Chương 8: Kushina nhờ vả, Tsunade ra giá tại chỗ
"Ý của Tsunade sao?"
Tại văn phòng Hokage, thành viên Anbu đã mang lời nhắn của Tsunade về báo cáo. Hokage Đệ Tam phất tay, chậm rãi nói:
"Nếu đã là ý của Tsunade thì cứ quyết định như vậy đi. Có nó trông chừng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, các ngươi lui ra nghỉ ngơi đi."
"Rõ!"
Hiếm khi được một ngày nghỉ, các ninja Anbu đều tỏ ra phấn khởi. Việc chia hai ca theo sát Jinchuriki suốt ngày đêm khiến họ chịu áp lực rất lớn. Con người dù sao cũng cần nghỉ ngơi, ngay cả ninja cũng không ngoại lệ.
Nhóm Anbu vừa rời đi không lâu, cửa phòng làm việc đã bị đẩy mạnh ra. Hành động không gõ cửa này khiến Hokage Đệ Tam hơi nhíu mày. Tuy nhiên, khi nhìn thấy người bước vào, dù có khó chịu ông cũng chẳng thể phát hỏa.
"Danzo, ngươi tìm ta có việc gì?"
Hokage Đệ Tam tiếp tục lật xem văn kiện trên bàn. Với tư cách là Hokage, ông là người nắm quyền lực cao nhất Konoha, nhưng cũng là người bận rộn nhất. Vô số sự vụ lớn nhỏ mỗi ngày đã chiếm sạch quỹ thời gian cá nhân của ông.
"Sarutobi, tại sao ngươi lại rút người giám sát bên cạnh Jinchuriki về?"
"Bởi vì Tsunade đang ở cùng Kushina. Có nó ở đó, chẳng lẽ ngươi còn lo lắng sao?"
Vừa nghe Danzo mở miệng, Hokage Đệ Tam đã biết đối phương muốn nói gì. Ông ngẩng đầu nhìn người bạn học cũ, cũng là cộng sự lâu năm của mình:
"Danzo, chúng ta đã hứa với Mito đại nhân là phải đối xử tử tế với Kushina. Hy vọng ngươi không quên lời mình đã nói."
"Hừ, thì tính sao? Chỉ cần tốt cho thôn, dẫu có phải thất hứa thì đã làm sao?"
Danzo chẳng hề cảm thấy việc sai hẹn là vấn đề, bởi y luôn nhân danh lợi ích của Konoha để hành động. Với y, một Jinchuriki nên được giao cho tổ chức Root quản lý chặt chẽ, chứ không phải để con bé tự do chạy nhảy khắp nơi, đi học rồi lại đánh nhau với bạn học, thậm chí còn ra ngoài dã ngoại ăn thịt nướng thế này.
Điều đó còn ra thể thống gì nữa?
"Ta biết ngay là sẽ như vậy mà."
Hokage Đệ Tam lắc đầu, không buồn tranh cãi với Danzo nữa mà tiếp tục xử lý công việc. Ông chắc chắn không đời nào chấp nhận đề nghị của Danzo.
Kẻ ẩn mình trong bóng tối như Danzo có thể vứt bỏ thể diện, nhưng ông thì không. Là Hokage, ông phải giữ vững hình tượng. Nếu tin tức Jinchuriki bị giam cầm truyền ra ngoài, ông sẽ ăn nói thế nào với thiên hạ? Hơn nữa, Đệ Tam cũng chẳng hề tin tưởng người của Root. Nếu giao Kushina cho họ, vạn nhất họ quá tay khiến Cửu Vĩ bộc phát, Konoha coi như tiêu tùng.
"Hừ!"
Thấy Hokage Đệ Tam phớt lờ mình, Danzo biết ý định đoạt lấy Jinchuriki lại một lần nữa thất bại. Y lạnh lùng hừ một tiếng rồi xoay người rời đi.
"Thơm quá đi mất!!"
Lúc này, Kushina vẫn không hề hay biết Danzo đang âm thầm nhắm vào mình. Cô bé đang mải mê thưởng thức thịt nướng, vừa ăn vừa không ngớt lời khen ngợi.
Ngay cả người vốn chẳng mặn mà với chuyện ăn uống như Tsunade cũng đang ăn rất hăng, thậm chí còn ăn nhiều hơn bất kỳ ai. Minato nhìn hai "đại vị vương" trước mặt mà chỉ biết cười khổ, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán.
Lượng thức ăn này dường như hơi thiếu thì phải? Gia vị liệu có đủ không? Còn phải hỏi sao! Hai người kia ăn như rồng cuốn thế kia mà!
"Mau tay lên, không là chẳng còn gì đâu!"
Tokuda trợn mắt, vội vàng gia nhập "chiến cục". Minato cũng không chịu thua kém, bắt đầu tranh giành đồ ăn. Một con heo rừng nhỏ cùng hai con thỏ rừng nhanh chóng bị bốn người giải quyết sạch sẽ.
Tsunade hài lòng vỗ vỗ bụng: "Tiểu tử ngươi tay nghề khá đấy, hèn gì Kushina cứ nhớ mãi không quên, còn chết sống kéo ta theo cho bằng được."
Nói xong, nàng còn bất giác ợ một cái rõ to.
"Ha ha."
Tokuda khẽ gật đầu, xem như nhận lời khen ngợi. Hắn không nói thêm gì vì sợ sau này lại có thêm người đến ăn chực. Nấu nướng vốn rất phiền phức, càng đông người lại càng mệt.
"Kushina, Tsunade tiền bối, ta và Minato phải đi tập luyện đây. Nếu hai người thấy chán thì có thể về trước."
Sau khi ăn uống no nê và nghỉ ngơi đôi chút, đã đến giờ huấn luyện. Tokuda và Minato liếc nhau rồi cùng lao vào rừng sâu. Cả hai đều không có ý định đưa Kushina theo cùng.
Kushina thoáng hiện vẻ thất vọng. Thật ra cô rất muốn tham gia, nhưng thấy Tokuda và Minato đều không mở lời mời, cô cũng chẳng tiện mặt dày đi theo. Dù sao ninja vốn rất kỵ việc bị người khác theo dõi khi huấn luyện để tránh bại lộ thông tin, trừ phi đó là người cực kỳ thân thiết. Rõ ràng, trong mắt hai người kia, cô vẫn chưa đạt đến mức độ đó.
"Ngươi đó, sớm muộn gì cũng chết trong tay hắn thôi."
Thấy vẻ mặt buồn bã của Kushina, Tsunade vừa thương xót vừa bất lực lên tiếng.
"Cái gì? Chết trong tay ai cơ?" Kushina ngơ ngác hỏi lại.
Khóe miệng Tsunade giật giật, nàng lười biếng tựa vào gốc cây: "Không có gì, chỉ là chợt nhớ lại vài chuyện cũ thôi. Ta muốn chợp mắt một lát, không có việc gì thì đừng làm phiền ta. Ngươi hãy cố gắng kiểm soát Chakra cho tốt, đừng để thứ đó ảnh hưởng."
Bên trong cơ thể Kushina đang phong ấn Cửu Vĩ. Để tìm cách thoát thân, con quái vật đó luôn dùng Chakra của mình xói mòn phong ấn, gây rối loạn quá trình tu hành của cô. Giống như Naruto sau này, Kushina hiện tại cũng gặp khó khăn khi thi triển nhẫn thuật, đặc biệt là những thuật cơ bản như Tam Thân Thuật.
"Vâng."
Kushina lộ vẻ nghiêm túc, gật đầu thật mạnh: "Ta sẽ không để đại hồ ly đánh bại đâu, ta nhất định sẽ chiến thắng nó!"
Nàng ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: "Tsunade tỷ, ta có thể đổi một vài nhẫn thuật với tỷ không?"
"Nhẫn thuật?" Tsunade nhướng mày. "Nhẫn thuật của tộc Uzumaki còn chưa đủ cho ngươi học sao? Mấy cái cuộn giấy phong ấn thuật đó ta nhìn thôi đã thấy đau đầu rồi, ngươi còn muốn học thêm gì nữa?"
"Chờ đã!"
Tsunade không phải hạng người dễ bị qua mặt, nàng lập tức phản ứng lại: "Không lẽ ngươi muốn đổi nhẫn thuật cho tiểu tử Yagami Tokuda kia đấy chứ?"
"Bởi vì ta muốn đáp lễ hắn mà."
Kushina ôm lấy cánh tay Tsunade nũng nịu: "Được không tỷ? Ta chỉ cần một cuộn nhẫn thuật Ảnh Phân Thân thôi."
Ở trường, có lần cô nghe Tokuda than phiền với Minato rằng nếu biết Ảnh Phân Thân thì tốc độ huấn luyện sẽ tăng lên rất nhiều. Kushina đã ghi nhớ lời đó nên mới nảy ra ý định này.
"Ta từ chối."
Tsunade lắc đầu. Mới tí tuổi đầu đã biết đem đồ nhà đi cho không người ta, sau này còn thế nào nữa? Không được, nàng phải ngăn cản chuyện này.
"200 ngàn!"
Thấy nũng nịu không xong, Kushina vểnh mặt lên, giơ hai ngón tay trắng nõn ra giá: "Nếu tỷ không đồng ý, ta sẽ đi tìm bác Hokage. Bác ấy đã hứa là ta muốn học nhẫn thuật gì cũng có thể tìm bác."
"Khoan đã!"
Tsunade bỗng nắm chặt tay Kushina, ra vẻ nghĩa khí lẫm liệt: "Chuyện nhỏ nhặt này sao có thể làm phiền lão già đó được? Ông ấy bận trăm công nghìn việc, Kushina ngươi thật không hiểu chuyện, thôi thì để ta chịu cực một chút vậy."
"Thế này đi, ngươi đưa ta 400 ngàn, ta sẽ trực tiếp dạy hắn. Chứ nếu chỉ đưa cuộn giấy mà không có người chỉ dẫn, chưa chắc hắn đã học được đâu. Ngươi thấy có đúng không?"
Nói đoạn, nàng dùng khuỷu tay hích hích Kushina, bắt đầu mặc cả: "Hơn nữa tiểu tử kia lòng tự trọng rất cao, ngươi trực tiếp đưa nhẫn thuật hắn chắc chắn sẽ không nhận. Để ta đến bảo là muốn dạy hắn để báo đáp bữa thịt nướng hôm nay, như vậy mới hợp tình hợp lý. Chỉ 400 ngàn thôi, ngươi chẳng thiệt đi đâu mà lần."
"Đạo lý thì đúng là như vậy, nhưng mà..."
Kushina cảm thấy có gì đó sai sai. Dẫu cô nhiều tiền thật nhưng cũng đâu thể để bị lừa trắng trợn như thế? Đó là tiền hồi môn của cô cơ mà! Hơn nữa, cô chỉ nhỏ tuổi chứ đâu có ngốc!
Thực tế, Tsunade cũng không biết chính xác Kushina giàu đến mức nào. Nàng chỉ biết sau khi Konoha tiếp quản di sản của tộc Uzumaki, họ đã cắt cho Kushina hẳn một con phố thương mại. Toàn bộ cửa hàng và đất đai trên con phố đó đều đứng tên cô bé.