ItruyenChu Logo

[Dịch] Từ Chó Trắng Bắt Đầu Tu Tiên

Chương 350. Nữ nhân của ta, thiên đao vạn quả (2)

Chương 350: Nữ nhân của ta, thiên đao vạn quả (2)

"Ầm ầm!"

Tiếng nổ vang dội, thần trụ trăm trượng nổ tung hoàn toàn. Không phải bị ngoại lực đánh nát, mà là tự sụp đổ từ bên trong. Ngọn lửa đỏ sậm bắn tung tóe khắp trời, hóa thành vô số lưu hỏa rơi xuống mặt đất, thiêu cháy rừng núi, khói đen cuồn cuộn che lấp bầu trời.

Sự sụp đổ của thần trụ tạo ra luồng phản phệ khủng khiếp dội thẳng lên người Lục Cửu Xuyên.

"Phụt!"

Lục Cửu Xuyên phun ra một ngụm máu tươi lẫn với mảnh vỡ nội tạng. Lồng ngực hắn lõm hẳn xuống, xương sườn gãy quá nửa. Cả người như diều đứt dây bay ngược ra sau, kim bào tung bay lả tả. Khuôn mặt hung hiểm ban nãy giờ đây vặn vẹo vì đau đớn và sợ hãi, thất khiếu rỉ máu, thảm hại đến cực điểm.

Sau khi văng xa hơn trăm trượng, Lục Cửu Xuyên đập mạnh vào một vách núi, tạo thành một hố sâu. Hắn cố gắng bò dậy, nhưng vừa động đậy đã lại hộc máu. Kinh mạch trong người đứt đoạn nhiều chỗ, pháp lực đình trệ, ngay cả sức lực để đứng lên cũng không còn.

"Sao... sao có thể..." Lục Cửu Xuyên nằm liệt trong hố đá, ánh mắt đầy tuyệt vọng, "Đô Thiên Thần Hỏa Trụ của ta... đã thiêu đốt chân huyết... vậy mà lại bị phá dễ dàng như thế?"

Hắn không thể hiểu nổi đó là loại pháp thuật gì, và đối phương đã làm điều đó bằng cách nào.

Ngô Thiên cúi đầu, thú đồng đen kịt nhìn xuống kẻ đang thoi thóp. Ánh mắt ấy lạnh lùng, hờ hững như một vị thần đang quan sát loài kiến hôi, không có lấy một chút gợn sóng cảm xúc.

Lục Cửu Xuyên ngước nhìn đầu hung thú kinh khủng này, nhìn đôi mắt đen ngòm như muốn nuốt chửng linh hồn, nhìn ngọn lửa đỏ rực thiêu đốt toàn thân nó... Hắn rốt cuộc đã cảm nhận được thế nào là tuyệt vọng thực sự.

"Tha... tha mạng..." Lục Cửu Xuyên run rẩy thốt lên, giọng nói khàn đặc, "Ta... ta có thể đưa bảo vật cho ngươi... tất cả trân tàng của Lục gia... đều cho ngươi hết... chỉ cần..."

Ngô Thiên không hề để tâm đến lời cầu xin của hắn.

"Hơn nữa ta... ta là đại công tử của Lục gia... giết ta... lão tổ sẽ không tha cho ngươi... ông ấy sẽ truy sát ngươi đến tận chân trời góc biển..."

"Ồn ào."

Ngô Thiên rốt cuộc cũng lên tiếng. Chú âm trực tiếp vang lên trong đại não Lục Cửu Xuyên, lạnh lẽo như băng giá vạn năm.

Đao quang vô hình xé gió lao tới. Lần này, mục tiêu chính là bản thân Lục Cửu Xuyên.

Lục Cửu Xuyên lúc này khí tức mong manh, Đô Thiên Liệt Hỏa Chân Huyết đã cạn sạch, pháp lực gần như khô kiệt. Trí mạng nhất là tâm thần hắn bị chấn động nặng nề sau khi thần trụ bị phá, thức hải rung chuyển khiến phản ứng chậm đi nửa nhịp. Mà cái nửa nhịp này chính là khoảng cách giữa sự sống và cái chết.

Đao quang như một tấm lưới bao trùm xuống. Không phải một đạo, mà là hàng trăm đạo đao quang vô hình đồng thời hiển hiện từ hư không, đan bện thành tấm lưới không kẽ hở. Mỗi đạo đao quang đều mỏng như cánh ve, nhanh như chớp giật, tinh chuẩn chém về phía từng điểm yếu hại, từng tiết điểm pháp lực trên cơ thể hắn.

Lục Cửu Xuyên thậm chí không kịp phản ứng. Hắn chỉ thấy toàn thân mát lạnh, phảng phất có vô số sợi tơ băng giá lướt qua người, sau đó cơn đau xé tâm can mới như thủy triều ập đến.

"Phập! Phập! Phập!"

Tiếng huyết nhục bị xé rách vang lên liên tiếp, dày đặc đến mức khiến người ta tê dại cả da đầu. Kim bào của Lục Cửu Xuyên hóa thành mảnh vụn đầu

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip