ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

Chương 11: Quyền sở hữu BOSS

Giọng nói của Lâm Bình vẫn bình thản như không, nhưng A Thủy – tay cung thủ của công hội Liệt Hỏa – lại cảm thấy một luồng hơi lạnh từ xương cụt xông thẳng lên đỉnh đầu.

Cảm giác xấu hổ trong nháy mắt đã vượt qua nỗi sợ hãi. A Thủy nghiến răng, kéo căng trường cung, mũi tên khóa chặt vào mi tâm của Lâm Bình, gầm lên:

"Lão tử bảo ngươi cút! Ngươi là cái thá gì mà dám ở trước mặt công hội Liệt Hỏa giả thần giả quỷ? Tin hay không ta lập tức làm thịt ngươi ngay tại đây!"

"A Thủy, câm miệng!"

Phía sau, tiếng gầm thét của đội trưởng Lý Hổ truyền đến, giọng nói tràn đầy vẻ nôn nóng không thể kiềm chế: "BOSS sắp cuồng bạo, tất cả chú ý!"

A Thủy còn định buông thêm lời đe dọa, nhưng hắn vừa mở miệng, U Ám Thụ Yêu ở giữa bãi trống đã phát ra một tiếng gầm vang dội khắp khu rừng.

"Hống ——!"

Khuôn mặt người khổng lồ trên thân cây vặn vẹo đầy thống khổ, đôi mắt vốn đang nhắm nghiền bỗng nhiên mở bừng ra. Đó không phải là đôi mắt bình thường, mà là hai vòng xoáy đỏ tươi sâu hoắm đang xoay chuyển chậm rãi. Một luồng sóng năng lượng đỏ thẫm tỏa ra, lấy thụ yêu làm trung tâm, ầm vang quét sạch tứ phương.

"Kỹ năng Hủ Bại Tàn Lụi! Mau lui lại!"

Đồng tử Lý Hổ co rụt, hắn vội vàng đưa đại tháp thuẫn ra che chắn trước người, chân điên cuồng lùi về phía sau. Khí lãng màu đỏ thẫm đi đến đâu, cỏ xanh khô héo đến đó, mặt đất hóa thành vũng bùn đen kịt bốc khói xanh. Những tảng đá cứng rắn bị ăn mòn phát ra âm thanh "tư tư" chói tai, không khí cũng trở nên đặc quánh và đầy tử khí.

Tay cung thủ A Thủy vừa rồi còn hống hách bao nhiêu, giờ phút này lại sợ đến hồn phi phách tán. Hắn liên tục lăn lộn, chật vật chạy theo đội ngũ về phía sau để giữ mạng.

Chỉ trong thoáng chốc, tiểu đội Liệt Hỏa vốn đang khổ cực chống đỡ đã bị bức lui hoàn toàn đến rìa bãi trống, ai nấy mặt mày trắng bệch, chưa hoàn hồn sau cơn kinh hoàng.

Thế nhưng, ngay giữa luồng sóng tàn lụi đầy chết chóc ấy, một bóng người lại không lùi mà tiến. Hắn bước ra một bước, lao thẳng về phía con thụ yêu đang cuồng bạo.

"Hắn điên rồi sao?!"

Tên pháp sư vừa chạy đến khu an toàn nhìn thấy cảnh tượng này, mắt suýt chút nữa rơi khỏi hốc mắt.

"Tự tìm cái chết! Đúng là kẻ ngu ngốc!"

A Thủy thở hổn hển, trên mặt hiện rõ vẻ khoái trá khi vừa thoát nạn cùng sự khinh bỉ tột độ dành cho Lâm Bình. Hắn cười lạnh: "Khí lãng tàn lụi kèm theo sát thương duy trì và giảm tốc cực mạnh, một tên cung thủ cấp 10 yếu ớt như hắn xông vào, không quá ba giây sẽ bị ăn mòn thành một vũng máu!"

"Đội trưởng, chúng ta..." Nàng mục sư trẻ tuổi trong đội có chút không đành lòng lên tiếng.

"Đừng quan tâm hắn."

Lý Hổ lau mồ hôi lạnh trên trán, ánh mắt trở nên âm lãnh. Hắn nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Bình đang lao vào vùng tàn lụi, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn: "Để kẻ không biết sống chết đó vào thu hút hết kỹ năng cuồng bạo của BOSS. Chờ hắn bị xé xác, kỹ năng của BOSS rơi vào thời gian hồi chiêu, đó mới là lúc chúng ta ra tay thu hoạch."

Hắn vỗ vai A Thủy, giọng nói lạnh lẽo: "Nhìn cho kỹ mà học hỏi, đôi khi phế vật cũng có giá trị sử dụng của nó."

"Đội trưởng anh minh!"

A Thủy lập tức hiểu ý, ánh mắt nhìn Lâm Bình giờ đây như nhìn một công cụ sắp bị vắt kiệt giá trị cuối cùng.

Dưới những ánh mắt đầy ác ý, thân ảnh Lâm Bình đã vọt tới vị trí cách thụ yêu chưa đầy ba mươi mét. U Ám Thụ Yêu lập tức chú ý đến sinh vật nhỏ bé dám làm loạn trong lĩnh vực của mình. Mấy chục dây leo thô chắc như cột đình xé rách không khí, từ bốn phương tám hướng quật xuống, đâm tới tấp về phía hắn. Dưới mặt đất, vô số gai gỗ sắc nhọn đột ngột trồi lên, tạo thành một rừng gai tử thần phong tỏa mọi đường lui.

Thiên la địa võng, một đòn tuyệt sát!

"Xong rồi, hắn chết chắc!" A Thủy phấn khích reo lên.

Tuy nhiên, cảnh tượng máu thịt be bét trong dự đoán đã không xảy ra. Thân ảnh của Lâm Bình giữa đám dây leo dày đặc bỗng chốc hóa thành một đạo quỷ ảnh không thể nắm bắt. Mũi chân hắn điểm nhẹ lên kẽ hở giữa những dây leo đang quất xuống, thân hình xoay chuyển với một góc độ cực kỳ khó tin. Một ngọn gai đất đâm xuyên qua ngay sát chóp mũi hắn trong gang tấc.

Bộ pháp của hắn không hề có quy luật cố định, khi thì tiến, lúc lại lùi, đôi khi lại lướt ngang một cách quỷ dị. Tốc độ từ Tật Phong Chi Ngoa kết hợp với thuộc tính nhanh nhẹn cực cao đã được hắn phát huy đến cực hạn.

Lâm Bình không phải đang trốn chạy. Hắn đang dùng chính thân thể mình để đo lường phạm vi công kích, tốc độ và từng kẽ hở trong động tác của BOSS. Hắn băng qua cơn mưa đòn đánh như một sát thủ bậc thầy, đang phác họa nên bản đồ săn giết của riêng mình.

Hắn chưa hề giương cung, cũng chưa bắn ra một mũi tên nào. Cả tiểu đội Liệt Hỏa đứng hình, tất cả đều ngây người nhìn theo.

"Cái quái gì thế này... Đây mà là bộ pháp con người có thể làm được sao?" Tên pháp sư lẩm bẩm, dụi mắt liên tục.

"Vận khí thôi, chắc chắn là do vận khí tốt!" A Thủy cứng miệng phản bác, nhưng mồ hôi lạnh trên trán đã bán đứng hắn. Hắn thừa hiểu, nếu là mình trong hoàn cảnh đó, ngay cả một giây cũng không trụ nổi.

Lông mày Lý Hổ nhíu chặt. Thân pháp của tiểu tử này quá mức tà môn. Tuy nhiên, hắn vẫn không tin Lâm Bình có thể xoay chuyển được gì. BOSS trong trạng thái cuồng bạo có thể tấn công không biết mệt mỏi, còn sự tập trung của con người là có hạn. Chỉ cần một vết sướt nhỏ cũng sẽ là đòn chí mạng.

Lý Hổ trầm giọng nói: "Để xem hắn chống đỡ được bao lâu."

Thời gian từng giây trôi qua, Lâm Bình vẫn tiếp tục "khiêu vũ" giữa tử thần. Ánh mắt hắn bình tĩnh không gợn sóng, toàn bộ tâm trí đều tập trung vào hàng chữ nhỏ đang mờ dần trên đầu BOSS:

[Quyền sở hữu: Công hội Liệt Hỏa, Lý Hổ]

Bởi vì tiểu đội Liệt Hỏa đã rời khỏi chiến đấu, hàng chữ này đang mờ đi với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường. Nhịp thở của Lâm Bình vẫn ổn định, bước chân thậm chí còn ung dung hơn trước. Mọi phương thức tấn công của con BOSS cồng kềnh này đã bị hắn phân tích triệt để.

Cuối cùng, dưới sự giám sát đầy sốt ruột của tiểu đội Liệt Hỏa, hàng chữ kia đã hoàn toàn biến mất. Quyền sở hữu BOSS chính thức được thiết lập lại.

Ngay khoảnh khắc quyền sở hữu cũ biến mất, thân ảnh vốn đang di chuyển linh hoạt của Lâm Bình bỗng nhiên khựng lại. "Con mồi" vốn luôn bị động né tránh, vào lúc này đã lộ ra nanh vuốt sắc bén nhất.

Hắn không lùi lại nữa. Hai chân như cọc sắt đóng chặt xuống vùng đất khô cằn bị ăn mòn, chiếc Thiết Thai Cung trong tay nháy mắt được kéo căng như vầng trăng tròn. Khí chất u linh thoát tục biến mất, thay vào đó là một ý chí chiến đấu sục sôi và sát ý ngút ngàn như núi lửa phun trào!

"Hắn muốn làm gì? Không tránh né nữa sao?" A Thủy chế nhạo, "Hắn tưởng mình có thể phá được lớp phòng ngự đó chắc?"

Lâm Bình dùng hành động để trả lời. Mũi tên đầu tiên xé gió thoát dây cung mà ra.