Chương 5: Tóc vung lên cao
Vị chủ tịch huyện tương lai họ Tạ kia tên là Tạ Dương, đến từ một vùng nông thôn xa xôi thuộc huyện Phú Thế, thành phố Long Đô. Gia cảnh vốn nghèo khó, nhưng nhờ anh trai là Tạ Phi đã thi đỗ công chức nhiều năm nên áp lực kinh tế trong nhà cũng phần nào được giảm bớt.
Tạ Dương mặc một bộ âu phục cũ kỹ không hề vừa vặn, hai tay đút túi quần, cố tỏ ra dáng vẻ của một người trưởng thành. Hắn đá nhẹ vào chiếc rương hành lý của mình rồi hỏi:
— Mượn cái rương của cha ngươi để đựng sách, thế đống quần áo bên trong đâu rồi?
Trần Quý Lương lộ vẻ ghét bỏ:
— Đều bốc mùi cả rồi, hun đến mức lão tử muốn nôn, thế là thuận tay ném hết vào thùng rửa chân.
— Ta định chờ thi giữa kỳ xong sẽ mang về nhà ném vào máy giặt. — Tạ Dương thuận miệng giải thích.
Hắn để kiểu tóc rẽ ngôi, một bên mái cố ý nuôi rất dài. Bình thường hắn hay vén tóc ra sau tai để lách quy định cấm học sinh để tóc dài, nhưng chỉ cần thầy cô không có mặt là hắn lại để nó xõa xuống, vừa vặn che khuất nửa con mắt.
Gã này tự cho là mình cực kỳ đẹp trai, khẽ thổi một hơi thật chuẩn xác để hất phần tóc che mắt ra, sau đó lại cố làm ra vẻ tiêu sái mà lắc đầu cho tóc vung sang một bên, hỏi:
— Đồ chó hoang nhà ngươi nộp bài nhanh thật đấy, đề toán làm được bao nhiêu?
— Làm cái chùy. — Trần Quý Lương chỉ vào mấy cuốn sách còn lại — Ngươi có muốn mua sách không?
Tạ Dương lại hất tóc một cái:
— Không mua. Sách của ngươi cũng là của ta, lúc nào chẳng xem miễn phí được.
Trần Quý Lương cực kỳ muốn ấn đầu hắn xuống, nhìn hắn cứ vung vẩy mái tóc qua lại mà thấy phát phiền, trông chẳng khác gì người bị bệnh thoát vị đĩa đệm cổ.
Tạ Dương đứng đó, hai chân vẫn không ngừng rung lên. Thấy có nữ sinh đi ngang qua, hắn lại tiếp tục thổi hơi, hất tóc để khoe mẽ, đáng tiếc là người ta chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn lấy một cái.
Từ bộ âu phục cho đến đôi giày da, cả bộ đồ trên người Tạ Dương đều là đồ cũ của anh trai để lại. Hắn đưa tay nhìn chiếc đồng hồ rẻ tiền đã hỏng, lẩm bẩm:
— Nhà ăn sắp mở cửa rồi nhỉ.
— Còn sớm, bồi lão tử bán sách đã. — Trần Quý Lương vẫn ngồi xếp bằng dưới đất.
Tạ Dương không từ chối, lặng lẽ ngồi xổm xuống cạnh y. Trần Quý Lương quay đầu nhìn bạn mình, đột nhiên cảm thấy rất thú vị. Gã thanh niên trước mặt lúc này đầy mụn trứng cá, hormone tuổi dậy thì không có chỗ phát tiết, mỗi cử động đều toát lên vẻ ngây ngô và ngớ ngẩn. Ai mà ngờ được sau này hắn lại có thể làm đến chức chủ tịch huyện cơ chứ?
Tương lai Tạ chủ tịch lúc này đang cầm một cuốn sách lật qua lật lại, vừa thổi tóc vừa khoe khoang:
— Nick "Truyền Thế" của ta lên cấp 33 rồi, hôm qua còn săn được cái mũ cực phẩm cộng 3 ma pháp. Ngươi không biết nó chấn động thế nào đâu, nửa cái quán nét kéo đến xem. Lão quản lý trả giá 300 tệ mà ta không bán, lão tử đâu có ngốc, 300 tệ thì mua được cái gì cơ chứ.
Trần Quý Lương thở dài:
— "Truyền Kỳ Thế Giới" à, đúng là trò chơi thời cổ đại.
Tạ Dương vặc lại:
— Cổ đại cái chùy, nó mới mở bản thử nghiệm được hơn ba tháng thôi. Hôm nay ngươi chưa tỉnh ngủ à?
— Ngươi không hiểu đâu.
Ngón tay của Trần Quý Lương vô thức run nhẹ, y không kìm được mà hỏi:
— Có thuốc không?
— Ngươi học hút thuốc từ bao giờ thế? — Tạ Dương móc ra một bao Hồng Mai vỏ mềm, đưa cả bao cho y.
Trần Quý Lương đón lấy, nhìn qua rồi mắng:
— Mẹ kiếp, chỉ còn có nửa điếu, lão tử còn tưởng ngươi hào phóng lắm.
Tạ Dương phân bua:
— Sao lại là nửa điếu? Rõ ràng còn tận hai phần ba điếu mà.
Trong bao thuốc nhăn nhúm đúng là còn một mẩu thuốc lá dài chừng hai phần ba điếu, kèm theo một chiếc bật lửa nhựa. Trần Quý Lương cũng chẳng chê là thuốc hút dở, ngậm lên môi rồi châm lửa. Y không nghiện nặng, nhưng lúc này lại muốn hút một hơi để dùng nicotin xoa dịu cảm xúc trong lòng.
— Ngươi muốn chết à, dám hút thuốc ở đây! — Tạ Dương giật mình, lén lút nhìn quanh, thấy không có giáo viên nào mới thở phào nhẹ nhõm.
Có lẽ vì có người để tâm sự, lại thêm điếu thuốc làm giãn tâm trạng, Trần Quý Lương bắt đầu muốn nói ra những chuyện trong lòng:
— Ngươi có tin vào chuyện tâm linh không? — Y hỏi.
Tạ Dương hỏi vặn lại:
— Ngươi gặp ma à?
Trần Quý Lương đáp:
— Cũng có thể là chuyện khoa học viễn tưởng.
— UFO chắc? — Tạ Dương đưa tay ra cướp lại điếu thuốc — Chừa cho lão tử hai hơi.
Trần Quý Lương nhường điếu thuốc cho hắn:
— Thôi bỏ đi, chuyện này không giải thích được.
Tạ Dương rít một hơi mạnh rồi đưa mẩu thuốc còn lại cho y:
— Có phải bị nữ quỷ ám không? Nếu làm chuyện đó xong thì đổi ca cho ta mỗi ngày hai lần nhé.
Trần Quý Lương không nhận thuốc nữa:
— Nếu ngươi bí bách quá thì ra chợ mua miếng thịt ba chỉ về mà giải quyết. Cảm giác chắc cũng chẳng khác gì đâu.
— Thật không? — Tạ Dương bán tín bán nghi.
Trần Quý Lương vỗ vai hắn:
— Chờ lão tử tự do tài chính, ngày nào cũng mua thịt ba chỉ cho ngươi.
— Cút đi. — Tạ Dương hút nốt những hơi cuối cùng, rồi thần bí nói — Trưa nay Chu Tĩnh cười với ta, ngươi bảo có phải nàng có ý với ta không?
Chu Tĩnh là ai?
Trần Quý Lương lục lại ký ức, một lúc sau mới nhớ ra:
— Nàng có ý với ngươi cái gì? Thích cái điệu hất tóc của ngươi à? Hay là thấy mặt đầy mụn của ngươi trông đẹp trai?
— Đồ chó, không nói được câu tử tế thì ngậm miệng vào! — Tạ Dương thẹn quá hóa giận.
Trần Quý Lương cười hắc hắc. Trở lại thời cấp ba đúng là thú vị, chỉ tiếc giờ đã là lớp 12, nếu có thể quay về lớp 10 thì tốt biết mấy. Dù y rất nghèo, nhưng vẫn có thể sống một đời vô ưu vô lo.
"Bộp... bộp... bộp..."
Một nam sinh vừa vỗ bóng rổ vừa đi tới. Hắn cao hơn mét chín, gương mặt khá điển trai, loại người này ở trường học cực kỳ được lòng các cô gái. Trước ngực hắn đeo một chiếc máy MP3, tai cắm tai nghe đang thưởng thức âm nhạc. Loại thiết bị điện tử này vào năm 2003 cũng sang chảnh chẳng kém gì điện thoại hàng hiệu bây giờ.
Nhưng cả Trần Quý Lương và Tạ Dương đều đồng loạt nhíu mày. Trong một lớp học, lúc nào chẳng có vài kẻ đáng ghét.
Kẻ đang vỗ bóng đi tới tên là Lý Quân. Ông nội hắn trước khi nghỉ hưu là xưởng trưởng xưởng may, cha mẹ đều là cán bộ nhỏ trong cơ quan nhà nước, gia đình lại có quan hệ rộng. Đúng chất một tầng lớp thượng lưu ở huyện lẻ.
Tên này đáng ghét đến mức nào? Sau khi tốt nghiệp đại học, hắn được gia đình sắp xếp vào làm nhân viên ngân hàng, vậy mà thường xuyên lên nhóm lớp khoe khoang rằng hôm qua đã mắng bao nhiêu khách hàng, hay hôm nay lại bật lại vị lãnh đạo nào đó. Thậm chí hắn còn cố tình gây khó dễ cho người già đến làm thủ tục, rồi coi đó là chuyện cười để kể lể chi tiết.
— Ồ, bán ve chai đấy à?
Lý Quân đi ngang qua sạp sách, không ngoài dự đoán liền buông lời châm chọc:
— Bên phố Đông có cái lán dành cho công nhân mất việc đấy, hai người các ngươi có thể sang đó bày hàng mà đánh giày.
Tạ Dương chỉ cao một mét bảy, đứng trước Lý Quân cao lớn thì tự nhiên bị áp chế về khí thế. Hắn vô thức lùi lại nửa bước, nhưng vẫn cứng miệng mắng lại một câu: