ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Hogwarts Học Tập Bảng

Chương 10. Đến Hogwarts

Chương 10: Đến Hogwarts

Lần đầu tiên Sean nhìn thấy tấm thẻ bên trong Chocolate Frog, những phù thủy nhỏ khác trong toa số hai đương nhiên cũng là lần đầu trông thấy. Vì vậy, chủ đề câu chuyện lại tiếp tục xoay quanh tấm thẻ này.

"Oa! Derwent Shimpling!"

"Bạn biết ông ấy sao?"

"Tớ không biết, nhưng tớ thấy rất kính nể những gì ông ấy đã làm."

Hermione nhướn mày, đón lấy tấm thẻ từ tay Justin Finch.

"Derwent Shimpling. Vì đánh cược mà ăn cả một cây xúc tu độc nhưng may mắn sống sót, dù vậy toàn thân vẫn bị biến thành màu tím."

Đọc đến dòng cuối cùng, Hermione nghiêng đầu lườm Justin Finch một cái: "Đồ ngốc."

"Được rồi, bạn nói đúng."

Justin Finch không hề tranh luận, ánh mắt hai người lại rơi xuống tấm thẻ của Hermione.

"Godric Gryffindor," Hermione hất cằm, khóe miệng khẽ cong lên một nụ cười rạng rỡ, "Một trong những người sáng lập Hogwarts, một trong bốn nhà của trường cũng được đặt theo tên của ông ấy."

"Thật tuyệt, tớ đã đọc về ông ấy trong cuốn 'Lịch sử Hogwarts', sách nói rằng ông ấy còn để lại một thanh bảo kiếm trong trường nữa."

Justin Finch chân thành tán thưởng, Hermione nheo mắt lại, vẻ mặt rõ ràng là rất hưởng thụ.

Trong lúc họ trò chuyện, đoàn tàu đã rời xa London, lao vùn vụt dọc theo những đồng cỏ đầy rẫy bò và cừu. Hai người im lặng một lúc, nhìn ngắm đồng cỏ rộng lớn cùng những gò đồi nhấp nhô lướt qua trước mắt, thỉnh thoảng còn thấy vài người mặc bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng, ngồi trên lưng những chiến mã tuấn tú, trông chẳng khác nào những đóa hoa trắng bước ra từ trong tranh.

"Tớ nói này, cậu ấy thật sự rất yên tĩnh."

Hermione không nêu tên, nhưng Justin Finch thừa hiểu nàng đang nhắc tới ai.

"Cũng không hẳn đâu." Justin Finch nở nụ cười, lúm đồng tiền trên mặt hiện ra trông đặc biệt ấm áp, "Sean, nhờ cậu giải quyết nốt miếng bánh bí ngô này với, giúp một tay nhé."

Ngay sau đó, một bàn tay hơi mảnh khảnh ló ra rồi biến mất.

"Cảm ơn."

Vài giây sau, giọng nói kia mới từ sau cuốn sách dày cộp màu nâu tông truyền tới. Lúm đồng tiền trên mặt Justin Finch càng sâu hơn.

"Mẹ tớ nói, những người thực sự có bản lĩnh thường rất trầm mặc. Cho dù núi lở trước mắt, họ cũng chẳng hề nao núng, bất quá họ thường không được may mắn cho lắm..." Ánh mắt Justin Finch dừng lại trên chiếc áo khoác sờn cũ của Sean cùng khuôn mặt chuyên chú của hắn, ý tứ sâu xa nói tiếp: "Mẹ bảo tớ luôn cần những người bạn như vậy. Lời dạy của bà đã giúp tớ tìm được những người bạn tốt tại trường Eton. Thực tế chứng minh bà đã đúng, tớ nghĩ chúng ta sẽ trở thành bạn tốt cả đời. Chúng tớ đã hẹn với nhau, dù ở khác trường cũng không được cắt đứt liên lạc. À, nếu cậu hứng thú, tớ rất sẵn lòng chia sẻ thư từ giữa chúng tớ cho cậu xem."

Justin Finch vừa nói vừa mở rương hành lý. Ngoài những vật dụng trong danh sách nhập học, thứ gây chú ý nhất là những lá thư được gấp gọn gàng, bên cạnh là những bức ảnh chụp chung của y và bạn bè.

Ngay khi Hermione đang kinh ngạc quan sát thì một giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở đột nhiên vang lên:

"Trevor! Mày ở đâu rồi!"

Một cậu bé mặt tròn lẻn vào toa xe, sợ hãi hỏi nhỏ: "Xin lỗi, mọi người có thấy con cóc của tớ đâu không?"

Lúc này đoàn tàu đã đi được hai phần ba quãng đường.

Sean bị ánh đèn vàng mờ ảo trên xe làm đứt quãng sự tập trung. Hắn dụi mắt, trong toa lúc này chỉ còn lại một mình. Quan sát sắc trời đã sẫm tối, hắn chuẩn bị đi thay đồng phục phù thủy. Thế nhưng, khi khép lại cuốn "Một ngàn thảo dược và nấm mốc thần kỳ", hắn phát hiện một tờ giấy để lại:

[Sean, tụi tớ đi giúp một cậu bạn tên Neville tìm con cóc, nếu cậu muốn thì có thể tìm tụi tớ ở hành lang.]

Sean suy nghĩ một chút, rồi viết vài chữ xuống mặt sau tờ giấy:

[Tàu sắp vào ga, nhớ thay quần áo.]

Viết xong, Sean ôm lấy bộ áo choàng rồi mở cửa bước ra. Hành lang lúc này vô cùng náo nhiệt, ồn ào hơn trước gấp nhiều lần. Có lẽ các phù thủy nhỏ trong các toa đều đã quen thân với nhau nên tiếng bàn tán cũng lớn hơn hẳn.

Khi đi ngang qua một toa xe, Sean tình cờ nghe thấy tiếng tranh luận bên trong.

"Daisy, sữa ngọt và ánh sáng mặt trời, hãy biến con chuột ngốc nghếch mập mạp này thành màu vàng." Là giọng nam non nớt.

"Cậu chắc chắn đây là một câu thần chú chứ?" Một cô bé lên tiếng hỏi, "Nghe chẳng ra làm sao cả, đúng không? Tớ đã thử vài câu chú đơn giản ở nhà để luyện tập và đều có tác dụng. Ý tớ là, nhìn xem này... Reparo!"

Sean đại khái hiểu được chuyện gì đang xảy ra. Hắn định bước tiếp thì thấy một cậu bé tóc bạch kim nghênh ngang mở cửa phòng, phía sau là hai đứa trẻ khác trông như vệ sĩ.

Sean không cần suy nghĩ cũng biết chuyện gì sắp tới. Quả nhiên, một lát sau, giọng mỉa mai vang lên:

"Nếu ta là cậu, Potter, ta sẽ đặc biệt cẩn thận. Cậu nên cư xử khách sáo một chút, nếu không cậu sẽ đi vào vết xe đổ của cha mẹ mình đấy. Họ cũng không biết tốt xấu, nếu cậu cứ dây dưa với hạng người như nhà Weasley hay lão Hagrid, cậu sẽ bị ảnh hưởng xấu thôi."

Miệng lưỡi thật độc địa. Sean thầm đánh giá một câu rồi không ngoảnh đầu lại, đi thẳng tới phòng thay đồ. Trong toa xe không khí đang đông cứng kia, rất nhanh lại truyền đến tiếng kêu thảm thiết. Sean nghe xong liền đoán được, chắc là Scabbers đã cắn Goyle để giải vây cho Harry.

Nếu không nhớ nhầm, đây là lần duy nhất tên Peter Pettigrew giúp đỡ Harry?

Khi toa số hai lấp đầy người trở lại, tiếng ầm ầm của đoàn tàu đã đạt đến mức lớn nhất. Đầu máy màu đỏ thẫm chậm chạp giảm tốc độ. Ngoài cửa sổ, dưới bầu trời màu tím sẫm, chỉ có thể thấy một dải núi non liên miên và những cánh rừng rậm rạp.

Trong mắt Hermione và Justin Finch không giấu nổi vẻ kích động. Ba người lần lượt rời tàu, bước xuống một sân ga nhỏ bé và tối tăm. Từ đằng xa, họ đã thấy một gã khổng lồ cầm đèn, nhìn thoáng qua cứ ngỡ là những quái vật ăn thịt người trong truyện cổ tích.

Hơi lạnh ban đêm tràn về. Lần này Sean không còn run rẩy nữa, quần áo trên người hắn không còn là bộ đồ cũ nát đi quyên góp, mà là áo sơ mi và áo choàng của Hogwarts. Chúng rất ấm áp.

Theo chân Hagrid băng qua rừng cây, khi nhìn thấy tòa lâu đài Hogwarts, đám học sinh mới đồng loạt thốt lên kinh ngạc:

"Oa ——"

Tiếng kêu của Justin Finch là lớn nhất, khiến Hermione liên tục lườm y.

"Thứ lỗi cho tớ, Hermione, nhưng trường Eton không dễ dàng bị gạt qua một bên như thế đâu. Quyết định của tớ không hề sai, nhìn tòa lâu đài này xem, cả những ngọn đèn trôi nổi và những bức tượng cử động kia nữa... Nếu mẹ tớ trông thấy cảnh này, tớ muốn nói là, bà sẽ rất tự hào về tớ."

Ngồi lên thuyền nhỏ băng qua Hồ Đen, tiến vào bến tàu, rồi leo lên những bậc thang vách đá, các phù thủy nhỏ dừng lại trước cửa sảnh lớn. Sau đó, họ lắng nghe giáo sư McGonagall giải thích về việc phân nhà.