Chương 140: Từ giờ trở đi xóa đi trí nhớ của ngươi
"Ừm, ta hôm nay cũng có thu hoạch. Bất quá..."
Khúc Hàm Thanh thấy Ngu Hạnh tinh thần không tệ, lại như muốn xem tiếp mớ tư liệu, bèn rút xấp giấy dày cộp.
"Về vụ án này, hôm nay đến đây thôi, ngươi nên đi ngủ."
Ngu Hạnh khẽ cười:
"Ngươi đây là giọng của con gái trông coi cha mình."
"Ta đây là giọng 'bạn gái giận dỗi' nhắn nhủ bạn trai."
Khúc Hàm Thanh lập tức dùng chiêu của Ngu Hạnh đáp trả,
"Đơn Lăng Kính muốn tra, nhưng so ra, ngày mai ngươi tấn thăng quan trọng hơn, khuyên ngươi dưỡng sức."
Mùng 1 tháng 11, buổi chiều, Ngu Hạnh đem chuyện tấn cấp trò chơi kể với Khúc Hàm Thanh.
Ban đầu tưởng rằng có thể được thấu đề từ suy diễn viên thâm niên, nào ngờ Khúc Hàm Thanh bảo chuyện này người khác chẳng giúp được gì, chỉ có thể dựa vào bản thân.
Bởi vì đến nay, mỗi trò chơi tấn thăng của suy diễn viên đều là độc nhất, không có thế giới nào liên quan, hình thức suy diễn cũng rối rắm, chẳng có quy luật gì đáng nói.
Mà điểm giống nhau duy nhất...
Có lẽ là nội dung trò chơi tấn thăng kiểu gì cũng móc nối với nội tâm suy diễn viên.
Chỉ khi nhìn thẳng vào nội tâm, mới xác định được lộ tuyến phân hóa, từ trong mộng mị suy diễn mà nhận rõ bản thân, để rồi tỉnh lại.
Cho nên, ở phương diện này, chỉ có bản thân Ngu Hạnh mới có thể giúp hắn.
"Được rồi." Ngu Hạnh vươn vai, mặc kệ ánh mắt thúc giục của Khúc Hàm Thanh mà mở cửa bước ra.
"Vị tiểu nữ kia rất quan tâm ngươi nha."
Bỗng nhiên, một làn khói xanh lướt qua, Diệc Thanh cất giọng bên tai Ngu Hạnh.
Y vẫn chưa hóa thành hình người, cứ thế mà lượn lờ, cả âm thanh cũng tựa như ảo ảnh.
"Rất quan tâm. Còn ngươi, ra đây làm gì?"
Ngu Hạnh bước đi trong hành lang khách sạn, lấy tay che miệng, mượn cớ ho khan để đáp lời Diệc Thanh.
Khói xanh ỷ lại vào việc không bị giám sát bắt gặp, quấn quanh người Ngu Hạnh vài vòng:
"Vô sự, chỉ là cảm thán. Loài người a... Rốt cuộc cũng có người nhớ mong, ta thật không biết nên Tiếu Thiên hay ao ước."
"... " Ngu Hạnh không đáp, bước nhanh xuống lầu, trở về phòng.
【 Nhiếp Thanh Mộng Cảnh 】 vẫn luôn bị hắn đeo ở thắt lưng, đó là lời hắn đã nói với Diệc Thanh, để tiện cho Diệc Thanh rảnh rỗi mà đi lung tung, trừ khi cần thiết, nếu không không cần đem chủy thủ đặt trên mặt nạ.
"Ta muốn ra ngoài du ngoạn, ngươi cứ để chủy thủ dưới gối là được."
Vừa vào phòng, Diệc Thanh đã hóa thành hình người, vẫn bộ dạng cổ đại, ung dung mở quạt, Thủy Tinh Quải Sức va vào nhau leng keng.
"Tùy ngươi, vẫn cứ theo ước định, đừng gây phiền phức là được. Ta đi ngủ."
Đạt được Ngu Hạnh gật đầu, Diệc Thanh khẽ cười. Thanh vụ ào ạt, len lỏi qua khe cửa sổ rồi tan biến.
Y phục vương vãi trên giường, Ngu Hạnh mân mê điện thoại, chưa muốn chợp mắt.
Trong lòng chất chứa bao điều.
Không chỉ Đơn Lăng Kính, kẻ gây án tại Phù Hoa thành phố có thể là một thành viên chủ chốt. Đây là lần gần nhất hắn tiếp cận Linh nhân trong suốt năm năm qua.
Còn có...
Kẻ đã tìm đến hắn, chỉ để lại tấm thiệp cùng đóa hoa, không một lần lộ diện.
Và, trò chơi móc nối với nội tâm, sắp bắt đầu.
Ba ngày nay, hắn đôi khi tự hỏi, trò chơi diễn biến từ nội tâm mình sẽ ra sao?
Hoang vu? Núi thây biển máu? Tường đổ?
Thực tế, Triệu Mưu cũng đã tìm đến hắn, thông qua Mạnh bà thang.
- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền