ItruyenChu Logo

[Dịch] Đời Này, Yêu Đương Chó Cũng Không Thèm

Chương 15. Cùng nàng vợ chồng một trận

Chương 15: Cùng nàng vợ chồng một trận

"Hở?"

Ở đầu dây bên kia, Tô Nguyệt sửng sốt một chút, sau đó thầm lườm Diệp Ca một cái.

Vốn dĩ Tô Nguyệt nghe Diệp Ca nói thi cử không tệ nên mới gọi điện hỏi thăm. Lúc nghe hắn thở ngắn than dài, nàng còn tưởng đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Kết quả không ngờ tới, hắn lại đang trêu chọc mình!

Đúng là làm hại nàng lo lắng vô ích.

"Hừ, chẳng qua là hơn tỷ tỷ mười hai điểm thôi mà, có gì ghê gớm đâu."

Đầu dây bên kia vang lên giọng điệu kiêu kỳ của Tô Nguyệt, nhưng rất nhanh sau đó thanh âm lại mềm mỏng xuống: "Niên trưởng, tỷ tỷ nói muốn mang chút đồ tới bái phỏng ba mẹ anh để ngỏ lời cảm ơn, như vậy có tiện không?"

"Tiện thì tiện, nhưng mà này, nếu các cô mua quà cáp gì tới thì ta sẽ không mở cửa đâu, ta nói nghiêm túc đấy!"

"Thế nhưng bái phỏng mà lại đi tay không sao?" Tô Nguyệt chu môi nhỏ.

"Cô vẫn còn là học sinh, nhà ta cũng là gia đình bình thường, không giảng cứu những thứ đó, mang lễ vật tới chỉ thêm khách sáo."

"Thế nhưng..."

"Được rồi, đừng nhưng nhị nữa, cứ quyết định vậy đi, sáu giờ dọn cơm nhé."

Nói xong, không đợi Tô Nguyệt kịp phân bua, Diệp Ca trực tiếp cúp điện thoại.

Điện thoại vừa ngắt, Trần Tích lập tức gọi tới.

"Nhi tử, có chuyện gì thế?" Diệp Ca cười hỏi.

Trần Tích tính tình thật thà, chất phác, nhưng lại quá dễ chịu thiệt. Đời thứ nhất, Diệp Ca mất sớm, cơ bản coi như sống uổng phí, nhiều chuyện vẫn chưa kịp phát sinh. Đến đời thứ hai, chính là kiếp trước, Trần Tích vì đắc tội một vị lãnh đạo mà bị điều đi tận châu Phi, bầu bạn với sư tử hổ báo.

Đến khi Trần Tích trở về sau ba năm, con trai y đã lên hai tuổi... Có điều đứa trẻ trông không giống y cho lắm, da dẻ hơi đen, có lẽ do lúc mang thai người mẹ ăn nhiều xì dầu.

Nhan Từ Từ đúng là có chút tính cách "trà xanh", mắc bệnh công chúa, nhưng dù sao cũng là kiểu "trà xanh cao cấp", người bình thường khó lòng tiếp cận. Thế nhưng vợ kiếp trước của Trần Tích thì đúng là...

Tóm lại, Trần Tích là người đàng hoàng, hắn không thể để y hủy hoại trong tay người phụ nữ kia thêm lần nữa. Bằng mọi giá, hắn phải chia rẽ bọn họ!

"Lá Cây này, ta vượt điểm sàn khối A tận 45 điểm! Được 545 điểm! Ha ha ha!"

Bên kia điện thoại vang lên giọng cười sảng khoái của Trần Tích. Đối với y, kết quả này thực sự vượt xa phong độ bình thường.

"À ừ, tốt lắm, chỉ thấp hơn ta có 100 điểm thôi."

Trần Tích: "..."

"Lá Cây, ngươi định báo trường đại học nào?" Trần Tích hỏi, không buồn để ý đến màn khoe khoang của Diệp Ca.

"Đại học Vũ Hàng đi." Diệp Ca đáp.

"Vậy thì tốt, ta sẽ tìm xem quanh vùng Hàng Thành có trường nào gần đại học Vũ Hàng không. Thế nhé, cúp đây."

"Đi đi nhi tử."

"Cúp đây nha."

Trần Tích tắt máy, quả thực đi tìm trường học. Không có gì bất ngờ, Trần Tích có lẽ vẫn sẽ vào Đại học Kinh tế Tài chính Vũ Hàng.

"Tít tít tít..."

Diệp Ca vừa đặt điện thoại xuống, thông báo QQ lại vang lên.

Vương Tuệ: "Học bá, trường nào mới chứa nổi vị đại Phật như ngài đây?"

"Đại học Vũ Hàng, miễn cưỡng thôi." Diệp Ca trả lời.

Vương Tuệ gửi một biểu tượng "mèo trắng lườm nguýt", sau đó gửi một đoạn tin nhắn dài:

"Ta đã hỏi Từ Từ, nàng cũng muốn báo đại học Vũ Hàng, dựa vào thứ hạng điểm số thì chắc chắn là đủ. Tiểu tử ngươi nói thật đi, có phải vẫn chưa từ bỏ Từ Từ không? Ngươi vốn đã biết nàng sẽ báo Vũ Hàng nên thời gian qua mới cố tình lạnh nhạt để 'lạt mềm buộc chặt' đúng không? Không ngờ tiểu tử mày rậm mắt to như ngươi mà cũng bắt đầu chơi binh pháp cơ đấy."

Khóe mắt Diệp Ca giật giật, gõ chữ hồi đáp: "Tuệ tỷ, chị không đi viết tiểu thuyết thì thật đáng tiếc, hay là chị thử viết truyện kiếm thêm chút tiền lẻ đi? Ta hứa nhất định sẽ không đọc bản lậu!"

"Cút!" Vương Tuệ gửi biểu tượng con rùa lăn lộn, "Diệp Ca, ta nói cho ngươi biết, Từ Từ hiện tại đang bực bội, vạn nhất trong lúc nóng giận nàng lại đồng ý lời tỏ tình của Vương Kiệt, để xem lúc đó ngươi khóc ở đâu."

"Vương Kiệt là anh em tốt của ta, ta sẽ chỉ chúc phúc cho hắn mà thôi."

"Ta nhổ vào! Thôi, mặc kệ ngươi." Vương Tuệ gửi biểu tượng "đứa trẻ trợn trắng mắt" rồi ngoại tuyến.

Diệp Ca lắc đầu, thật không hiểu nổi lối suy nghĩ của Vương Tuệ. Nhưng thôi, nàng muốn nghĩ sao thì tùy.

Đời thứ nhất, hắn quả thực vì Nhan Từ Từ mà ghi danh vào đại học Vũ Hàng. Nhưng dù là đời thứ hai hay đời này, Diệp Ca chọn nơi đó chẳng qua là vì muốn sự thuận tiện. Ngôi trường đó hắn đã quá quen thuộc, ngay cả đề thi cuối kỳ hắn cũng nắm rõ, như vậy chẳng phải sẽ rất thoải mái sao?

Chỉ có điều...

Diệp Ca cau mày, không nhịn được mà nhớ tới thiếu nữ đã để lại bóng ma tâm lý cả đời cho mình ở kiếp thứ hai. Nàng đối với hắn rất tốt, toàn tâm toàn ý đều dành cho hắn, nhưng tình yêu đó quá đỗi nặng nề, nặng nề đến mức khiến hắn nghẹt thở.

Thế nhưng ở kiếp này, nếu hắn không ra tay cứu giúp, sinh mạng của nàng sẽ dừng lại ở năm thứ hai đại học. Huống chi, kiếp trước hắn và nàng còn có danh nghĩa vợ chồng một phen.

"Hazzz..." Diệp Ca thở dài.

"Phải tìm cách thôi, vừa phải cứu nàng, lại vừa không được để phát sinh bất kỳ quan hệ nào, ít nhất là không để nàng quấn lấy mình nữa."

Hắn xoa nhẹ huyệt thái dương rồi bước ra khỏi phòng.

Ngoài phòng khách, "Thái hậu điện hạ" vẫn đang bận rộn gọi điện thông báo tin vui cho khắp lượt quen sơ...

"Mẹ, mẹ khoan hãy báo tin mừng cho họ hàng đã... Buổi tối có bạn học tới nhà dùng cơm." Diệp Ca ngắt lời mẹ.

"Thôi không nói nữa nhé, chờ đến tiệc mừng thăng học nhất định phải tới đấy." Tống nữ sĩ cúp máy, mặt mày hớn hở: "Nhi tử, con vừa nói gì?"

"Con bảo buổi tối có bạn học tới nhà ăn cơm."

"Là bạn nào thế, Trần Tích đúng không?" Tống nữ sĩ vốn có ấn tượng rất tốt với cậu chàng thật thà này.

"Không phải, là cô gái lần trước con cứu, nàng cùng muội muội muốn tới nhà cảm ơn." Diệp Ca giải thích, "Đúng rồi, hai chị em họ mồ côi cha mẹ sớm, sống nương tựa lẫn nhau, mẹ đừng nhắc gì đến chuyện cha mẹ họ nhé."

"Đáng thương vậy sao..." Trước đó Tống nữ sĩ chưa kịp hỏi kỹ tình cảnh của cô gái kia. Giờ nghe Diệp Ca nói, bà liền lộ vẻ đồng cảm và xót xa.

"Mẹ biết rồi, con yên tâm đi." Tống nữ sĩ lập tức quyết định sẽ nấu thêm mấy món thật ngon.

"Vậy con về phòng đây." Hiện tại không thấy buồn ngủ, Diệp Ca dự định sẽ viết... à không, "chép" thêm một vạn chữ truyện nữa.

"Khoan đã, chiều nay tổng vệ sinh, mau tới giúp lão nương." Tống nữ sĩ gọi giật hắn lại.

"Thôi mà mẹ, nhà mình đâu có bừa bộn lắm, các nàng sẽ không để ý đâu." Diệp Ca vốn ghét nhất là việc dọn dẹp.

"Không chỉ vì cô gái con cứu sắp tới đâu." Tống nữ sĩ lườm hắn một cái, "Ta vừa mới gọi điện, bảo dì của Từ Từ dẫn nàng sang đây dùng cơm để bàn chuyện đăng ký nguyện vọng đại học. Mau phụ ta dọn dẹp, rồi vào mà thu dọn cái ổ chó của con đi!"

Diệp Ca: "???"