Chương 13: Cáo Bảo Thạch không nỡ rời đi (2)
Tiểu gia hỏa sáng mắt lên, thật sự rất ngon! Vị chát của bột dinh dưỡng biến mất, ngược lại còn làm cho sữa có thêm một tầng hương vị đặc biệt. Nhưng phần nếm thử chỉ có một chút xíu... Nữ nhân viên nhìn biểu cảm vẫn còn thòm thèm của nó, cười tươi như một con cáo già.
Mina nhìn Cáo Bảo Thạch: "Ngon không?"
Cáo Bảo Thạch gật đầu, nhưng chợt nhớ tới bữa sáng của Mina và cái ví tiền của hắn, nó lập tức lắc đầu nguầy nguậy. Hắn chỉ được ăn loại đồ ăn kia, nếu nó cứ đòi uống sữa đắt tiền mỗi ngày thì thật quá đáng. Mặc dù rất thèm nhưng nó vẫn kiên quyết từ chối.
Nữ nhân viên càng thêm thích thú, tiểu gia hỏa này thông minh thật.
"Nhỏ nhắn mà thông nhân tính thế này, thiên phú huyết thống chắc chắn rất tốt." Cô cười nói: "Bột dinh dưỡng của chúng tôi phối hợp với sữa hảo hạng là loại thuốc bổ xuất sắc hơn hẳn các thanh dinh dưỡng thượng phẩm trên thị trường, rất phù hợp với Cáo Bảo Thạch của ngài."
Mina gật đầu tán thành: "Bao nhiêu tiền một phần?"
Cáo Bảo Thạch run lên, vừa mong đợi vừa lo lắng.
"Thưa tiên sinh, một combo là 699 đồng. Nếu mua số lượng lớn sẽ được giảm giá 12%, và nếu ngài thuộc biên chế kỵ sĩ đoàn thì còn được giảm thêm nữa."
Cáo Bảo Thạch nghe xong liền nhẩm tính, số tiền này đủ cho Mina ăn sáng cả tháng trời. Quá đắt rồi!
Mina lắc đầu: "Ta không lấy sữa, chỉ mua bột dinh dưỡng thôi."
Cáo Bảo Thạch ngẩn ra. Không mua sữa sao? Nữ nhân viên cũng không tin nổi, tiếp tục khuyên: "Mua lẻ không kinh tế đâu ạ, một phần bột đã là 108 đồng rồi, vả lại loại bột này chỉ ngon khi pha với sữa thôi."
Mina vẫn lắc đầu. Sữa hảo hạng chỉ là thứ thêm vào cho ngon miệng, còn với Cáo Bảo Thạch...
"Bột dinh dưỡng là đủ rồi. Lấy cho ta lượng dùng trong một tháng, giảm giá 12% đúng không?"
Khi ra khỏi cửa hàng, Cáo Bảo Thạch mang tâm trạng phức tạp. Nó vừa thở phào vì giúp hắn tiết kiệm được tiền sữa, nhưng lại vừa thất vọng và lo lắng. Mina mua thứ bột khó nuốt kia làm gì chứ? Nâng cao thực lực thì tự mình luyện tập chẳng phải tốt hơn sao? Chẳng lẽ nó phải ăn thứ đó mỗi ngày? Nghĩ đến vị chát lúc nãy, nó rùng mình. Nó nhất định không ăn đâu!
Về đến nhà, Mina lập tức chuẩn bị bữa trưa dinh dưỡng. Cáo Bảo Thạch chui tọt vào lồng, suýt chút nữa đã muốn bỏ nhà đi bụi. Ăn thứ đó mỗi ngày chẳng khác nào tra tấn! Vốn định nể tình mấy chiếc bánh mì ngon lành mà ở lại với tên đáng ghét này vài ngày, nhưng giờ xem ra, nó vừa làm khổ ví tiền của hắn, vừa hành hạ bản thân mình. Nếu nó đi rồi, chắc Mina sẽ được ăn ngon hơn.
Tiểu hồ ly cúi đầu định lẻn đi, nhưng móng vuốt cứ như bị đóng băng không nhích nổi. Rõ ràng mới ở bên nhau một ngày, thế nhưng tại sao... Nó vốn là một con Cáo Bảo Thạch tự do tự tại, chưa từng muốn bước chân vào xã hội loài người. Nó từng nghĩ màn trời chiếu đất, uống sương ăn quả mới là mỹ vị thiên nhiên. Nó thật sự... không muốn ăn thứ đồ khó nuốt kia chút nào.