Chương 27: Vị sư tỷ không tầm thường
Trong lâu đài, đám hầu cận gần đây râm ran bàn tán về một đề tài mới lạ. Mọi người đều tò mò suy đoán không biết vì sao lão gia lại gọi những viên thịt lớn bằng nắm tay kia là "Sư tử đầu".
Okso – nữ quản sự nhà bếp – luôn túc trực bên cạnh quan sát lão gia bận rộn. Nàng cảm thấy cách làm món "Sư tử đầu" này thực sự quá đỗi cầu kỳ.
Đầu tiên, hắn đem thịt heo mỡ và nạc chia theo tỷ lệ năm - năm, băm thô rồi rắc thêm chút muối cùng bột hương liệu. Tiếp đó, hắn rót vào nước ngâm hành gừng và rượu nho, thêm chút tinh bột cùng lòng trắng trứng gà rồi dùng tay khuấy trộn đều theo một hướng. Hắn gọi đó là công đoạn làm cho thịt "có lực dai". Cuối cùng, những phần thịt ấy được nặn thành từng viên tròn lớn như nắm tay.
Kế đến là công đoạn xử lý xương chân giò và da heo. Hắn cho chúng vào nồi nước lạnh để "chần nước", vớt bỏ bọt cặn. Phần nước canh thừa được đưa cho đám hầu cận nấu súp rau quả dùng cho bữa tối.
Xương và da heo sau khi rửa sạch được cho lại vào nồi cùng vài lát nấm, thêm nước đun sôi rồi mới thả những viên thịt vào. Hắn đậy chặt nắp, đun lửa lớn cho sôi lại rồi hạ lửa nhỏ, lững lờ hầm suốt một buổi chiều cho đến tận bữa tối mà tuyệt đối không mở nắp nồi.
Cuối cùng, hắn vớt viên thịt ra bát, nước canh được lọc bỏ lớp mỡ rồi rưới lên trên. Phần nước dùng dư lại đều chui tọt vào bụng đám người hầu.
Theo đúng bài bản, lẽ ra trong bát canh phải có thêm một lá cải chíp, nhưng Frederick hiện tại chỉ có thể làm đến mức này. Những thứ như cải Thượng Hải có lẽ phải đợi đến khi vị dị giáo đồ – kẻ luôn tìm cách bán đậu nành như tiên dược phương Đông – quay lại, để xem người đó có mang theo hạt giống loại rau này hay không.
"Cũng thú vị đấy chứ." Richard Nael nếm một miếng thịt viên rồi nhận xét, "Chẳng trách tiểu thư Psyche lại chỉ đích danh muốn ăn món này."
Ngồi bên cạnh y là một nữ sĩ có vóc dáng cao lớn, tầm hai mươi bảy, hai mươi tám tuổi. Nàng sở hữu mái tóc và đôi mắt màu đen, trông rất điềm tĩnh nhưng dáng người lại khỏe khoắn hơn hẳn những phụ nữ thông thường.
Katie, con gái của Richard Nael, vừa mới đặt chân đến lâu đài Wesson ngày hôm nay. Trước đây nàng sống tại một hòn đảo phía nam vương quốc Sardegna, vốn là một họa sĩ và thi nhân có chút danh tiếng tại địa phương.
Psyche vốn quen biết Katie từ trước. Vừa gặp mặt, bà đã định tiến tới nhéo má nàng, nhưng đã bị nàng nhanh nhẹn tránh thoát.
Trong bữa tối, Richard Nael nói với Frederick: "Frederick, Katie là người đáng tin cậy. Con có nhiệm vụ gì quan trọng đều có thể giao cho con bé."
Katie hơi ngại ngùng đáp: "Ta cũng không biết mình có làm tốt hay không, nhưng ta sẽ cố gắng hết sức."
Ngay khi nhận được thư của cha, nàng đã mang theo toàn bộ tiền mặt, một mình dẫn theo ba con ngựa cấp tốc tìm đến. Lần đầu nhìn thấy Frederick, nàng còn lầm tưởng vị sư đệ này là con trai của ông. Nàng rất hiếu kỳ, không biết vị sư đệ nhỏ tuổi này có tài cán gì mà lại khiến cha mình coi trọng đến thế.
Frederick đương nhiên tin tưởng sư tỷ của mình. Hắn liếc nhìn Psyche một cái rồi mới lên tiếng: "Có một loại vật liệu có thể thay thế da dê, chi phí thấp lại rất nhẹ nhàng. Nếu dùng nó làm vật dẫn để in sách, giá sách sẽ giảm xuống rõ rệt, khi đó rất nhiều người có thể tiếp cận được kiến thức."
"Thật sao?!" Katie kinh ngạc trợn tròn đôi mắt đen. Là một nhà thơ, nàng hiểu rõ tầm quan trọng của phát kiến này đến nhường nào.
Frederick mỉm cười gật đầu với nàng, rồi lại quay sang nhìn Psyche.
"Được rồi, được rồi." Psyche nuông chiều nói, "Nếu đã để Katie phụ trách, ta sẽ đích thân chỉ dạy cho con bé."
"Nhưng ta nói trước, trong việc này nhất định phải có một phần lợi nhuận riêng cho Katie, cứ định là ba thành đi."
Katie vội vàng từ chối: "Dì Psyche, như vậy là quá nhiều. Đợi đến khi chúng ta uống rượu khánh công rồi tính cũng được mà."
"Ba thành không thành vấn đề." Frederick lập tức đồng ý, "Đại học lâu đài Wesson cũng đề cử một vị học sĩ tên là Koehler cùng tham gia. Nếu người đó làm tốt, phần thưởng cũng sẽ rất hậu hĩnh."
Hiện tại công nghệ làm giấy coi như là sản nghiệp của Psyche, bà sắp xếp thế nào Frederick đều tán thành.
Lúc này, Richard Nael nói với con gái: "Koehler là giáo sư của đại học Wesson, ta đã gặp qua một lần, là một người rất thông minh. Con có chỗ nào không rõ cứ việc bàn bạc với người đó."
Frederick nhướng mày, lập tức nhận ra điều bất thường.
Trước đó hắn nhờ Manuel tìm người chủ trì việc làm giấy, Manuel mới chỉ đưa ra danh sách vài ứng viên cùng thông tin cơ bản, thậm chí còn chưa đến ngày phỏng vấn. Vậy mà Richard Nael tại sao lại có thể khẳng định chắc chắn nhân tuyển cuối cùng như vậy?
Đang lúc Frederick còn phân vân, giọng nói của Psyche – dù bà vẫn đang thản nhiên ăn uống – bỗng truyền thẳng vào tai hắn: "Koehler là người ưu tú nhất trong số những ứng viên còn độc thân."
Frederick lập tức hiểu ra, thì ra sư phụ đang muốn kén rể cho sư tỷ. Hắn thầm nghĩ cũng đúng thôi, sư tỷ tuổi tác đã không còn nhỏ, mẹ hắn ở tuổi này thì hắn đã bắt đầu nghịch Slime rồi.
Katie dường như không để tâm đến lời cha mình, nàng quay sang nói với Psyche: "Dì Psyche, mấy năm nay trang viên của mẫu thân ủ được không ít rượu ngon, bà ấy cứ nhắc mãi không biết khi nào dì mới tới uống rượu cùng đấy."
"Thôi đi." Psyche lập tức lắc đầu, "Ta còn muốn sống thêm vài năm nữa."
"Còn nữa, Frederick còn nhỏ, dì đừng có làm hư hắn."
Katie ra vẻ uất ức mà kêu oan: "Đừng nói ta giống như người xấu vậy chứ."
Psyche chỉ cười lạnh, người ngoài nhìn vào là biết ngay ai mới là kẻ bị oan.
Katie nhìn về phía Frederick, gương mặt hiện lên nụ cười hòa ái, dịu dàng hỏi: "Frederick đệ đệ, đệ nói xem ta và dì Psyche, ai trông giống người xấu hơn?"
Frederick ngay lập tức nghiêm túc đáp: "Cả hai đều không giống, chính đệ mới là người giống nhất."
Trực giác mách bảo Frederick rằng vị sư tỷ này tuyệt đối không dễ trêu vào.
"Sư tỷ Katie," Frederick lập tức chuyển chủ đề, "Tỷ có thể kể cho đệ nghe về vương quốc Sardegna không? Đệ chưa từng được đi đâu xa như thế."
Katie mỉm cười, giọng nói vẫn rất mực dịu dàng: "Sau này đệ có dịp đến Sardegna, đặc biệt là phía nam, nếu có băng nhóm nào bắt nạt thì cứ báo danh hiệu của ta, không ai dám động đến đệ đệ của ta đâu."
Frederick sững sờ, miếng trứng muối trên nĩa suýt chút nữa rơi xuống bàn. Lúc này hắn mới để ý thấy móng tay của Katie được sơn màu đen tuyền.
Psyche liếc nhìn Frederick, thấy trong phòng ăn không có người ngoài nên mới thản nhiên tiết lộ: "Mẹ của Katie đến từ một gia tộc hắc bang lừng lẫy ở phía nam Sardegna. Nếu muốn ăn cam quýt, cứ tìm con bé là đúng chỗ."
Khóe miệng Frederick giật giật, hắn nhìn về phía Richard Nael. Vị Kiếm thánh các hạ kia dường như chẳng mảy may để ý đến ánh mắt của người khác, vẫn cúi đầu lẳng lặng dùng bữa.
Frederick thu lại sự tò mò, bắt đầu hỏi về chuyện cam quýt.
Katie ngạc nhiên: "Đệ muốn ăn quýt sao? Để ta viết thư bảo người nhà chở hai xe tới đây."
Thời này việc bảo quản hoa quả còn rất hạn chế, chỉ có loại quả vỏ dày như cam quýt mới có thể vận chuyển đường dài. Tuy nhiên tốc độ vận tải quá chậm, đến được vùng Wesson đã là kỳ tích, chứ đi xa hơn về phía bắc là điều không thể.
Frederick khẽ mỉm cười nói: "Đệ đang tiến hành một vài thử nghiệm. Nếu thành công, chúng ta có thể bảo quản thịt quả cam quýt trong ít nhất nửa năm."
Trong lòng hắn thầm nghĩ, hũ canh thịt mà Manuel dùng Tử linh ma pháp để xử lý chắc cũng sắp đến lúc mở ra kiểm tra được rồi.