ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Trời Sinh Thần Lực, Lấy Bạo Chế Bạo, Giang Hồ Phá Phòng

Chương 605. Muốn làm màu? Đánh nát mông bự của ngươi!

Chương 605: Muốn làm màu? Đánh nát mông bự của ngươi!

Chỉ tiếc đám người đứng cách nhau quá xa, căn bản không thể nhìn rõ.

Giờ này khắc này, ánh mắt mọi người ngưng lại, nhỏ giọng bàn luận.

"Lưu Quang kiếm khách vào rồi..."

"Không biết hắn có cảm ngộ được gì không..."

"Đáng tiếc, vừa rồi Vân Tôn Giả gây ra cổ điện cộng minh, dường như đã chạm đến áo nghĩa, nhưng cuối cùng vẫn thiếu một chút, nhục thân sụp đổ, chết thảm tại chỗ!"

"Truyền thừa của Chí Tôn cổ điện nào có đơn giản như vậy, từ xưa đến nay đã có bao nhiêu kỳ tài phải bỏ mạng?"

"Đúng vậy, không ít thiên tài xuất chúng đã tự bạo ngay tại cổ điện này..."

"Nói thì nói thế, nhưng một khi đạt được cơ duyên, đó sẽ là lợi ích cực kỳ to lớn, hưởng thụ cả đời!"

"Các ngươi nhìn xem, cổ điện lại cộng minh lần nữa!"

Ánh mắt nhiều người lóe lên vẻ kinh hãi. Ngay cả nhóm ba người Trần Huyền vừa tới cũng lộ ra thần sắc dị thường, chăm chú nhìn về phía trước.

Chỉ thấy cổ điện phía trước đang kịch liệt run rẩy, tiếng vang ầm ầm chấn động, vô số phù văn nổi lên dày đặc như những tia chớp sáng chói, lại tựa vầng liệt nhật vàng kim óng ánh. Cảnh tượng vô cùng hoành tráng khiến người ta không khỏi hoa mắt.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên toàn bộ phù văn đều thu liễm, mọi dị tượng thảy đều biến mất.

Từ bên trong cổ điện, một bóng người bị hất văng ra ngoài, miệng phun máu tươi, ngã mạnh xuống đường phố. Hắn lộ rõ vẻ thống khổ, đó là một nam tử mặc áo bào trắng, lưng đeo trường kiếm màu trắng.

Người này vốn rất anh tuấn, nếu là bình thường, tuyệt đối có thể xưng là phong thần như ngọc. Nhưng hiện tại, hắn toàn thân đẫm máu, gân xanh lồi lên đầy mặt, dường như đã chịu trọng thương cực kỳ nghiêm trọng.

Đám người xôn xao. Từng đạo ánh mắt lập tức quét về phía Lưu Quang kiếm khách, lộ ra đủ loại tâm tư.

"Lưu Quang kiếm khách, thương thế có nặng không? Để ta đến đỡ ngươi nhé?" Một tên đại hán nở nụ cười đầy ẩn ý, nhìn về phía hắn.

"Được, ngươi lại đây dìu ta!" Lưu Quang kiếm khách sắc mặt vặn vẹo vì đau đớn, gian nan lên tiếng.

"... Thôi, không giúp nữa." Tên đại hán kia thấy hắn đáp ứng, lập tức đổi giọng, nụ cười vẫn treo trên mặt.

Hắn vốn chỉ định thăm dò. Nếu đối phương trực tiếp cự tuyệt, chứng tỏ thương thế cực nặng, hắn sẽ lập tức ra tay kết liễu. Nhưng hiện tại đối phương không hề từ chối, điều này lại khiến hắn sinh nghi, không dám manh động.

"Phế vật!"

Lưu Quang kiếm khách chật vật đứng dậy, thân hình lảo đảo nhanh chóng rời khỏi nơi đó. Vô số người âm thầm quan sát phía sau, nhưng vẫn chưa ai dám tùy tiện ra tay.

"A, người của tầng hắc ám nông!"

Đột nhiên, tên đại hán vừa rồi mắt lóe lên tinh quang, phát hiện ra điều gì đó, trực tiếp liếc nhìn về phía nhóm người Trần Huyền và Sở Sơn Hà.

Vừa dứt lời, đám người xung quanh cũng đồng loạt quay sang. Từng đôi mắt sáng rực như đuốc lửa đổ dồn vào ba người Trần Huyền. Một bầu không khí nguy hiểm và âm lãnh vô hình lan tỏa, tựa như đang đối mặt với một cơn triều tịch hắc ám cường đại.

"Sao vậy? Các vị có việc gì?"

Trần Huyền ngữ khí bình thản, xem như không thấy, ung dung tiến về phía trước. Thần thái tự nhiên này khiến đám người nhất thời sững sờ, chân mày cau lại.

Chẳng lẽ kẻ này có chỗ dựa vững chắc? Nếu không, vì sao hắn lại trấn định đến thế?

"Ha ha, thú vị đấy, bao nhiêu năm rồi mới

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip