ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Đại Tần Cá Ướp Muối Hoàng Thái Tử, Thiên Đạo Biểu Hiện Ta Thứ Nhất

Chương 3. Bùn nhão không dính lên tường được? (2)

Chương 3: Bùn nhão không dính lên tường được? (2)

Hắn chậm rãi ngồi dậy, vươn vai một cái khiến xương cốt phát ra những tiếng răng rắc giòn giã. Lý Phúc nghe vậy như trút được gánh nặng, vội vàng bò dậy.

"Tạ điện hạ! Tạ điện hạ!" Lão lật đật tiến lại định sửa sang y phục cho hắn.

Doanh Quân xua tay, tự mình vuốt lại vạt áo hơi nhăn rồi cứ thế đi chân trần ra ngoài.

"Ôi điện hạ của lão nô! Giày của người!" Lý Phúc cuống cuồng cầm đôi giày vân văn đuổi theo.

Doanh Quân chẳng buồn quan tâm, đi thẳng ra cửa phủ. Bên ngoài, lính canh đã chuẩn bị sẵn cỗ xe ngựa sang trọng nhưng hắn cũng không thèm liếc mắt lấy một cái. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Hàm Dương cung, trong mắt thoáng hiện chút bất đắc dĩ. Lại sắp phải gặp ông cha cuồng công việc kia rồi, trận mắng hôm nay e là không tránh khỏi.

Ngay khi hắn chuẩn bị bước ra khỏi cửa phủ, dị biến đột ngột xảy ra!

"Ầm ——!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên trên tầng không mà không có bất kỳ dấu hiệu báo trước nào. Tiếng động đó không phải sấm sét, nó trầm đục và nặng nề hơn, tựa như chính bầu trời đang phát ra tiếng rên rỉ đau đớn. Cả thành Hàm Dương rung chuyển dữ dội, vô số dân chúng kinh hãi ngã quỵ, nhìn lên trời cao với vẻ mặt thất thần.

Bầu trời vốn đang trong xanh không một gợn mây bỗng chốc tối sầm lại. Những làn khí màu tím quỷ dị từ đâu hiện ra, lao thẳng lên chín tầng mây, đan xen vào nhau nhuộm không trung thành một màu tím đen yêu mị.

"Rắc!"

Một tia chớp màu tối, to lớn như rồng xà bỗng nhiên xé toạc màn trời u ám. Tia chớp ấy không hề biến mất mà hằn sâu như một vết sẹo dữ tợn trên không trung. Ngay sau đó, khói đen mù mịt cuồn cuộn trào ra từ khe nứt, che lấp đi tia sáng cuối cùng.

Ban ngày thoáng chốc hóa thành đêm đen. Sự sợ hãi bao trùm khắp các ngõ ngách thành Hàm Dương. Tại cửa Thái tử phủ, mọi người đều chết lặng trước cảnh tượng tận thế này. Cung nữ thét chói tai, thị vệ tái mét mặt mày, tay nắm chặt chuôi kiếm nhưng chẳng biết kẻ địch là ai. Lý Phúc thì bủn rủn chân tay, quỵ xuống đất lẩm bẩm: "Thiên khiển... là thiên khiển!"

Chỉ có Doanh Quân vẫn đứng lặng tại chỗ. Hắn ngước nhìn đám khói đen cuồn cuộn, đôi mày khẽ nhíu lại. Với thị lực vượt xa người thường, hắn nhìn thấy sâu trong làn khói đặc kia có một bóng đen khổng lồ đang uốn lượn.

Cái bóng đó... là một con rồng! Một bóng rồng đen ẩn hiện!

"Gào ——!"

Tiếng rồng ngâm từ thuở hồng hoang xuyên thủng màn khói, vang vọng khắp trời đất. Ngay sau đó, một luồng kim quang tinh khiết đến cực điểm đột ngột xuyên qua khói đen, lơ lửng giữa không trung thành Hàm Dương.