ItruyenChu Logo

Chương 18: Kình bạo!

Sáu giờ rưỡi sáng.

Một bóng người đang hì hục chạy về phía Trần Túc. Nhìn dáng vẻ kia, không ai khác chính là Đức Hoa. Tuy đối phương đeo khẩu trang kín mít nhưng Trần Túc vẫn nhận ra ngay lập tức. Hắn vờ như đang tập thể dục, chủ động chạy lên phía trước, duy trì tốc độ song song với vị thiên vương nọ.

"Lão ca, sớm thế này đã đi chạy bộ rồi sao?"

Đức Hoa gật đầu đáp lại: "Đúng vậy, đi sớm một chút cho vắng người."

"Ta cũng thích chạy lúc ít người thế này." Trần Túc phụ họa theo.

...

"Nghe khẩu âm thì lão ca không phải người địa phương nhỉ?"

"Ân, ta tới Phong Thành du lịch."

Lúc này, hơi thở của Đức Hoa đã bắt đầu dồn dập. Đây chính là hiệu quả mà Trần Túc mong muốn. Chỉ khi mệt mỏi, đối phương mới dừng lại nghỉ ngơi, hắn mới có cơ hội lôi kéo vị đại minh tinh này đi ăn sáng. Hắn khẳng định chắc chắn rằng khi Đức Hoa chạy đến điểm hẹn sẽ có xe chuyên dụng tới đón đi ngay, nên hắn phải ra tay trước.

Trần Túc cố tình thay đổi nhịp độ, hoàn toàn làm loạn tiết tấu của Đức Hoa. Khi thì hắn chạy chậm lại một nhịp, lúc lại nhanh hơn một chút. Đức Hoa bước chân trái, Trần Túc liền bước chân phải.

Đức Hoa vốn mắc chứng cưỡng chế nghiêm trọng, tính tình lại hiếu thắng, luôn vô thức ép bản thân phải chạy cùng nhịp với người bên cạnh. Điều này khiến y nhanh chóng hụt hơi, thở không ra hơi. Trước đây trên các chương trình truyền hình, y từng thừa nhận mình mắc bệnh cưỡng chế rất nặng: đi đường nhất định phải bước cùng nhịp với người xung quanh, tủ quần áo phải sắp xếp cùng một hướng, đồ vật cùng kiểu dáng phải đặt cạnh nhau. Trần Túc nắm thóp được điểm này nên mới dùng chiêu "phá nhịp" để làm khó y.

Gió nhẹ lướt qua công viên ven hồ. Từ xa nhìn lại, hai bóng người đang song hành chạy bộ, nhưng tư thế và nhịp điệu trông vô cùng quái dị.

...

Tiếng thở dốc của Đức Hoa ngày một nặng nề. Sau mười lăm phút, y rốt cuộc chịu không nổi nữa, đành lên tiếng:

"Tiểu hỏa tử, ngươi cứ chạy tiếp đi, ta phải dừng lại nghỉ một lát. Lớn tuổi rồi, không theo kịp thanh niên các ngươi được."

"Đừng mà lão ca, chạy bộ quan trọng là phải thừa thắng xông lên. Ngài mà ngồi xuống là lát nữa không chạy nổi đâu. Tới đây, để ta dìu ngài chạy thêm một đoạn."

Nói đoạn, Trần Túc thật sự đưa tay ra dìu vị cự tinh này tiến về phía trước. Đức Hoa trợn trắng mắt, trong lòng thầm mắng: "Ta thật cảm ơn ngươi quá, ngươi đúng là tốt bụng đến mức kỳ quặc."

Chạy thêm một lúc, Đức Hoa thực sự kiệt sức: "Không được, không được rồi! Dừng lại nghỉ thôi, ta thở không ra hơi nữa."

Trần Túc thấy mục đích đã đạt được bấy giờ mới dừng tay.

"Đại ca, chắc do ngài mới tới Phong Thành nên chưa quen khí hậu. Trước đây ngài chạy bộ đâu có mệt đến thế này?"

Đức Hoa lắc đầu. Bình thường y chạy một mạch mười cây số cũng không thấy hụt hơi như vậy.

"Đi thôi, để ta dẫn ngài đi ăn bữa sáng đặc sản Phong Thành cho nhẹ người, ta mời khách!"

Chưa đợi Đức Hoa kịp từ chối, Trần Túc đã kéo mạnh y lên chiếc taxi đang đậu bên lề đường. Nhìn chàng trai trẻ hiếu khách và hoạt bát trước mặt, Đức Hoa chỉ biết bất đắc dĩ mỉm cười, cứ thế theo chân hắn tới quán ăn của Phùng Văn Tuấn.

Vừa bước vào cửa, y mới tháo khẩu trang ra. Phùng Văn Tuấn vừa nhìn thấy gương mặt thật của khách quý, liền phát ra tiếng thét chói tai như heo bị chọc tiết:

"Đức Hoa! Hoa ca! Ngài thật sự là Hoa ca sao? Ngài diễn hay quá, ta nhờ mười người cướp vé xem ngài mà chẳng được tấm nào!"

Nói xong, gã tiến tới ôm chặt lấy Đức Hoa. Trần Túc cũng giả bộ như lần đầu được diện kiến thần tượng:

"Đại ca, ngài là Hoa ca thật sao? Ta nghe nhạc của ngài từ năm sáu tuổi, album nào cũng mua, đến tận bây giờ vẫn đặt ở nơi cao nhất trong nhà để thờ phụng đây!"

Lúc này, kỹ năng diễn xuất khoa trương của Trần Túc đã đạt đến trình độ thượng thừa. Đức Hoa vốn đã quen với những cảnh tượng này, chỉ mỉm cười đầy ngượng ngùng.

"Mau đem đặc sản lên đi, đừng để Hoa ca bị đói."

Phùng Văn Tuấn nhận được ám hiệu của Trần Túc, sớm đã chuẩn bị sẵn nguyên liệu, chỉ chờ khách đến là nổi lửa. Gã lao vào bếp, tay cầm muôi, hì hục xào nấu.

Ở bàn ăn bên ngoài, Trần Túc lấy ra một xấp áo thun trắng đã chuẩn bị sẵn:

"Hoa ca, ký tên giúp ta vào mấy chiếc áo này với. Cả nhà ta đều hâm mộ ngài, sau này gia đình có liên hoan, tất cả sẽ cùng mặc áo có chữ ký của ngài."

"Liên hoan mà mặc áo có chữ ký của ta?" Đức Hoa nhất thời không hiểu nổi logic của Trần Túc.

Thực ra, ngay cả chính Trần Túc cũng chẳng biết mình đang nói gì, hắn cứ ba hoa cho qua chuyện chứ nhà hắn làm gì có buổi liên hoan nào. Khi Đức Hoa ký đến chiếc áo thứ mười lăm, y ngẩng đầu nhìn hắn, kinh ngạc hỏi:

"Nhà ngươi đông anh chị em đến vậy sao?"

"Đông chứ ạ! Riêng nhà ta đã có năm người, nhà đại bá có bảy người, rồi nhà nhị thúc..."

Trần Túc cứ thế để Đức Hoa ký tổng cộng hai mươi tám chiếc áo. Hắn nhìn xấp áo ký tên mà mắt sáng rực lên. Tiền cả đấy, toàn là tiền cả!

Phùng Văn Tuấn nhanh chóng bưng thức ăn lên bàn.

"Hoa ca, chúng ta chụp kiểu ảnh kỷ niệm đi." "Hoa ca, món này có hợp khẩu vị ngài không?" "Rất ngon, đây là quán ăn ngon nhất ta từng thử ở Phong Thành tính đến thời điểm này."

Đây cũng là bữa ăn đầu tiên của Đức Hoa tại đây, nên lời khen này tuy có chút khách sáo nhưng cũng không quá khoa trương. Ăn xong, dưới sự nhiệt tình quá mức của Trần Túc, mấy người lại chụp thêm vài tấm ảnh chung.

Mãi đến khi trợ lý của Đức Hoa vào thúc giục lần thứ ba, Trần Túc mới chịu lưu luyến vẫy tay chào tạm biệt. Trước khi xe lăn bánh, Đức Hoa hạ kính cửa sổ xuống:

"Cảm ơn sự chiêu đãi của các ngươi. Lần sau có dịp, ta nhất định sẽ mời lại."

"Được thôi Hoa ca, rảnh rỗi ngài cứ tới, cửa quán luôn rộng mở chào đón ngài!"

Đúng là phong thái của một siêu sao, tài hoa và lễ độ đều vẹn toàn. Dù biết đối phương chỉ nói lời khách sáo, nhưng người nghe vẫn cảm thấy vô cùng dễ chịu.

...

"Túc nhi, cho ta một cái áo thun đi." "Ngươi nằm mơ đi! Ta để dành để bán lấy tiền đấy." "Túc ca, vậy ta mua lại có được không?"

Một tiếng sau, một bài đăng với tiêu đề: "Kình bạo! Thiên vương Đức Hoa ghé thăm quán ăn đặc sản Phong Thành" đã càn quét khắp các diễn đàn mạng xã hội. Trong bài còn đính kèm tấm hình Đức Hoa giơ ngón tay cái chụp cùng Trần Túc và Phùng Văn Tuấn.

Khu vực bình luận nhanh chóng bùng nổ với hơn 999 lượt tương tác:

[- Trần Anh Tuấn: Ngọa tào, đúng là Hoa ca rồi! Quán này ta ăn mỗi ngày, giá cả bình dân mà đồ ăn ngon tuyệt cú mèo, giờ ngày nào không ăn là thấy bứt rứt khó chịu.] [- Phong Thành Một Cành Hoa: Trong vòng mười phút, ta muốn có địa chỉ quán này!] [- Cuồng Điểm Mười Cái Không Ăn Rau Thơm: Vạn năng cư dân mạng, cầu xin địa chỉ, mỗi ngày ta sẽ dẫn một cô bạn gái tới ăn.]

...

[- AAA Vật Liệu Xây Dựng Vương Tổng: Sau khi ta chết, hãy đốt toàn bộ album của Đức Hoa cho ta, còn đồ cúng thì nhất định phải dùng món ăn nhà này.] [- Chu Tiểu Kiếm: Vương tổng, cho ta chết bên cạnh ngài được không? Ta không có tiền mua thẻ hội viên.] [- Siêu Cấp Vô Địch Vũ Trụ Đại Mỹ Nữ: Mười phút, ta muốn toàn bộ thông tin của tiểu ca ca đứng bên trái kia!] [- Không Thích Uống Nước Ô Mai: +1, tiểu ca ca nhìn đẹp trai quá đi thôi!]

Chủ đề bàn luận bắt đầu đi chệch hướng, đa số đều nhắm vào việc truy tìm phương thức liên lạc của Trần Túc.

Đúng lúc đó, một bình luận lạc quẻ xuất hiện:

[- Thiên Thịnh Tiểu Mê Muội: Người này tên Trần Túc, chuyên tiết lộ thông tin của công ty Thiên Thịnh nên đã bị sa thải. Hắn là một tên tra nam chính hiệu, chị em phải tỉnh táo vào!]