ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Chương 10: Phiền phức

Trần Khánh kéo lê thân thể mỏi mệt trở về con thuyền của mình.

Đẩy cánh cửa khoang kêu kẹt kẹt, hắn thấy Hàn thị đang ngồi vá lưới. Nghe thấy động tĩnh, bà lập tức ngẩng đầu hỏi: "A Khánh về rồi sao? Hôm nay... thế nào rồi?"

Trần Khánh cười đáp: "Nương, xong xuôi cả rồi."

"Thật sao!?" Hàn thị vui mừng, nhưng ngay sau đó lại lo lắng: "Vậy... tiền bái sư có đắt không? Sư phụ người có tốt không?"

"Sư phụ rất nghiêm khắc nhưng là người giảng quy củ." Trần Khánh đi vào trong khoang, cầm lấy bầu nước rót mấy ngụm lớn. "Tiền thúc tu... dùng số bạc biểu tỷ Huệ Nương cho, tạm thời đã đủ rồi."

Hàn thị nhẹ lòng thở phào: "Vậy thì tốt quá." Bà bưng ra bát lương thực phụ còn nóng hổi: "Mau ăn đi con."

Trần Khánh vừa ăn vừa nói: "Nương, đêm mai về con sẽ cùng nương dệt lưới. Kế sinh nhai trong nhà không thể bỏ bê, dù sao tập võ cũng cần phải có cái ăn."

Hàn thị gật đầu: "Ừm." Hai mẹ con cứ thế lặng lẽ ăn hết bát lương thực phụ ấm áp.

...

Hôm sau.

Trần Khánh đến võ viện khi trời còn chưa sáng. Hắn lần nữa bước lên cọc gỗ, triển khai tư thế Thông Tí Thung Công vặn vẹo nhưng tràn đầy sức căng.

Cảm giác đau nhức, cơn tê quen thuộc ngay lập tức quét qua toàn thân. Trần Khánh cắn chặt răng, gân xanh trên trán nổi lên, mồ hôi nhanh chóng thấm đẫm lớp áo đơn bạc, bốc lên làn sương trắng nhạt.

Đám đệ tử lục tục kéo đến, nhìn thấy Trần Khánh thì đều có chút kinh ngạc.

"Tiểu tử kia đến sớm thật đấy."

"Hôm qua đã thấy hắn đứng chết trân ở đó, không biết chống chọi được bao lâu." Có người thấp giọng bàn tán.

Trần Khánh vùi đầu khổ luyện, thu hút không ít ánh mắt tò mò. Có người lơ đễnh, có người khịt mũi coi thường, cũng có người nghĩ hắn chỉ đang cố tình thể hiện trước mặt sư phụ.

Bất tri bất giác, một tháng đã trôi qua, tiếng nghị luận cũng dần thưa thớt. Đệ tử trong viện đã quen với bóng dáng lầm lũi chăm chỉ này, Trần Khánh trở thành "tân binh chịu thương chịu khó" trong mắt mọi người.

Lá ngô đồng bên đài thung công đã rộng thêm vài phần. Trần Khánh giẫm lên cọc gỗ cao ba tấc, lưng eo thẳng tắp như ngọn thương, dưới vạt áo thấp thoáng những đường nét cơ bắp mới hình thành, bả vai so với lúc mới vào viện đã nở nang thêm chút ít.

Ngày hôm đó, Chu Lương dạo bước tới hỏi: "Ngươi đến đây bao lâu rồi?"

Trần Khánh cung kính trả lời: "Hồi sư phụ, đã được một tháng."

Trước đó không lâu, Chu Lương đã kiểm tra căn cốt cho Trần Khánh. Kết quả là căn cốt trung hạ. Chu Lương không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ khích lệ vài câu theo lệ. Hiển nhiên, ông ta vốn dĩ không đặt nhiều kỳ vọng vào hắn.

"Thung công là để rèn luyện khí huyết, lực lượng, đều là nền móng cho quyền pháp. Nay căn cơ đã ổn, từ hôm nay ngươi có thể bắt đầu chính thức học đấu pháp." Chu Lương khẽ gật đầu, nhìn về phía đám đệ tử xung quanh: "Có ai muốn dẫn dắt Trần Khánh không?"

Sau giai đoạn vỡ lòng, Chu Lương thường không trực tiếp dạy bảo đệ tử. Chỉ những người có căn cốt vượt trội, có tiềm lực kế thừa y bát mới được ông ta trọng điểm bồi dưỡng. Giai đoạn vỡ lòng này cũng được coi là một kỳ khảo sát. Hiển nhiên trong mắt ông ta, Trần Khánh không phải ngọc thô mà chỉ là hạt cát bị sàng lọc ra.

Theo lệ cũ, đệ tử mới sẽ do đệ tử cũ hướng dẫn để dễ dàng hòa nhập. Thế nhưng, giữa sân vẫn trầm lặng. Đám đệ tử cũ này ai nấy đều tinh ranh, dẫn dắt một sư đệ nghèo kiết hủ lậu vừa không kiếm chác được gì, tương lai của đối phương lại hạn hẹp.

Chu Lương tuy mặt không đổi sắc nhưng trong lòng thầm nhíu mày. Đúng lúc này, Tôn Thuận thấy không ai lên tiếng, bèn nhịn không được nói: "Sư phụ, để con dẫn dắt Trần sư đệ."

Không ít đệ tử cũ thở phào nhẹ nhõm vì sợ gánh nặng này rơi trúng tay mình. Trong viện, ai cũng biết Tôn Thuận là người hiền lành, những việc nặng nhọc không ai muốn làm đều do y đảm nhận.

"Vậy thì giao Trần Khánh cho ngươi." Chu Lương gật đầu, phất tay: "Những người khác đừng có lười biếng, tiếp tục luyện đi."

"Rõ!" Đám đệ tử đồng thanh đáp.

Trần Khánh chắp tay nói: "Đa tạ Tam sư huynh!" Sự im lặng vừa rồi khiến hắn hiểu rõ rằng ở nơi này, hắn chung quy cũng chỉ là một nhân vật bên lề.

Tôn Thuận vỗ vai Trần Khánh, cười nói: "Khách khí làm gì. Mấy ngày tới ta sẽ giảng cho đệ về quyền phổ và những điểm cần lưu ý. Chờ đệ ghi nhớ kỹ rồi mới chính thức dạy đệ đánh quyền, đệ thấy thế nào?"

Trần Khánh gật đầu: "Mọi việc đều nghe theo sắp xếp của sư huynh."

Tiếp đó, Tôn Thuận kiên nhẫn giải thích tỉ mỉ các hạng mục cần chú ý, cuối cùng hỏi: "Đệ không uống rượu, không hút thuốc phiện, không túng dục quá độ chứ?"

Trần Khánh lắc đầu: "Sư huynh nói đùa rồi, nhà đệ cơm ăn còn khó khăn, lấy đâu ra tiền mà rượu chè khói thuốc, vả lại đệ đến nay vẫn chưa thành thân."

Tôn Thuận gật đầu, thuận miệng hỏi: "Không có là tốt rồi. Đúng rồi, nhà đệ ở đâu?"

Trần Khánh đáp: "Ở vịnh Ách Tử."

"Chỗ đó ta khá rành." Tôn Thuận sực nhớ ra điều gì, nhắc nhở: "Bang Kim Hà ở vịnh Ách Tử gần đây đang tranh giành địa bàn với bang Lão Hổ, chết không ít người đâu, đệ phải cẩn thận một chút."

Bang Lão Hổ sao? Trần Khánh nghe vậy thì cau mày. Nếu thay đổi bang phái quản lý, không biết tiền hương hỏa có tăng lên không. Trong thế đạo loạn lạc này, muốn tập trung học võ quả thật vô cùng gian nan.

"Mấy đứa kia, đến giờ làm việc rồi!" Một tiếng quát thô kệch vang lên.

Đám học đồ trong viện ngoài luyện võ còn phải làm tạp vụ cho Chu Lương, từ giặt giũ nấu cơm, gánh nước chẻ củi đến dọn dẹp vệ sinh, nuôi ngựa cắt cỏ. Sau đó, Trần Khánh theo mấy sư huynh đệ bắt đầu quét dọn đình viện.

Quét sân, nuôi ngựa chưa phải khổ nhất, cực nhất là dọn dẹp nhà vệ sinh. Phải dùng gáo gỗ cán dài múc nước cọ rửa, xong xuôi còn phải rải một lớp tro than, vừa bẩn vừa mệt lại phiền phức vô cùng.

"Trần Khánh, Tần Liệt, hôm nay hai người quét dọn nhà vệ sinh." Sư huynh phụ trách phân công vứt lại một câu rồi bỏ đi.

Người cộng tác với Trần Khánh là Tần Liệt, một đệ tử cũng có gia cảnh bần hàn, dáng người đen gầy. Hắn vào viện cùng lúc với Trần Khánh, cha mẹ đều mất, nhà chỉ còn một người chị gái. Điểm khác biệt là Chu Lương dường như rất coi trọng hắn, thường xuyên trực tiếp chỉ điểm và ưu ái đặc biệt.

Tần Liệt có chút ngượng ngùng cười nói: "Trần sư huynh, hay là... để tự đệ làm cũng được."

"Không sao, hai người làm cho nhanh." Trần Khánh khoát tay, trực tiếp bắt tay vào việc.

Hai người vùi đầu làm việc trong mùi hôi khó chịu. Những đệ tử khác vừa làm vừa tán gẫu, kẻ than vãn luyện võ quá khổ, người mơ mộng thi đỗ võ khoa để đổi đời.

Tần Liệt vừa dội nước vừa thấp giọng hỏi: "Trần sư huynh, huynh... cũng vì muốn thi võ khoa nên mới đến đây học võ sao?"

"Để kiếm miếng cơm ăn thôi." Trần Khánh trả lời thực lòng.

Tần Liệt nghe vậy thì ngẩn ra, rồi lập tức nắm chặt nắm đấm, ánh mắt lộ vẻ quyết tâm: "Đệ muốn thi đỗ võ cử! Để tỷ tỷ đệ... có được cuộc sống tốt hơn, không phải khổ cực như thế này nữa."