi!

Tạ Dương cũng nắm chặt nắm đấm, trợn mắt nhìn Lý Quân:

— Trần đại hiệp nhà ta hồi cấp hai từng chém người rồi đấy. Loại như ngươi, lão Trần cầm dao dưa hấu có thể chém một lúc mười đứa!

Lý Quân vốn là kẻ bắt nạt kẻ yếu nhưng sợ kẻ liều, thấy bộ dạng này của hai người thì chùn bước. Hắn quay người nhặt bóng rồi lẩm bẩm:

— Không thèm chấp lũ nhà quê.

Nói thật, Trần Quý Lương không tài nào hiểu nổi mạch não của loại người này. Lý Quân rõ ràng không dám đánh nhau, nhưng chỉ vì xích mích nhỏ từ hồi lớp 11 mà cứ thích chạy đến kiếm chuyện. Dường như nếu gặp mặt mà không nhả ra vài câu thối tha thì hắn sẽ bứt rứt không yên vậy.

Đợi khi Lý Quân đã đi xa, hắn mới lấy điện thoại ra gọi điện:

— Alo, mẹ à, con thi toán xong rồi... Phát huy hơi kém một chút, chủ yếu là bị người khác ảnh hưởng... Vâng, lại là cái tên Trần Quý Lương đó, hắn ở trường chẳng bao giờ chịu yên ổn, thi chưa đầy nửa tiếng đã nộp bài sớm. Làm con cứ tưởng thời gian sắp hết nên cuống quýt làm bừa... Mẹ đoán xem hắn nộp bài sớm để làm gì? Hắn thế mà lại đi thu nhặt đồng nát rồi bày hàng bán ngay trong trường, nông dân đúng là nông dân mà, ha ha ha...

Trần Quý Lương không biết có kẻ nói xấu sau lưng mình. Y nhìn lại sáu cuốn sách còn thừa trong rương, cũng lười chẳng muốn bán tiếp:

— Đi ăn cơm tiệm thôi, hôm nay lão tử mời khách.

— Ngươi mời cái chùy, giữ tiền mà ăn cơm nhà ăn đi. — Tạ Dương biết y rất nghèo.

Trần Quý Lương rút xấp tiền bán sách ra:

— Ông nội ngươi hôm nay phát tài rồi.

Tạ Dương không từ chối nữa, chỉ nói:

— Lần sau tới lượt ta.

Hai người kéo chiếc rương hành lý hỏng, vừa đi vừa tán dóc hướng về phía cổng trường. Lúc này học sinh nộp bài ra về ngày càng đông, có mấy người chủ động chào hỏi Trần Quý Lương, đều gọi y bằng biệt danh "Trần đại hiệp". Những người bạn này y vẫn còn chút ấn tượng, nhưng đa số đã không còn nhớ rõ tên.

— Trần đại hiệp! Tạ Vô Sỉ!

Một nam sinh gầy gò để tóc húi cua vừa gọi biệt danh của hai người vừa hớn hở chạy tới.