Chương 29: Hỏa Cầu Thuật biến dị (2)
Trần Lạc khẽ ho một tiếng, im lặng không đáp.
Toby ngồi xuống bên cạnh, đầy vẻ mong đợi nói: "Ước gì sau này mình cũng trở thành ma pháp sư cao cấp. Đàn ông thì phải trở thành ma pháp sư vĩ đại, mình chẳng muốn kế thừa cái trang viên rách nát của cha chút nào."
Ước mơ của Toby là trở thành một ma pháp sư vĩ đại, tiếc rằng đến tận bây giờ cậu vẫn chưa phóng thích thành công nổi một cái Hỏa Cầu Thuật. Nói đoạn, Toby bỗng quay sang hỏi: "Blair, còn ước mơ của cậu là gì?"
Sau sự việc với Isabella, Trần Lạc đương nhiên không còn treo cái mộng tưởng trở thành Thánh Ma Đạo Sư trên miệng nữa. Hắn bình thản đáp: "Chỉ mong thuận lợi tốt nghiệp khỏi học viện Thánh Donas là được."
Toby hơi ngạc nhiên, nhỏ giọng trêu chọc: "Mình cứ tưởng ước mơ của cậu là cô giáo Britney chứ. Năm ngoái khi mình hỏi, cậu còn nói ước mơ lớn nhất chính là cô ấy mà..."
"Cô giáo Britney làm sao cơ?" Một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.
Toby quay đầu lại, lập tức bật dậy như lò xo, kích động reo lên: "Isabella học tỷ!"
Isabella mỉm cười rồi hỏi: "Chị có thể ngồi ở đây không?"
"Được chứ, tất nhiên là được ạ!" Toby gật đầu lia lịa, sau đó nhanh chóng lủi đi. Trước khi đi còn không quên nháy mắt ra hiệu với Trần Lạc bằng vẻ mặt đầy ẩn ý.
Isabella ngồi xuống cạnh Trần Lạc, chìa bàn tay thon dài ra trước mặt hắn: "Đưa cho chị."
"Cái gì?" Trần Lạc liếc nhìn nàng, đáp: "Tôi không nhớ là có mượn gì của chị cả."
"Quà của chị." Isabella nói, "Thứ mà cậu định tặng khi xin lỗi chị ấy."
Trần Lạc nhíu mày: "Chẳng phải chị đã bảo không cần sao?"
Isabella không nhận chiếc vòng đó, trái lại còn trả cho hắn mười ngân tệ. Trần Lạc vốn định sau giờ học hôm nay sẽ mang đi trả lại cửa hàng.
Isabella thản nhiên đáp: "Giờ chị lại muốn nhận rồi, không được sao?"
Trần Lạc lười đôi co, liền lấy từ trong túi ra chiếc hộp tinh xảo đưa cho nàng. Isabella cầm lấy nhưng không mở ra ngay. Nàng biết điều kiện kinh tế của Trần Lạc nên chắc chắn đây không phải thứ gì quá đắt đỏ, nếu mở ra tại đây có lẽ sẽ khiến hắn khó xử.
Sau sự cố vật rơi tự do, ấn tượng của nàng về Trần Lạc đã hoàn toàn thay đổi. Gạt bỏ những hiềm khích nhỏ nhặt trước kia, lại có chung người hướng dẫn, ở học viện Thánh Donas này, quan hệ giữa hai người có thể coi là thân thiết nhất. Huống hồ, trong lòng nàng vẫn còn đang canh cánh về cái gọi là "Định luật vật rơi Blair - Isabella".
Trần Lạc vẫn đang mải nghĩ về chiêu Hỏa Cầu Thuật biến dị nên chỉ trò chuyện bâng quơ với Isabella, tâm trí chẳng hề đặt vào việc thảo luận định luật.
Đúng lúc đó, Baader vừa bước chân vào phòng học đã thấy Isabella đang ngồi cạnh Blair, hai người vừa nói vừa cười rất thân mật. Cảnh tượng này khiến mặt y lập tức tối sầm lại.
Isabella học tỷ xinh đẹp và tên Blair đáng ghét kia rốt cuộc có quan hệ gì?
"Sao Isabella học tỷ lại tìm Blair nữa rồi?" "Chẳng lẽ bọn họ đang hẹn hò thật sao?" "Chắc chắn rồi, tớ vừa thấy Blair tặng quà cho chị ấy xong..."
Những tiếng bàn tán xung quanh lọt vào tai khiến sắc mặt Baader càng thêm khó coi. Trong mắt y, Isabella học tỷ giống như nữ thần trên thánh sơn, dù y chưa từng nghĩ mình có thể với tới nàng, nhưng người ở bên cạnh nàng tuyệt đối không thể là tên phế vật Blair kia. Chỉ cần nghĩ đến điều đó, y đã cảm thấy đó là một sự sỉ nhục đối với nữ thần.
Y liếc nhìn về phía Trần Lạc, hừ lạnh một tiếng rồi quay người rời khỏi phòng học, đi thẳng về phía tòa nhà giảng đường của năm thứ ba.