ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Toàn Cầu Thần Khải: Xin Lỗi, Siêu Phàm Là Ta Ban Cho

Chương 334. Kiếm chỉ đại sứ quán

Chương 334: Kiếm chỉ đại sứ quán

Lôi bạo lắng xuống.

Trên bầu trời, đạo thân ảnh như Thần Ma kia chậm rãi hạ xuống.

Hai chân Tiêu Vũ nhẹ nhàng đáp xuống mảnh đất cháy đen, không phát ra một tiếng động. Khói đặc và hỏa diễm xung quanh phảng phất như có sinh mệnh, chủ động dạt ra tránh đường cho hắn.

Đôi mắt hắn lấp lánh tinh quang màu xanh lam, không hề liếc nhìn thảm trạng xung quanh mà trực tiếp khóa chặt vào một tòa đại lâu chính phủ còn tương đối hoàn chỉnh ở cách đó không xa.

Thân ảnh Tiêu Vũ khẽ động.

"Ầm!"

Một đạo điện quang màu lam trong nháy mắt biến mất tại chỗ.

...

Tại trung tâm chỉ huy.

Tất cả màn hình đều đã biến thành những mảng tuyết trắng xóa, tiếng "sè sè" chói tai là âm thanh duy nhất còn sót lại.

Thủ lĩnh Giản quốc và Trần lão bản giống như hai con cá chết rời nước, xụi lơ trên sàn nhà lạnh lẽo, từng ngụm từng ngụm thở dốc. Toàn thân bọn hắn bị mồ hôi lạnh thấm đẫm, sắc mặt cắt không còn giọt máu, trong mắt chỉ còn lại sự mờ mịt và nỗi hoảng sợ thấu tận tâm can.

Cảnh tượng hủy thiên diệt địa vừa rồi đã triệt để đánh tan mọi phòng tuyến tâm lý của bọn hắn.

Đúng lúc này, không gian trước cánh cửa hợp kim dày nặng bỗng dưng vặn vẹo. Một đạo thân ảnh quấn quanh điện quang màu lam đột ngột xuất hiện.

Chính là Tiêu Vũ.

Hắn tựa như một u linh trở về từ địa ngục, vô thanh vô tức đứng đó, đôi mắt lấp lánh lôi quang lạnh lùng nhìn chằm chằm hai kẻ dưới đất.

"A!!"

Trần lão bản là người phản ứng đầu tiên. Nhìn thấy bóng người đột ngột xuất hiện, gã kinh hãi phát ra một tiếng thét không giống tiếng người, tay chân luống cuống bò lùi về phía sau, mùi khai nồng nặc bốc ra từ đũng quần.

Thủ lĩnh Giản quốc càng thê thảm hơn, lão toàn thân run rẩy rồi trực tiếp ngất lịm đi.

Tiêu Vũ không thèm để tâm đến kẻ đã hôn mê kia, hắn từng bước tiến về phía Trần lão bản. Tiếng bước chân không lớn nhưng mỗi nhịp đều như dẫm thẳng vào trái tim gã.

"Đừng... đừng qua đây! Đừng qua đây!" Hàm răng Trần lão bản đánh vào nhau cầm cập. Gã muốn đứng dậy chạy trốn nhưng hai chân mềm nhũn, căn bản không nghe theo sai khiến.

Tiêu Vũ đi tới trước mặt gã, chậm rãi ngồi xổm xuống. Đôi đồng tử lôi điện không chút cảm xúc hiện ra ngay sát tầm mắt khiến Trần lão bản cảm giác như linh hồn mình cũng đang run rẩy.

"Ta... ta sai rồi! Ta thực sự sai rồi!" Gã nước mắt giàn giụa, điên cuồng dập đầu cầu xin, "Van cầu ngài tha cho ta một mạng! Toàn bộ tiền của ta đều cho ngài! Đều cho ngài hết!"

Tiêu Vũ không nói lời nào. Hắn đưa tay bóp chặt cổ họng Trần lão bản rồi nhấc bổng gã lên khỏi mặt đất. Sau đó, hắn quay người đi về phía thủ lĩnh Giản quốc, tiện tay ném Trần lão bản xuống đất rồi dẫm một chân lên ngực lão thủ lĩnh.

"Xẹt..."

Một luồng điện lưu yếu ớt từ lòng bàn chân hắn tràn vào.

"A!!!"

Thủ lĩnh Giản quốc đang hôn mê lập tức bật người lên như con cá tươi bị ném vào chảo dầu. Lão phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng rồi tỉnh lại ngay tức khắc. Cơn đau kịch liệt khiến lão run rẩy toàn thân, miệng sùi bọt mép.

Tiêu Vũ dời chân, từ trên cao nhìn xuống: "Ta hỏi, ngươi đáp."

Bốn chữ lạnh lẽo không mang theo chút nhiệt độ nào.

Thủ lĩnh Giản quốc nằm rạp dưới đất, người run như cầy sấy. Lão nhìn nam nhân như Ma Thần trước mắt, nỗi sợ hãi đã hoàn toàn xâm chiếm tâm trí.

"Vâng...

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip