ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Thời Đại Anh Linh, Ta CMN Thập Liên Giữ Gốc

Chương 1. Sáng Sớm Tốt Lành, Giữ Gốc Chắc Chắn

Chương 1: Sáng Sớm Tốt Lành, Giữ Gốc Chắc Chắn

Tháng năm, thời tiết dần dần trở nên oi bức.

Bạch Du bước vào một quầy bán đồ ăn vặt, mở tủ lạnh, lấy ra một chai hồng trà lạnh. Hắn thuận tay mở nắp, ngửa đầu uống một hơi.

"Bao nhiêu tiền?"

"Bốn đồng."

Cậu thanh niên trông quán vẫn dán mắt vào điện thoại di động, không thèm ngẩng đầu lên, lười biếng đáp.

Bạch Du định lấy điện thoại ra trả tiền, nhưng khi lật nắp chai nhìn thoáng qua, hắn chợt nhếch miệng cười: "Trúng thưởng... A, đây là lần thứ mười ta mua đồ uống rồi đấy."

Cậu trông quán nhận lấy nắp chai xem qua, hơi nhíu mày: "Vận khí cũng không tệ a. Ngươi muốn lấy thêm một chai hay là miễn phí chai này?"

Bạch Du quét mã trả tiền: "Lấy thêm một chai đi."

"Tự mình lấy đi."

Cậu trông quán lại cúi đầu tiếp tục chơi điện thoại, tập trung tinh thần, mắt dán chặt vào màn hình đang nhấp nháy ánh sáng rực rỡ. Trong miệng lẩm bẩm như đang cầu khẩn thần linh, không khác gì học sinh tra điểm thi đại học:

"Ra đi, ra đi...!"

Rồi đột nhiên, hắn vỗ mạnh lên đùi, ôm đầu đầy tuyệt vọng:

"Thảo! Lại không ra! Chết tiệt, trò chơi này đến cái giữ gốc cũng không có!"

Bạch Du cầm chai nước xong, tiện mắt liếc qua màn hình điện thoại đối phương, hơi nhíu mày:

"Anh Linh Biên Niên Sử?"

Cậu trông quán hậm hực vứt điện thoại sang một bên, uống một ngụm trà lạnh, mặt mũi đầy thất vọng:

"Chứ còn gì nữa, trò này gần đây hot lắm, ta nạp cả tuần lương vào rồi mà vẫn không ra hàng ngon. Cảm giác chẳng khác nào đánh bạc, ngay cả cơ chế giữ gốc cũng không có. Đừng nói tới hiếm có năm sao, ngay cả bốn sao cũng keo kiệt không cho!"

Bạch Du bật cười:

"Nói chính xác thì nó còn tệ hơn đánh bạc. Đánh bạc ít ra còn có lúc thắng lúc thua, trò này chỉ toàn thua."

Hắn nhấp một ngụm hồng trà, ánh mắt hứng thú:

"Ngũ tinh ta không chắc, nhưng tứ tinh thì ta có thể rút được một cái. Nếu không để ta thử xem?"

Cậu trông quán nửa tin nửa ngờ nhìn hắn:

"Thật hả? Đây là trò chơi thuần túy dựa vào vận may, ta còn chút đá quý tồn đấy. Nếu ngươi rút được, ta tặng ngươi một gói 555!"

"Không cần, ta không hút thuốc."

Bạch Du cầm lấy điện thoại, không làm bất cứ nghi thức cầu khấn nào, cũng chẳng niệm thần chú hay dùng huyền học. Hắn chỉ đơn giản nhấn nút rút thẻ, thậm chí không thèm nhìn hiệu ứng xoay thẻ.

Cậu trông quán ôm mặt, cảm thấy bó tay thật rồi.

Hắn không cầu thần khấn Phật, không lắc điện thoại lấy may, không thử đổi vị trí may mắn... Thế này mà đòi ra hàng ngon sao?

Nhưng ngay khi hắn đang định lên tiếng châm chọc, màn hình đột nhiên lóe lên ánh vàng rực rỡ.

Toàn bộ hiệu ứng xuất hiện vô cùng hoa lệ, ánh sáng chói mắt như muốn làm lóa mắt hắn.

"Ơ???"

Cậu trông quán trừng lớn mắt, không dám tin vào những gì mình vừa thấy. Ngay sau đó, hắn hét ầm lên như phát điên:

"Ngọa tào*! Ra rồi! Ra rồi! Ngũ tinh thật luôn!!!"

(*Ngọa tào: Một cách chửi thề phổ biến trong tiếng Trung, tương đương với "WTF" trong tiếng Anh.)

Bạch Du thản nhiên trả điện thoại lại cho hắn:

"Ta vốn chỉ tính toán rút một cái tứ tinh... Không ngờ lại ra ngũ tinh. Xem ra lần trước giúp lão Dương rút thẻ đã đệm đao* rồi."

(*Đệm đao: Nghĩa là chịu vận đen trước để người sau có vận may tốt hơn.)

Cậu trông quán như vừa nhặt được bảo vật, mặt mày hưng phấn đến đỏ bừng:

"Ca à, hôm nay ta thật sự mở rộng tầm mắt! Ngươi đúng là Âu Hoàng*! Đại lão vận may!"

(*Âu Hoàng: Một thuật ngữ trong giới game gacha, chỉ người có vận may siêu cấp.)

Bạch Du phất tay cười nhạt:

"Đừng, đừng! Ta không phải Âu Hoàng, người có vận may quá tốt đều không thọ đâu."

"Ngươi tiếp tục chơi đi, ta đi trước đây."

"Ấy, ngài đi thong thả!"

Rời khỏi cửa hàng, Bạch Du đứng bên đường chờ xe buýt.

Hắn mở một chai trà mật ong, lật nắp bình ra, nhìn thấy dòng chữ đen in phía dưới nắp:

"Tạ ơn hân hạnh chiếu cố."

"Chai đầu tiên... Không trúng."

Hắn khẽ lắc đầu, nhưng vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không.

Đây không đơn giản chỉ là mua đồ uống.

Khi còn nhỏ, mỗi lần giúp người nhà mua vé số cào, chín tấm đầu tiên đều không trúng, nhưng đến tấm thứ mười chắc chắn sẽ có thưởng.

Từ khi bắt đầu hiểu chuyện, hắn đã phát hiện ra một quy luật bất thường vẫn luôn đi theo cuộc đời mình.

Chín lần đầu tiên có thể trượt, nhưng lần thứ mười chắc chắn sẽ trúng!

Bạch Du biết rất rõ, hắn không phải người bình thường.

Hắn là một siêu năng lực giả.

Dù năng lực này không phải chủ động, mà là bị động.

Hồi cấp 2, hắn từng nghĩ rất lâu về cách sử dụng và đặt tên cho năng lực của mình. Mãi đến khi lên cấp 3 tiếp xúc với game gacha, hắn mới quyết đoán đặt tên nó là:

"Giữ Gốc Chắc Chắn."

Không phải kiểu "thập liên giữ gốc" dựa vào vận may hay ý chí cá nhân, mà là chắc chắn, tuyệt đối giữ gốc.