ItruyenChu Logo

Chương 296: Trận lên, kiếm đến (2)

Chỉ có cường giả mới hiểu được sự đáng sợ của kẻ mạnh hơn mình. Về điểm này, Hùng Thiên Cơ nhìn xa trông rộng hơn hẳn Gia Cát Thanh vốn mới chỉ ở Đoán Thể Cảnh cửu trọng.

Quả nhiên, khi Hứa Bạch vừa lên đảo, hắn như mãnh hổ lạc vào bầy dê. Hắn phất tay một cái, một đạo thương mang quét qua khiến một khoảng đất trống lập tức bị dọn sạch, hơn ba mươi tên hải tặc bị chém ngang thân, hiệu suất giết địch vô cùng kinh người.

"Đinh! Chúc mừng ngươi giết chết một hải tặc Luyện Khí Cảnh nhất trọng hậu kỳ, phần thưởng 1000 điểm công huân." ... "Đinh! Chúc mừng ngươi giết chết một đầu mục hải tặc Luyện Khí Cảnh tam trọng sơ kỳ, phần thưởng 6000 điểm công huân."

Trong chốc lát, hàng loạt thông báo giết địch vang lên liên hồi trong đầu hắn.

"Chúa công, xin ngài hãy để lại một ít cho chúng thần với. Đây đều là quân công cả, ngài giết cũng không dùng đến mà." Triệu Tín thấy hiệu suất giết địch khủng khiếp của Hứa Bạch thì không nhịn được nữa, y chạy đến bên cạnh hắn, vẻ mặt đầy oán niệm thỉnh cầu.

Y đã tính toán kỹ, sau trận chiến này, y có khả năng cao sẽ tích đủ quân công để thăng lên chức Đô úy. Nếu không phải vì vậy, y đã chẳng dám mạo hiểm làm phật lòng chúa công.

"Ách..." Hứa Bạch sững người, lý do này quả thực quá chính đáng khiến hắn không thể phản bác.

Đối với hắn, đây chỉ là màn phát tiết dục vọng chiến đấu sau khi tu vi tăng vọt, nhưng với đám người Triệu Tín, đó lại là quân công thực thụ. Cần biết rằng giết hải tặc nhận được công huân cao hơn nhiều so với giết hung thú. Trận này kết thúc, đại đa số bọn họ đều có cơ hội thăng chức.

Hứa Bạch tự tay giết hay thuộc hạ giết thì hắn đều nhận được điểm công huân từ hệ thống để quy đổi tài nguyên, nhưng các chiến sĩ lại có một hệ thống quân công riêng trong nội bộ quân đội.

"Thôi được rồi, thật là nhàm chán." Hứa Bạch cuối cùng cũng chọn cách dừng tay, dù sao hắn cũng đã thỏa cơn nghiện chiến đấu. Những kẻ còn lại nên giao cho quân đội để bọn họ vừa rèn luyện thực chiến, vừa tích lũy công trạng.

Đám người Triệu Tín không làm hắn thất vọng. Nhờ sự phối hợp ăn ý và chiến trận mạnh mẽ, chỉ mất chưa đầy nửa canh giờ, bọn họ đã quét sạch toàn bộ hải tặc trên đảo.

Sở dĩ mất thời gian như vậy là vì bọn họ vấp phải sự phản kháng điên cuồng từ Đại đương gia và Nhị đương gia. Cuộc giằng co kéo dài gần mười phút mới có thể chém giết được hai tên thủ lĩnh đó.

Hứa Bạch đứng ngoài quan sát cũng thấy hồi hộp thay. Uy lực chiến trận của thuộc hạ và tu vi của đối thủ vốn ngang ngửa nhau, cuối cùng phải nhờ đến một tiễn định giang sơn của Tiết Bình mới giành được thắng lợi.

"Tiết Bình, ngươi cho mọi người về nghỉ ngơi và chỉnh đốn lại, sau đó tiếp tục tu luyện." Thấy trận chiến đã kết thúc, Hứa Bạch lập tức phân phó.

"Tuân lệnh." Đám người Tiết Bình xác thực đã thấm mệt, nếu không nhờ có đan dược bổ sung tiêu hao, chiến trận của bọn họ không thể duy trì lâu đến thế.

"Chúa công, theo thời gian, kẻ địch chúng ta gặp phải ngày càng mạnh và đông hơn. Chỉ dựa vào năm mươi binh mã hiện tại để trấn giữ hòn đảo lớn thế này e là sẽ sớm quá tải. Thần khẩn cầu chúa công sớm đến Quân Doanh Đảo để chiêu mộ thêm chiến sĩ." Tiết Bình do dự một chút rồi ôm quyền xin chỉ thị.

Hứa Bạch nghe vậy

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip