ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Hogwarts Huyết Mạch Vu Sư

Chương 4. Chào nhé, Hogwarts

Chương 4: Chào nhé, Hogwarts

Sau khi nhấn mạnh các hạng mục cần chú ý trong học kỳ, Dumbledore dường như lại trở về thành vị hiệu trưởng có chút kỳ quặc và vui tính. Ông đội chiếc mũ phù thủy hơi lệch, cao giọng mở lời:

"Trước khi đi ngủ, chúng ta hãy cùng nhau hát vang hành khúc của trường!"

Dứt lời, Ivan nhận thấy sắc mặt của các giáo sư trên đài đều thay đổi, vài học sinh lớp lớn cũng lộ vẻ mặt như đang chịu khổ.

Dumbledore tự mình vung vẩy đũa phép, một dải lụa vàng dài từ đầu đũa bay ra, tựa như dải rắn uốn lượn biến thành từng từ đơn. Đũa phép giống như gậy chỉ huy, dưới sự dẫn dắt của ông, tiếng đồng ca Hogwarts bắt đầu vang vọng khắp đại sảnh.

"Hogwarts, Hogwarts, Hogwarts, Hogwarts, xin hãy dạy dỗ chúng ta, bất kể là người già hói đầu hay những đứa trẻ còn hôi sữa, đầu óc chúng ta cần được lấp đầy bởi những điều mới mẻ thú vị..."

Đủ loại nhạc điệu thượng vàng hạ cám ghép lại với nhau. Giữa mớ âm thanh hỗn độn ấy, anh em nhà Weasley còn cố tình hát lệch tông để trêu chọc mọi người. Ivan cũng đục nước béo cò, theo đoàn người hát bừa vài câu. Sau khi hát xong, hắn bất ngờ cảm thấy giai điệu hỗn tạp này... hình như cũng khá êm tai.

Ivan không khỏi hoài nghi liệu thẩm mỹ âm nhạc của mình có vấn đề hay không.

May mắn thay, người có cùng cảm nhận với hắn còn có hiệu trưởng Dumbledore. Vị phù thủy trắng đức cao trọng vọng này dường như bị âm nhạc làm cho cảm động đến mức sắp rơi lệ. Phải mất một lúc lâu ông mới thoát ra khỏi giai điệu đó, vừa lau nước mắt vừa nhắc nhở các huynh trưởng dẫn học sinh trở về.

Ivan đi theo dòng tân sinh nhà Gryffindor, men theo những bậc thang xoắn ốc leo lên tầng cao nhất. Cuối hành lang, Percy dừng lại trước bức chân dung một người phụ nữ mập mạp. Chưa đợi đám học sinh mới kịp đặt câu hỏi, người phụ nữ trong tranh đã cử động, bà thay đổi tư thế rồi nghiêm túc hỏi:

"Khẩu lệnh là gì?"

"Long cặn." Percy đáp.

Người phụ nữ mập gật đầu, tránh sang một bên để lộ cái lỗ tròn trên tường. Ivan biết rõ phía sau đó chính là phòng sinh hoạt chung của Gryffindor.

Sau khi bước vào, Ivan mới phát hiện nơi này rộng lớn hơn hắn tưởng tượng nhiều. Lá cờ sư tử màu đỏ thẫm đại diện cho Gryffindor treo lơ lửng giữa không trung. Trong phòng nghỉ rộng rãi bày biện ngay ngắn vài chiếc bàn dài cùng những chiếc ghế tựa thoải mái. Chiếc lò sưởi bằng đá nâu đen nằm sát vách tường bên trái, ngọn lửa cháy bập bùng vừa chiếu sáng vừa xua tan cái lạnh lẽo của đêm đen.

Phòng ngủ của nam sinh nhà Gryffindor được chia năm người một phòng. Căn phòng thoáng đãng có năm chiếc giường bốn cột lớn, hành lý của mỗi người đã được xếp gọn gàng ở một bên cạnh giường. Vì không có ký ức tương ứng, Ivan thậm chí không nhận ra rương hành lý và giường của mình ở đâu.

Giữa lúc hắn định đợi các bạn cùng phòng chọn giường trước, một con cú mèo màu xám trắng đột nhiên từ đỉnh lan can phía tây bay đến đậu trên vai hắn, thân thiết mổ nhẹ vào mặt hắn vài cái.

"Marka?" Ivan sững người một chút, sau đó trong đầu tự nhiên hiện ra cái tên này.

"Ục ục~" Con cú mèo khẽ đáp lời.

"Mặc kệ có đúng hay không, sau này cứ gọi mi là Marka nhé." Ivan đưa tay gãi nhẹ cổ nó, Marka thoải mái híp mắt lại.

Có Marka dẫn đường, Ivan nhanh chóng xác nhận chiếc giường sát vách tường phía tây là của mình. Đồ đạc quanh đó rất ít, ngoài chăn nệm và gối ra thì chỉ có một ít quần áo, đồ dùng sinh hoạt cùng mấy cuốn sách giáo khoa cần thiết. Đáng chú ý là bên cạnh giường của hắn có một tấm biển nhỏ khắc dòng chữ: "Ivan Hals". Trên những chiếc giường khác cũng có bảng tên tương tự, chỉ là lúc nãy hắn không chú ý tới.

Ivan ở trong phòng ngủ chưa được bao lâu thì tiếng đẩy cửa vang lên, theo sau đó là một giọng nói khá quen thuộc:

"Không ngờ phân nhà chỉ là đội một chiếc mũ. Ta cứ tưởng phải đấu vật với quỷ khổng lồ chứ, biết ngay là không nên tin lời nói bậy của George mà."

Bước vào là một cậu bé phù thủy có mái tóc đỏ rực, trên mũi đầy tàn nhang, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm. Đi phía sau y là một thiếu niên đeo kính, dáng người trông có vẻ hơi gầy gò.

Harry? Ron?

Ivan có chút bất ngờ, không ngờ hắn lại ở cùng phòng với "Cứu thế chủ" Harry, đúng là trùng hợp.

"Chào các cậu, mình là Ivan Hals!" Ivan chủ động tiến lên chào hỏi.

"Ha, mình là Ron Weasley." Ron bấy giờ mới chú ý đến sự hiện diện của Ivan.

"Xin chào, mình là Harry Potter." Harry cũng đưa tay ra.

Ivan bắt tay với Harry xong liền quay sang mỉm cười với Ron: "Vừa nãy ở đại sảnh, hai anh của cậu là George và Fred có nhắc tới cậu với mình."

"Ôi, thật đáng ghét, mình chẳng tin họ sẽ nói gì tốt đẹp về mình đâu." Ron nghĩ tới dáng vẻ thường ngày của hai ông anh hay trêu chọc mình, trong lòng không khỏi có chút bực bội.

Harry lại cảm thấy khá vui trước thái độ của Ivan. Từ khi bước vào giới phù thủy đến nay, mỗi lần gặp người khác, họ không kinh ngạc thì cũng muốn nhìn xem vết sẹo hình tia chớp trên trán y. Harry thực sự cảm thấy hành động đó thật ngớ ngẩn.

Tình bạn giữa những phù thủy nhỏ đôi khi được xây dựng rất nhanh chóng, huống chi Ivan vốn đã biết rõ về hai người qua nguyên tác, lại cố ý tiếp chuyện nên họ sớm trở thành bạn bè. Harry kể về những đối xử bất công mình phải chịu trước khi đến thế giới phù thủy, còn Ron lại kể vài chuyện thú vị khi bị cặp song sinh nhà Weasley trêu chọc. Không lâu sau, Neville và một nam sinh khác cùng phòng cũng gia nhập cuộc trò chuyện, mãi đến khuya họ mới lần lượt đi ngủ.

Trải qua một buổi tối với hàng loạt biến cố liên tiếp khiến Ivan thực sự mệt mỏi. Vừa chạm lưng xuống giường, cơ thể hắn đã mềm nhũn ra, chẳng còn sức lực để thực hiện kế hoạch khám phá hệ thống như dự tính.

Trong cơn mơ màng, hắn chỉ nghe thấy tiếng Ron đang mắng mỏ con chuột Scabbers. Ivan hé mắt nhìn một chút, sau đó kéo chăn trùm kín đầu, đôi môi khẽ động đậy không thành tiếng:

"Chào nhé, Hogwarts!"

...

Sáng sớm hôm sau, Ivan bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngơ ngác nhìn quanh. Phải mất một lúc lâu hắn mới ý thức được mình phải đi học. Đột ngột chuyển từ giường bệnh sang lớp học khiến hắn nhất thời chưa thích nghi kịp.

Dù vậy, trong tiết học đầu tiên tại Hogwarts, Ivan không muốn mình bị muộn. Tuy thời gian còn sớm, nhưng nghĩ tới những bậc thang biến ảo khó lường trong trường, hắn cảm thấy nên xuất phát sớm thì hơn. Đương nhiên, trước khi đi, hắn cũng không quên gọi Ron và Harry vẫn còn đang ngái ngủ.

Không biết là do hào quang của Cứu thế chủ ảnh hưởng hay do Ivan gặp vận rủi, chỉ riêng quá trình xuống lầu họ đã gặp phải hai lần bậc thang biến mất. Tội nghiệp nhất là Ron, y còn đâm sầm vào một bức tường ngụy trang thành cửa! May mắn thay, nhờ sự "hy sinh" làm mẫu của Ron mà Ivan và Harry mới có thể thoát nạn.