Chương 6: Đều lưu lại làm công đi (2)
Hắn muốn dùng ma pháp thay thế thuốc súng để phát xạ, về lý luận thì ổn nhưng hiệu quả thực tế thì vẫn là ẩn số.
Dưới ánh mắt u oán của Diesel, Afu nói: "Lão gia, loại chuyện này là sở trường của hắn."
Frederick ngẩn ra: "Tại sao?"
Afu bình thản kể: "Để tôi kể cho lão gia nghe một câu chuyện. Ngày xửa ngày xưa, có mấy người rủ nhau lên núi hái thuốc, định bụng trời tối sẽ vào một sơn động nghỉ ngơi. Ngay lúc mọi người chuẩn bị ăn tối, có một tên ngốc phát hiện trong hang có rắn bò ra, thế là hắn phóng một cái Bạo Phá Thuật."
Frederick chớp mắt, ban đầu định hỏi hang có sập không, nhưng chợt nghĩ đến một khả năng khác. Hắn hỏi: "Lúc đó các người bị bay bao xa?"
Afu im lặng một chút rồi đáp: "Đó không phải trọng điểm, trọng điểm là đồ ăn đều không tìm lại được."
Frederick lập tức hiểu ra vấn đề, không hỏi thêm nữa mà quay sang Diesel: "Ý tưởng vừa rồi có thực hiện được không?"
Diesel suy tư một hồi rồi đáp: "Nếu để thay thế cung tên thì ma pháp trận không được quá lớn, việc này cần nghiên cứu thêm." Trong lòng y đã có phương án sơ bộ, nhưng y đủ khôn ngoan để không đưa ra ngay lúc này, sau này còn phải dựa vào nó để kiếm cơm.
Frederick tự nhiên đồng ý, sau đó hỏi Matias: "Không biết các hạ có thể bồi dưỡng ra loại cây nông nghiệp có sản lượng cao hơn không?"
Matias nghiêm túc nói: "Thực vật cũng cần ăn, thức ăn của chúng đến từ đất bùn. Cây càng lớn thì ăn càng nhiều, đất đai sẽ càng nhanh cằn cỗi, cần thời gian để hoang rất lâu mới phục hồi được độ phì. Ý tưởng của các hạ từng có người thử qua, nhưng vì bóc lột đất quá mức nên tính cả thời gian để hoang, tổng thu hoạch trái lại còn thấp hơn. Ta nghĩ các hạ cũng muốn Monnoflor bồi dưỡng gia súc khỏe mạnh hơn, nhưng sản vật từ đất có hạn thì lấy đâu ra thức ăn nuôi chúng?"
Monnoflor ở bên cạnh gật đầu tán thành.
Frederick trầm ngâm một lát rồi nói: "Đạo lý này ta hiểu. Về độ phì của đất, ta cũng có chút kiến thức, khi nào rảnh chúng ta có thể trao đổi thêm."
Thời đại này, hiểu biết về phân bón vẫn chỉ dừng lại ở kinh nghiệm tích lũy như dùng tro than, phân chuồng, phân xanh. Họ biết cây họ đậu giúp tốt đất nhưng chưa hiểu rõ cơ chế của vi khuẩn nốt rễ. Frederick quyết định sẽ lập vài nông trường thí điểm trước khi nhân rộng.
Lúc này, mọi người đều đã có phương hướng mới, chỉ duy nhất Omet là tỏ ra thất lạc. Frederick chưa tìm đến y, khiến y nghĩ rằng vị kim chủ này không hứng thú với ma tượng khôi lỗi. Thực tế, những vị này đều có gia quyến, học trò và cấp dưới đi cùng, họ chính là những người dẫn đầu học thuật, phải tự tìm kiếm "dự án" để nuôi sống đoàn đội của mình.
Lúc này, Frederick mới lên tiếng: "Omet các hạ, không biết ngài có nguyện ý lưu lại không? Ta muốn đợi ngài ổn định chỗ ở rồi sẽ thỉnh giáo về ma tượng khôi lỗi. Có lẽ ta cần đặt làm vài đài đặc thù một chút."
Hai mắt Omet sáng rực, lập tức đáp lời: "Như ngài mong muốn!"