Chương 2: Khảo hạch thiên phú
Khoảnh khắc bước chân vào đại sảnh khảo hạch thiên phú, Kiệt Minh ngỡ như mình vừa tiến vào một không gian hoàn toàn khác biệt.
Bên trong đại sảnh cao vút, trên mái vòm tỏa ra những vệt sáng nhạt tựa như tinh tú thật sự. Cảm giác áp bách từ không gian rộng lớn bao trùm lấy tâm trí, khiến người ta không tự chủ được mà cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.
Đại sảnh không hề trống trải, các loại thiết bị hình thù kỳ quái, tỏa ra những luồng dao động năng lượng khác nhau được bài trí có thứ tự tại từng khu vực riêng biệt. Những người trẻ tuổi dưới sự dẫn dắt của nhân viên học viện được chia thành nhiều đội, lần lượt tiến về các đài khảo thí.
"Khảo thí cường độ tinh thần lực, người kế tiếp!"
Vị vu sư cấp thấp phụ trách dẫn dắt có giọng nói trầm thấp nhưng mang theo một loại cộng hưởng kỳ lạ. Tiếng của hắn vang vọng rõ ràng trong không gian khổng lồ, dù đứng ở góc khuất cũng có thể nghe thấy rõ mồn một.
Kiệt Minh đi theo đội ngũ tiến về phía trước, không ngừng quan sát những thiết bị khảo thí mà hắn chưa từng thấy qua. Khu vực đầu tiên là một quả cầu thủy tinh lớn lưu chuyển ánh xanh. Thí sinh cần đặt tay lên đó, quả cầu sẽ căn cứ vào cường độ tinh thần lực mà phát ra ánh sáng mạnh yếu khác nhau, cuối cùng hiển thị trị số cụ thể trên một bảng phù văn bên cạnh.
Hắn nhìn thấy một thiếu niên bước lên, căng thẳng đặt tay lên quả cầu. Ánh sáng từ quả cầu yếu ớt đến mức gần như không thể thấy rõ, bảng hiệu nhảy ra trị số "2". Sắc mặt thiếu niên lập tức cắt không còn giọt máu, dưới sự ra hiệu của nhân viên công tác liền thất thần rời đi.
"Khảo thí chiều sâu tinh thần hải, người kế tiếp!"
Khu vực thứ hai là một bệ đá cổ xưa nặng nề. Thí sinh cần ngồi trên đó, để tinh thần lực chìm sâu vào trong bệ đá. Những phù văn phức tạp khắc bên ngoài sẽ lần lượt được "thắp sáng". Số tầng phù văn phát sáng càng nhiều, chứng tỏ chiều sâu tinh thần hải càng lớn.
Kiệt Minh nhìn thấy một thiếu nữ ngồi lên, phù văn trên bệ đá chỉ sáng lên một tầng nhạt nhòa, bảng hiệu hiển thị "Chiều sâu mức 3". Nàng cắn chặt môi, vành mắt ửng đỏ đứng dậy rời đi.
"Khảo thí độ tinh khiết linh hồn!"
"Khảo thí tính thân cận nguyên tố!"
"Khảo thí độ ngưng luyện tinh thần lực!"
"Khảo thí ý chí!"
Các hạng mục khảo thí nhiều hơn hẳn so với những gì Kiệt Minh từng tìm hiểu qua chỗ vị lãnh chúa trước đó. Chúng bao quát mọi phương diện cần thiết cho việc tu luyện vu sư: từ cường độ, chiều sâu, độ ngưng luyện của tinh thần lực cho đến độ tinh khiết, dẻo dai của linh hồn; từ thiên phú tương thích với các nguyên tố cho đến việc đánh giá ý chí và tiềm năng ẩn giấu.
Trước mỗi khu vực khảo thí đều có người xếp hàng, bầu không khí nghiêm túc và khẩn trương đến cực điểm. Hầu như không ai trò chuyện, chỉ có tiếng rung khe khẽ khi thiết bị vận hành và tiếng chỉ dẫn trầm thấp của vị vu sư dẫn đạo.
Kiệt Minh đang xếp hàng ở khu vực khảo thí độ ngưng luyện tinh thần lực. Đây là một thiết bị kim loại có hình dáng giống như một tinh bàn phức tạp. Thí sinh phía trước đặt tay vào tâm tinh bàn, ngay lập tức những luồng sáng bắt đầu lan tỏa ra bên ngoài. Hắn chú ý thấy ánh sáng của đa số mọi người đều khá tán loạn, tốc độ lan tỏa chậm chạp và dừng lại ở mức rất thấp.
"Kế tiếp, Kiệt Minh!" Tiếng gọi lạnh lùng vang lên lần nữa, gọi đến tên hắn.
Kiệt Minh vực dậy tinh thần, nhanh chân bước đến trước tinh bàn. Vị vu sư trẻ tuổi phụ trách khảo thí tùy ý liếc nhìn hắn một cái, ra hiệu cho hắn đặt tay lên.
Tâm thần tập trung cao độ, Kiệt Minh đặt vững tay phải vào lỗ khảm chính giữa tinh bàn. Pháp môn "Nội Tuần Hoàn" vận chuyển đến cực hạn, trong chớp mắt ấy, toàn bộ cơ thể hắn như tự thành một thế giới riêng, ngăn cách hoàn toàn với bên ngoài.
Tuy nhiên, dùng trạng thái này để khảo thí chắc chắn là không ổn. Cảm nhận được luồng lực lượng từ thiết bị đang xâm nhập vào biển ý thức, Kiệt Minh chậm rãi thả lỏng sự khống chế đối với tinh thần lực.
Phù văn trung tâm tinh bàn rực sáng, ánh quang bắt đầu lan tỏa ra ngoài. Khác với sự tán loạn của những thí sinh trước đó, ánh sáng tinh thần lực của hắn vô cùng ngưng tụ, tựa như một luồng sáng thẳng tắp, nhanh chóng leo thang trên các vạch mức của tinh bàn.
Một mức... hai mức... ba mức... Tốc độ cực nhanh!
Vị vu sư bên cạnh lóe lên một tia kinh ngạc. Trị số này đã vượt qua đại bộ phận thí sinh cùng đợt. Ánh sáng vẫn tiếp tục tăng lên, bốn mức... rồi năm mức. Khi đạt đến mức năm, tốc độ có hơi chậm lại nhưng vẫn tiến về phía trước một cách ổn định.
Sáu mức!
Ánh sáng cuối cùng dừng lại ở vị trí số sáu, tỏa ra một thứ hào quang trầm mặc nhưng chói mắt. Vị vu sư phụ trách lộ rõ vẻ tán thưởng, hắn ngẩng đầu nhìn Kiệt Minh một chút, dường như không ngờ hắn có thể đạt tới trình độ này.
"Độ ngưng luyện tinh thần lực: cấp sáu." Vị vu sư ghi lại con số, ra hiệu cho Kiệt Minh tiến đến khu vực tiếp theo.
Kiệt Minh thu tay lại với vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nhẹ nhõm hẳn. Hiệu quả của pháp môn "Nội Tuần Hoàn" quả thực kinh người, nó có thể ẩn giấu hoàn toàn chân nguyên và tinh thần lực dư thừa. Dù lực lượng của máy móc có rà soát trong đầu hắn thế nào cũng không tìm ra sơ hở.
Việc lựa chọn thể hiện mức thiên phú này là kết quả sau khi Kiệt Minh đã suy tính kỹ lưỡng. Trong thế giới vu sư, tổng mức khảo thí thiên phú là mười cấp. Chênh lệch giữa mỗi cấp là rất lớn. Thông thường, cấp năm đã được coi là ưu tú, còn cấp sáu đã vượt qua chín mươi phần trăm học viên tham gia khảo thí.
Mức cấp sáu tuy rất tốt nhưng vẫn không thể so bì với những "quái vật" đỉnh cấp. Hắn đang ở trong một thế giới không mấy thiện lương, mà thiên phú trong môi trường học viện lại tỷ lệ thuận với địa vị. Nếu biểu hiện quá bình thường, hắn sẽ dễ dàng bị kẻ khác chà đạp; nhưng nếu quá cao lại trở nên quá nổi bật. Vì thế, mức độ "thiên tài" hạng khá này là phù hợp nhất. Nó vừa không quá thu hút sự chú ý, vừa tránh được nhiều phiền phức, mà sau này nếu cần bộc lộ thêm sự ưu tú thì người khác cũng dễ dàng chấp nhận.