ItruyenChu Logo

Chương 62

Bị ôm chặt đến mức dưỡng khí dần cạn kiệt, hắn vội vàng vỗ nhẹ lên tay đối phương, ra hiệu buông ra.

“Không có gì, đừng cố gắng chịu đựng một mình nữa. Có chuyện thì hãy nói, đừng một mình gánh vác.”

Nữ tử kia không hề nhận ra cái vỗ tay vừa rồi là tín hiệu cầu cứu.

Trời ạ! Tiếp tục như vậy ta sẽ nghẹt thở mất!

Không còn cách nào khác, Bạch Du đành dùng sức đẩy nhẹ về phía trước, rồi nghiêng đầu rút khỏi vòng tay nàng. Ngay sau đó, hắn nhanh chóng kéo giãn khoảng cách, rồi lập tức lao vào phòng tắm rửa mặt.

Sau khi trở lại phòng khách, cuối cùng hắn cũng nhìn rõ người vừa rồi là ai.

Đó là một nữ tử mặc trang phục ở nhà, trên bờ vai hờ hững khoác một chiếc áo choàng màu vàng nhạt.

Trông có chút quen mắt.

Nhưng… Bạch Du không biết nàng là ai.

Cảm giác quen mắt này đến từ đâu?

Đột nhiên, một cái tên lóe lên trong đầu hắn—Tô Nhược Ly.

Ngũ quan của nàng rất giống Tô Nhược Ly, ít nhất cũng có sáu, bảy phần tương tự. Ngay cả khí chất cũng có vài điểm tương đồng. Dựa vào ngoại hình và độ tuổi, khả năng cao đây là mẫu thân của Tô Nhược Ly.

Mà Tô Nhược Ly chính là thanh mai trúc mã của thân thể này, vậy nên có quen biết với phụ mẫu nàng cũng là chuyện hợp lý.

Dù đã nhanh chóng phân tích tình huống, nhưng đáng tiếc… Bạch Du hoàn toàn không biết đối phương tên gì.

Nếu là phụ thân của Tô Nhược Ly thì dễ gọi, nhưng còn mẫu thân nàng thì hắn hoàn toàn không có manh mối.

Bình thường người ta không đi hỏi kiểu “Mẹ ngươi họ gì” như Đường Tăng được.

Trong một thoáng, Bạch Du không nghĩ ra được câu mở đầu thích hợp, đành gãi gãi mặt, chào hỏi:

“Buổi sáng tốt lành.”

Nữ tử trung niên mỉm cười:

“Đã là giữa trưa rồi. Ta thấy ngươi mãi không ra ngoài nên mang cơm trưa tới. Đói bụng không? Mau đi đánh răng rửa mặt, ta đi hâm nóng canh gà.”

Bạch Du hơi khựng lại, sau đó quyết định hỏi thẳng:

“Trước khi đi… ta có thể hỏi một chút…”

Nữ tử dừng tay, mỉm cười: “Chuyện gì?”

“Ngài… xưng hô thế nào?”

Bịch!

Chiếc chén giữ ấm trên tay nữ tử rơi xuống đất, phát ra một tiếng vang nặng nề.

Nàng đứng yên tại chỗ, mắt mở to đầy kinh ngạc, nhìn hắn như thể vừa nghe được điều gì đó không thể tin nổi.

“Ngươi… ngươi đừng dọa di nương… Ngươi không nhớ ta sao?”

Nữ tử ấy tên là Thương Minh Nga.

Trượng phu nàng là Tô Hạo Nhiên.

Hai người có hai nữ nhi, tiểu nữ nhi tên là Tô Nhược Ly.

Gia đình họ có quan hệ thế giao với nhà Bạch Du.

Thương Minh Nga và mẫu thân Bạch Du kết nghĩa kim lan, còn Tô Hạo Nhiên lại là họ hàng xa của Bạch Du.

Tô Nhược Ly và Bạch Du từ nhỏ đã là thanh mai trúc mã, cùng nhau lớn lên, tình cảm vô cùng thân thiết.

Về chuyện cha mẹ của Bạch Du, Thương Minh Nga không nói nhiều, chỉ đề cập rằng sau khi mẫu thân hắn qua đời, nàng và Tô Hạo Nhiên đã thay nhau chăm sóc hắn, tính ra cũng được bảy, tám năm.

Còn về phụ thân của Bạch Du... trên cơ bản không ai nhắc đến.

Thương Minh Nga kể rằng gia gia của Bạch Du – Bạch Phá Quân – hiện vẫn đang chu du khắp thế giới, rời khỏi Đại Hạ đã mười năm. Nếu không phải thỉnh thoảng có gửi thư về, e rằng cũng chẳng ai biết ông đang ở đâu.

Bạch Du gần như được vợ chồng họ Tô nuôi dưỡng như con ruột.

Mãi đến khi vào cấp ba, hắn mới chuyển đến nơi này ở, trước đó đều sống trong

────────────────────

🔒 Nội dung đầy đủ chỉ dành cho thành viên VIP

Vui lòng nâng cấp tài khoản để đọc trọn vẹn chương này.

────────────────────

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip