Chương 19: Điên cuồng
Lúc này, kẻ có biệt danh "Thiên Thịnh tiểu mê muội" đang có mặt tại văn phòng của Lưu Vinh thuộc tập đoàn Thiên Thịnh.
"Vinh ca, cái tên Trần Túc này lại nhảy ra gây chuyện rồi."
"Thiên Thịnh tiểu mê muội" tên thật là Giản Hàm Nặc, trợ lý của Lưu Vinh. Nàng vừa nói vừa đứng sau lưng, nhẹ nhàng xoa bóp bả vai cho hắn. Giản Hàm Nặc diện một bộ đồ công sở tiêu chuẩn phối cùng áo sơ mi viền ren tinh tế. Cổ áo khẽ mở, lộ ra mảng da thịt trắng ngần cùng sợi dây chuyền bạch kim thanh mảnh, vô cùng hút mắt.
Lưu Vinh vừa tận hưởng sự phục vụ của nàng, bàn tay vẫn không quên mơn trớn trên đôi chân thon dài quấn trong lớp tất đen bóng loáng của nữ trợ lý. Hắn thản nhiên đáp:
"Chút tôm tép nhãi nhép mà thôi."
Giản Hàm Nặc vốn là sinh viên mới tốt nghiệp. Nhờ ngoại hình xuất sắc, nàng được Lưu Vinh để mắt và đề bạt làm trợ lý riêng ngay khi chưa hết hạn thử việc. Không hẳn vì nàng thực dụng, mà bởi thế đạo này vốn dĩ là vậy; đôi khi phụ nữ chấp nhận đánh đổi để có được tiền tài.
Lưu Vinh là cháu ruột của Lưu Thiên Xuyên, hiện giữ chức Phó tổng giám đốc tập đoàn. Trước đó, cũng chính vì Trần Túc quá cứng nhắc trong một dự án, gây ảnh hưởng đến khoản tiền hoa hồng của hai chú cháu nhà họ Lưu, nên hắn và chú mình đã ra tay đuổi việc y.
Trong lúc Giản Hàm Nặc và Lưu Vinh còn đang triền miên trong văn phòng, bài đăng của nàng trên mạng xã hội đã bùng nổ tranh luận.
...
[ Thiên Thịnh tiểu mê muội: Tên này là Trần Túc, chuyên tiết lộ bí mật kinh doanh nên bị Thiên Thịnh sa thải. Hắn chính là một gã tra nam chính hiệu, các chị em phải tỉnh táo mà tránh xa. ]
Dưới bài viết là hơn 999 lượt phản hồi:
[ C tận Phong thành cẩu nam nhân: Muội muội à, ta chi tiền tỷ cầu xin ảnh chụp của Trần Túc tiểu ca ca, ta không sợ bị lừa tình đâu! ]
[ vương tử đáy lòng sủng: Tỷ tỷ đây chỉ nhìn mặt thôi, vui vẻ là chính, không cần để ý nhân phẩm. ]
[ mắng ta đều là lục bản người: Tra nam phối tiện nữ, thiên trường địa cửu. Tiểu ca ca càng tệ chúng ta càng thích, hi hi hi! ]
[ đá mạnh người què cái kia hảo chân: Đẹp trai là đủ rồi, còn đòi hỏi gì nữa! ]
...
Sau khi bài viết về Đức Hoa xuất hiện, một nhóm cư dân mạng nhạy bén như loài săn mồi đã lần theo dấu vết tìm đến. Quán ăn của Phùng Văn Tuấn bỗng chốc trở nên đông đúc lạ thường. Khoảng sân trống bên ngoài bày kín bàn ghế, khách khứa ngồi chật kín không còn chỗ trống.
"Lão bản, cho thêm một phần thịt bò xào ớt xanh!"
"Phục vụ đâu, cho thêm một két bia!"
"Món cá hấp Phong Giang của tôi sao vẫn chưa có vậy?"
Trước khi đăng bài, Trần Túc đã đoán trước được hiệu ứng truyền thông, nhưng y vẫn đánh giá thấp tốc độ của cư dân mạng. Từ trưa đến giờ, y phải chạy đôn chạy đáo làm chân phục vụ, bận đến tối tăm mặt mũi, hoàn toàn không biết bản thân đã trở nên nổi tiếng trên mạng xã hội.
Phùng Văn Tuấn phải thuê gấp bốn đầu bếp, mở hết năm bếp lò mới miễn cưỡng đáp ứng được nhu cầu của thực khách, đồng thời phải cấp tốc nhập thêm một lượng lớn nguyên liệu. Đến mười giờ tối, quán mới tiếp đãi xong bàn khách cuối cùng. Không phải vì hết khách, mà là vì nguyên liệu đã cạn kiệt. Từ sáu giờ tối, quán đã ngừng nhận khách mới, những người còn lại đều là những người đã xếp hàng chờ đợi từ chiều.
Phùng Văn Tuấn mệt mỏi nằm vật xuống đất, vừa thở dốc vừa lẩm bẩm:
"Ôi trời, mệt chết mất. Tiền này đúng là không dễ kiếm mà."
Trần Túc kiểm lại thu nhập hôm nay, thấy con số còn nhiều hơn cả nửa tháng trước cộng lại, liền nhắc nhở:
"Sắp tới việc kinh doanh sẽ còn thuận lợi như vậy, huynh phải chuẩn bị cho kỹ."
"Túc Nhi, vẫn là nhờ có đệ. Đến cả Hoa ca mà đệ cũng mời tới được, giấc mộng trở thành bá chủ ngành ẩm thực Phong thành của ta chắc chắn sẽ thành hiện thực."
"Chỉ là may mắn gặp được thôi, lần sau chưa chắc đã được như vậy. Huynh phải quản lý chặt chẽ chất lượng nguyên liệu và dịch vụ, nhất định phải giữ chân được lượng khách này."
"Đệ không cần nhắc, ta tự khắc biết."
Về đến nhà, sau khi tắm rửa sạch sẽ, Trần Túc mới có thời gian mở điện thoại xem lại bài đăng về Đức Hoa. Thấy khu bình luận toàn những người đang lùng sục tìm mình, y chỉ biết lắc đầu ngao ngán. Cũng may bình thường y sống khép kín, ít bạn bè, nếu không giờ này cửa nhà chắc đã bị đạp đổ.
Ngay lúc đó, một thông báo hiện lên: "Tài khoản của bạn đã nhận được 50.000 tệ."
Phùng Văn Tuấn gửi tin nhắn thoại: "Túc Nhi, quán phất lên được đều là công của đệ. Số tiền này đệ phải nhận lấy, không nhận là không nể tình huynh đệ đấy."
Trần Túc bất đắc dĩ thở dài. Y biết tính Phùng Văn Tuấn, một khi đã muốn cho thì không ai cản được. Y nhắn lại: "Được, ta nhận. Ngày mai nếu bận quá thì cứ gọi, ta sẽ qua phụ một tay."
"Đừng đừng! Ta vừa xem bình luận rồi, đệ mà xuất hiện chắc bị đám fan nữ khiêng đi mất. Gần đây đệ cứ điềm đạm mà ở ẩn đi. Không ngờ tiểu tử đệ lại có vận đào hoa mạnh như vậy."
Kết thúc trò chuyện với Phùng Văn Tuấn, Trần Túc nhớ tới xấp áo thun có chữ ký của Đức Hoa cần xử lý. Y đăng tin: "Nhượng lại áo thun có chữ ký tay của Đức Hoa, ai có nhu cầu vui lòng nhắn tin riêng." Kèm theo đó là ảnh chụp chiếc áo thun trắng.
Tin nhắn lập tức đổ về dồn dập.
"Chào bạn, áo thun Đức Hoa bán thế nào?" "2.000 tệ, bao phí vận chuyển."
Trần Túc thầm kinh ngạc, không ngờ món đồ này lại hot đến thế. Y mở tin nhắn thứ hai:
"Bạn ơi, áo bán chưa?" "Chưa." "Giá bao nhiêu vậy?" "3.000 tệ, bao phí vận chuyển."
Đến tin nhắn thứ ba:
"Có đó không bạn?" "Có, 4.000 tệ một chiếc, bao phí vận chuyển." "Chốt, thành giao!"
Sau khi khảo sát giá từ một lượt người mua, Trần Túc đã nắm được mức giá chung. Y bắt đầu nhắn tin phản hồi cho những người hỏi trước đó bằng những lý do từ chối khéo léo để không làm mất lòng ai, nhằm đẩy giá lên cao nhất có thể.
Kết quả, 28 chiếc áo thun đã được bán sạch: 12 chiếc giá 5.000 tệ, 10 chiếc giá 5.500 tệ, 3 chiếc giá 6.500 tệ, 2 chiếc giá 8.000 tệ và chiếc cuối cùng lên tới 10.000 tệ. Tổng cộng y thu về 160.500 tệ.
"Khá lắm, kiếp trước chắc mình là gian thương rồi." Trần Túc thầm cảm thán.
Mấy chiếc áo này y mua trên sàn thương mại điện tử chỉ với giá 8 tệ một chiếc, tổng vốn bỏ ra chưa đầy 200 tệ. Nhìn lại quãng thời gian trước đây, từ khi ở bên Hứa Tinh, y chưa bao giờ có được những ngày tháng dư dả như thế này. Ngược lại, Hứa Tinh đã dựa vào sự hy sinh của y để sống sung sướng suốt năm năm qua.
Hoàn thành việc bán áo thì cũng đã mười hai giờ rưỡi đêm. Trần Túc vừa động ý niệm, màn sáng hệ thống lại hiện ra:
[ Thông tin tình báo hôm nay đã cập nhật, ký chủ có muốn tiếp nhận ngay không? ]