ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Tiên Đạo Phần Cuối

Chương 6. Rốt cuộc ai mới là kẻ ngu

Chương 6: Rốt cuộc ai mới là kẻ ngu

Lúc đi ngang qua, Giang Mãn bắt gặp một nam tử trẻ tuổi đang hốt hoảng nhìn con Linh câu nằm rạp dưới đất, dáng vẻ bối rối đến luống cuống tay chân.

Chuồng ngựa vốn không chỉ có ngựa mà còn có cả vật cưỡi của những người khác. Thông thường, Giang Mãn chỉ cần nuôi thả mấy con ngựa của Thanh Vân các là đủ, còn những con Linh câu khác, hắn chẳng qua chỉ tình cờ hỗ trợ trông coi đôi chút.

Vị nam tử đang gọi người kia là một tu sĩ ở cùng tiểu viện với hắn, Giang Mãn nhớ tên y là Phương Dũng. Nằm ngay cạnh chân y là một con Đạp Diễm Linh Câu đắt đỏ. Toàn thân nó đỏ thẫm, bốn vó quấn quanh ngọn Lãnh Diễm màu lam. Nghe đồn khi nó chạy sẽ để lại dấu móng bằng lửa, nhưng sau khi được thuần hóa, ngọn lửa này sẽ không thiêu cháy vật thể. Loại Linh câu này, nếu không phải hạng người giàu có thì không thể sở hữu được.

Thế nhưng lúc này, con Đạp Diễm Linh Câu lại nằm phục trên mặt đất, hơi thở yếu ớt, ngọn Lãnh Diễm bốn vó cũng đang dần ảm đạm. Xem ra tình hình không được khả quan cho lắm.

Thấy Giang Mãn đi tới, Phương Dũng tựa như vớ được cọng cỏ cứu mạng. Y lập tức lùi lại một bước, đưa tay chỉ trích: "Giang Mãn, ngươi đã làm gì Đạp Diễm Linh Câu? Tại sao lại để nó suy yếu đến mức này?"

Giang Mãn đứng tại chỗ nhìn đối phương, trong lòng có chút kinh ngạc. Đây là muốn đổ tội cho hắn sao?

Hồi tưởng lại, Giang Mãn nhớ Phương Dũng vốn xuất thân từ một gia đình khá giả. Y thường xuyên khoe khoang gia cảnh thế nào, tài nguyên tu luyện phong phú ra sao, lại còn quen biết với những ai. Tại sao một người như vậy lại đổi trắng thay đen, lật lọng như thế? Hơn nữa y nói lớn tiếng như vậy, lẽ nào là vì có người đang ở gần đây?

Quả nhiên, từ phía xa có một nhóm bốn người đang chạy tới. Thấy người xuất hiện, Phương Dũng càng cao giọng hơn: "Giang Mãn, ta nể tình ngươi và ta là đồng môn cùng viện nên mới đặc biệt nhường ngươi chăm sóc Linh câu. Không ngờ ngươi lại âm thầm ra tay, khiến Đạp Diễm Linh Câu suy yếu thành thế này!"

Dứt lời thì nhóm bốn người kia cũng vừa vặn đi tới. Dẫn đầu là một nam tử dáng người thon dài, ngũ quan lập thể, trông khá anh tuấn. Ba người còn lại đi theo phía sau, tự giác lùi lại một bước.

Khi bọn họ đến gần, Phương Dũng mới nhìn về phía nam tử cầm đầu kia, nói: "Trình thiếu, thật khiến ngài chê cười rồi, con Linh câu này bị vị đồng môn kia của ta chăm sóc nên mới xảy ra chút vấn đề."

Trình Mặc Dương có chút bất ngờ nhìn về phía Giang Mãn, hỏi: "Đạp Diễm Linh Câu của ta là do ngươi biến thành dạng này sao?"

Giang Mãn nhìn đối phương, khẽ lắc đầu: "Không phải."

"Xem ra là lo sợ gánh trách nhiệm nên không dám thừa nhận rồi." Phương Dũng lập tức bồi thêm: "Hắn tới từ thôn quê hẻo lánh, ngay cả tu kim tháng sau còn chưa đóng nổi, nếu thừa nhận thì e rằng bán thân cũng không đền nổi."

Trình Mặc Dương nheo mắt nhìn Giang Mãn rồi cười nói: "Vậy sao? Chuyện này coi như xong đi, có lẽ nó ăn nhầm thứ gì đó thôi. Ngươi thấy có đúng không, Phương thiếu?"

Nghe vậy, Phương Dũng thầm mừng rỡ trong lòng, sau đó quay sang Giang Mãn với giọng điệu chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: "Còn không mau tạ ơn Trình thiếu."

"Không cần, ai mà chẳng có lúc chật vật? Hôm nay Đạp Diễm Linh Câu là do Phương thiếu cưỡi ra, vậy phiền ngươi phụ trách đưa nó trở về đi." Trình Mặc Dương nhìn Phương Dũng nói.

Phương Dũng lập tức gật đầu, cam đoan nhất định sẽ đưa Linh câu về tận nơi. Sau đó, Trình Mặc Dương liền dẫn người rời đi.

Đi được một đoạn, y như sực nhớ ra điều gì, bèn hỏi người bên cạnh: "Đúng rồi, hôm nay là ngày mấy?"

"Dạ, là trung tuần tháng Tám." Một nam tử thấp bé đi bên cạnh vội vàng trả lời.

Trình Mặc Dương bừng tỉnh đại ngộ: "Hóa ra là tới kỳ suy yếu của Đạp Diễm Linh Câu, hằng năm đều có hai lần như vậy." Ngừng một lát, y nhìn về phía Phương Dũng hỏi: "Phương thiếu chẳng phải nói trong nhà cũng có Linh câu sao? Chẳng lẽ chưa từng thấy qua kỳ suy yếu này?"

Phương Dũng sửng sốt, ấp úng đáp: "Chắc là... những lúc nó suy yếu ta đều không có ở nhà, toàn giao cho tôi tớ trông nom."

Trình Mặc Dương gật đầu: "Cũng đúng." Sau đó y không nói gì thêm mà dẫn người rời đi hẳn.

Trên đường đi, gã nam tử thấp bé bên cạnh Trình Mặc Dương tò mò hỏi: "Trình thiếu, tại sao ngài không thuận thế bắt tên giữ chuồng ngựa kia đền bù?"

Trình Mặc Dương liếc nhìn gã, cười nhạt: "Ngươi không nghe Phương Dũng nói sao, hắn ngay cả tu kim cũng không đóng nổi. Ép một kẻ như vậy đền bù, vạn nhất hắn túng quá làm liều thì sao? Dù hắn không dám động thủ với chúng ta, nhưng nếu hắn ra tay với Linh câu thì sao? Mạng của hắn sao sánh bằng một sợi lông của Linh câu được?"

Y bình thản nói tiếp: "Một tên nhà quê nghèo khổ, trong mắt chúng ta chẳng khác gì cỏ rác. Chúng ta ở quá gần hắn, không cần thiết phải ép hắn vào tuyệt lộ để làm bẩn tay mình. Hơn nữa, lần này chẳng phải là để trêu chọc Phương Dũng một chút sao? Nhìn y và tên cùng viện cắn xé lẫn nhau không phải thú vị hơn nhiều sao?"

Gã lùn lập tức hiểu ra: "Đúng vậy, muốn động thủ thì phải mượn tay kẻ khác, Trình thiếu không cần thiết phải để hắn ghi hận. Lát nữa chỉ cần kín đáo cho Phương Dũng biết cái gọi là kỳ suy yếu là giả, chẳng qua là vì nể mặt y nên ngài mới nói thế. Sau đó chúng ta cứ lạnh nhạt với y, không đưa y đi cùng nữa. Nghĩ đến đó, y nhất định sẽ trút mọi tội lỗi lên đầu tên tiểu tử giữ chuồng ngựa kia. Y sẽ nghĩ rằng chỉ cần lúc đó tên tiểu tử kia nhận lỗi, y đã có thể tiếp tục đi theo chúng ta, được kẻ khác tâng bốc."

Nghe vậy, cả đám đều cười rộ lên. Như thế, chuyện này sẽ trở thành ân oán riêng giữa Phương Dũng và tên tiểu tử giữ chuồng ngựa. Bọn họ sẽ tự giày vò, tiêu diệt lẫn nhau mà không hề oán trách đến đám người Trình Mặc Dương.

Lúc này, bên cạnh chuồng ngựa, Giang Mãn nhìn theo Phương Dũng, dường như đã hiểu ra điều gì đó. Phương Dũng và đám người kia xem ra không cùng một đẳng cấp.

"Lần này coi như vận khí ngươi tốt, nếu không phải ta quen biết với bọn họ thì ngay trong đêm nay ngươi đã bị đuổi ra ngoài rồi." Phương Dũng nói. Sau đó, y tìm cách dắt con Linh câu rời đi.

Giang Mãn nhìn đối phương khuất dần, cũng không thèm lên tiếng. Đợi đến khi đối phương đi hẳn, hắn mới thốt ra một câu nghi vấn: "Rốt cuộc ta là kẻ ngu, hay y mới là kẻ ngu?"

"Đều là kẻ ngu cả." Lão Hoàng Ngưu lững thững đi tới: "Ngươi lo mà bắt đầu tu luyện đi, bằng không sẽ chẳng luyện thành Bách Biến được đâu."

"Tiền bối vẫn nên lo lắng cho chính mình đi, sự trả thù của vị tiên tử kia có thể ập đến bất cứ lúc nào đấy." Giang Mãn hảo tâm nhắc nhở.

Lão Hoàng Ngưu không mấy để tâm, chỉ nói: "Đạp Diễm Linh Câu quả thực có kỳ suy yếu, nhưng kẻ thực sự biết nuôi dưỡng sẽ không bao giờ để điều đó xảy ra."

"Tiền bối biết cách sao?"

"Biết chứ."

Giang Mãn có chút ngạc nhiên: "Nuôi thế nào?"

"Ngươi cứ lo cho mình trước đi, Bách Biến không thành công thì tu vi sẽ tan biến sạch sành sanh." Lão Hoàng Ngưu nói xong liền quay người đi ăn cỏ.

Giang Mãn nghẹn lời: "..." Hắn vốn dĩ đã có chút tu vi nào đâu.

Nghĩ đến đây, Giang Mãn lại thấy tò mò, liệu có phải chỉ cần mình không tu luyện thì sẽ không bị ảnh hưởng? Nhưng hắn không dám thử. Dù sao trong người hắn vẫn còn một luồng tử khí của công pháp. Nếu mệnh cách phản phệ, cướp mất luồng tử khí này thì đúng là lợi bất cập hại. Tuy chưa biết luồng khí này có tác dụng gì, nhưng nhìn thế nào cũng thấy nó không hề đơn giản.

Nhìn thời gian, Giang Mãn hướng về phía đình viện phía trước mà đi. Đó là nơi tiên sinh dạy học. Thanh Vân các có ba viện: Tiền viện, Trung viện và Hậu viện, tương ứng với môn sinh nhập môn năm nhất, năm hai và năm ba. Giang Mãn vào Thanh Vân các đã là năm thứ ba, hiện đang ở Hậu viện.

Hậu viện có bảy tiểu viện, Giang Mãn thuộc về tiểu viện thứ sáu. Người dạy bảo hắn là một trung niên nam tử tên là Triệu Nhạc Minh. Không khéo là khi Giang Mãn vừa tới tiểu viện thứ sáu thì gặp ngay vị tiên sinh này.

Vừa thấy mặt, đối phương đã nói thẳng: "Ngươi còn mười lăm ngày nữa, nếu không nộp đủ tu kim thì có thể thu dọn đồ đạc trước đi."

Giang Mãn trầm tư, nhớ lại chuyện sáng nay, có lẽ không cần tiền cũng có cách ở lại. Hắn hơi do dự một chút rồi thử thăm dò: "Triệu tiên sinh có biết về Đạp Diễm Linh Câu không?"