Chương 7: Gặp nhau (2)
"Con biết rồi."
Trần Khánh nhảy xuống thuyền, gió lạnh lập tức luồn vào cổ áo như dao cắt. Đường lát đá lồi lõm, đầy những hố nước sâu cạn khác nhau. Rác rưởi chất thành đống tỏa mùi hôi thối, nước bẩn chảy lộ thiên thành những dòng suối nhỏ màu đen, ruồi muỗi bay loạn xạ.
Người trên phố đi lại vội vã, kẻ mặc đồ rách rưới, người chân trần dính đầy bùn đất. Những dân nghèo sống trong túp lều trên bờ này cũng phải nộp đủ thứ sưu thuế, cuộc sống chẳng khá khẩm hơn dân chài bao nhiêu.
Trần Khánh cúi đầu rảo bước. Chẳng bao lâu sau, hắn dừng chân trước hai gian nhà tranh thấp bé. Cửa chính mở rộng, bên trong một nam tử trung niên gầy gò đang cầm tẩu thuốc, rít một hơi đầy hưởng thụ.
Trần Khánh gõ vào khung cửa: "Tam gia, có việc muốn nhờ ngài giúp đỡ."
Người này là Trương Tam, một gã môi giới có tiếng trong vùng vì làm việc sòng phẳng, nhanh gọn. Muốn tìm thầy học võ phải xem xét gia thế, lai lịch, nên rất cần người môi giới tiến cử.
Trương Tam đặt tẩu thuốc xuống, đứng dậy cười nói: "Khách khí quá, có việc gì cứ nói, Trương Tam ta làm được nhất định không từ nan."
Trần Khánh lấy ra một xâu tiền đồng, trầm giọng: "Ta muốn học võ, nhưng học phí võ quán cao quá, không biết Tam gia có thể tìm giúp ta con đường nào khác không?"
"Học võ?"
Trương Tam nhìn lướt qua Trần Khánh, dừng mắt ở bộ quần áo bạc màu của hắn một lát: "Tiểu tử, học võ không giống học nghề đâu. Học không thành là tiền mất tật mang, không lấy lại được đâu đấy."
Hắn phải nói rõ trước để tránh rắc rối sau này. Trần Khánh gật đầu: "Ta đã nghĩ kỹ rồi."
"Được, để ta tính xem..." Trương Tam nheo mắt suy nghĩ, "Phố Trường Bình có một vị lão tiêu sư, trước kia từng làm ở tiêu cục. Sau vì lớn tuổi, lại mang ám thương nên mới lui về, giờ đang dạy vài đệ tử tại gia. Nếu ngươi có ý, ta sẽ dẫn ngươi đi một chuyến."
Trần Khánh hít sâu một hơi: "Làm phiền ngài."
"Vị lão tiêu sư này tên là Chu Lương, thời trẻ cũng là tay cự phách trong tiêu cục, giờ ở phố Trường Bình rất có danh tiếng."
Trên đường đi, Trương Tam liến thoắng giới thiệu về tính tình và quy củ của lão tiêu sư: "Ngươi tuổi tác còn nhỏ, chỉ cần trả đủ học phí, chuyện này tám chín phần mười là thành."
Trần Khánh im lặng lắng nghe, ghi tạc từng lời của Trương Tam vào lòng. Không lâu sau, hai người đã đứng trước cổng sân nhà họ Chu ở phố Trường Bình.