ItruyenChu Logo

[Dịch] Theo Môn Phái Võ Lâm Đến Trường Sinh Tiên Môn

Chương 19. Thiên Lôi linh căn (2)

Chương 19: Thiên Lôi linh căn (2)

"Lại là con gái sao?" Lý Thanh Thu kinh ngạc nghĩ thầm, sau đó mở thông tin chi tiết:

Họ tên: Hứa Ngưng Giới tính: Nữ Tuổi: 9 tuổi Độ trung thành (Chưởng giáo/Giáo phái): 70/90 Tư chất tu luyện: Siêu quần bạt tụy Ngộ tính: Ưu tú Mệnh cách: Thiên Lôi linh căn, Cố chấp, Lòng háo thắng

Thiên Lôi linh căn: Linh căn đơn thuộc tính hiếm gặp, có thiên phú cực cao với đạo pháp hệ lôi. Lôi kiếp đối với Thiên Lôi linh căn không phải là trở ngại mà là trợ lực.

Cố chấp: Một khi đã nhận định việc gì, dù chết cũng không thay đổi.

Lòng háo thắng: Sinh ra đã hiếu thắng, không muốn thua kém bất kỳ ai.

Hơi thở của Lý Thanh Thu lập tức dồn dập. Tư chất siêu quần bạt tụy, ngộ tính ưu tú! So với Khương Chiếu Hạ, nàng không hề kém cạnh, thậm chí có phần nhỉnh hơn.

Theo y hiểu, cấp bậc tư chất và ngộ tính từ thấp đến cao gồm: cực thấp, bất nhập lưu, bình thường, khá, ưu tú, siêu quần bạt tụy. Hiện y vẫn chưa thấy cấp độ nào cao hơn. Mệnh cách Thiên Lôi linh căn kia trông cũng chẳng phải tầm thường. Điều hiếm thấy nhất là độ trung thành của nàng với Thanh Tiêu Môn đạt tới 90, trong khi với y lại khá thấp. Có lẽ vì mệnh cách "Cố chấp", nàng đã sớm coi Thanh Tiêu Môn là nhà của mình.

Lý Thanh Thu thầm kỳ vọng vào tương lai của Hứa Ngưng. Sau này y có thể để Khương Chiếu Hạ và Hứa Ngưng làm Tả Hữu hộ pháp, chuyên trách việc chiến đấu.

Đi vào sân viện, y thấy Trương Ngộ Xuân định kéo Hứa Ngưng vào phòng nhưng nàng nhất quyết không chịu, cũng chẳng thèm lên tiếng.

"Đông Nguyệt, ngươi lại đây chăm sóc Hứa Ngưng, dẫn nàng đi tắm rửa thay đồ."

Lý Thanh Thu gọi Ly Đông Nguyệt đang đứng xem náo nhiệt gần đó. Nghe vậy, cả Trương Ngộ Xuân và Hứa Ngưng đều quay đầu nhìn y.

"Sư huynh, chuyện này là sao..." Trương Ngộ Xuân ngơ ngác hỏi.

Lý Thanh Thu trừng mắt nhìn hắn, gắt lên: "Người ta là con gái, ngươi định làm cái gì đấy?"

Con gái?

Trương Ngộ Xuân giật mình vội vàng lùi lại, kinh ngạc nhìn Hứa Ngưng. Đứa nhỏ xoay người, lẳng lặng đi về phía Ly Đông Nguyệt.

Trương Ngộ Xuân ghé sát tai Lý Thanh Thu, thì thầm: "Sư huynh, sao huynh biết nàng là con gái?"

"Nhãn lực của sư huynh ngươi đâu phải hạng xoàng."

"Vậy sao lúc nãy huynh không nói?"

"Ta cứ tưởng ngươi biết rồi."

Trương Ngộ Xuân nghe xong, nhìn về phía Ly Đông Nguyệt, do dự hỏi: "Có cần ta đi theo xem thử không, lỡ như huynh nhìn nhầm thì sao?"

"Tứ sư muội cũng đâu có bị câm, nàng sẽ tự biết."

Lý Thanh Thu bỏ lại một câu rồi tiến về phía các đệ tử đang tụ tập. Dương Tuyệt Đỉnh cũng từ trong phòng bước ra, bắt đầu giới thiệu các loại binh khí cho đám trẻ. Binh khí mà Trương Ngộ Xuân mang về có kiểu dáng rất đa dạng, chất lượng cũng không tệ. Lý Thanh Thu cầm một thanh trường kiếm lên ngắm nghía, không quên tán thưởng Khương Chiếu Hạ: "Làm tốt lắm."

"Tất nhiên, sau này giao việc cho ta huynh cứ yên tâm. Huynh cứ việc làm môn chủ cho tốt, mọi chuyện khác ta có thể lo liệu hết." Khương Chiếu Hạ đắc ý đáp.

"Chà, ngươi muốn đoạt quyền của ta đấy à?"

"Nói gì vậy, ta là loại người đó sao? Hơn nữa ngày thường huynh cũng có làm gì đâu, ít nhất ta còn dạy dỗ Ngũ sư đệ, còn huynh thì thật sự chẳng đụng tay vào việc gì cả."

"Đó chính là lý do ta làm môn chủ. Ta phải suy tính rất nhiều chuyện, ngươi làm sao hiểu được nỗi vất vả của ta."

Hai sư huynh đệ bắt đầu đấu khẩu, các đệ tử khác đã quá quen với cảnh này nên chẳng ai dám xen vào. Lý Thanh Thu thầm nghĩ, không biết những thanh kiếm này có thể dùng để tu luyện Thái Tuyệt Ngự Kiếm Thuật được không?

Ngày Tết Tân Xuân đã đến, sự trở về của Trương Ngộ Xuân và Khương Chiếu Hạ khiến tâm trạng Lý Thanh Thu rất tốt. Từ tờ mờ sáng, cả Thanh Tiêu Môn đã rộn ràng không khí lễ hội.

Các đệ tử lớn giúp treo đèn kết hoa, mổ gà làm cơm, đám nhỏ thì vây quanh Dương Tuyệt Đỉnh nghe lão kể chuyện giang hồ. Lý Thanh Thu cũng ngồi một bên lắng nghe, ánh mắt thỉnh thoảng liếc về phía Hứa Ngưng.

Nàng đã thay bộ quần áo sạch sẽ, trông khác hẳn lúc mới lên núi. Tuy vì gầy gò và quầng thâm dưới mắt nên chưa được xinh đẹp như hình ảnh trên bảng đạo thống, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là một tiểu cô nương. Hứa Ngưng ngồi ở hàng sau cùng, lặng lẽ nghe kể chuyện, vẫn chưa hòa nhập được với các đồng môn.

Lý Thanh Thu với tay lấy một bắp ngô nướng từ chiếc đĩa trên bậc thềm, gọi khẽ: "Hứa Ngưng, lại đây."

Hứa Ngưng quay đầu lại, ánh mắt lập tức bị bắp ngô nướng thu hút. Nàng do dự một chút rồi mới đứng dậy, rụt rè đi tới. Khi nàng đã đến trước mặt, Lý Thanh Thu không nói nhiều, trực tiếp đưa bắp ngô cho nàng.

"Cảm ơn."

Hứa Ngưng lí nhí một tiếng rồi nhận lấy. Nàng vừa định quay về chỗ cũ thì Lý Thanh Thu bảo: "Cứ ngồi bên cạnh ta đi, ở gần nghe sẽ rõ hơn."

Hứa Ngưng nhìn y một cái, thấy y đang chăm chú nghe chuyện nên cũng ngồi xuống cạnh bên, khẽ khàng gặm bắp ngô.

"Oa... oa..."

Chẳng bao lâu sau, một tiếng khóc lớn vang lên phá vỡ bầu không khí. Lý Tự Phong mếu máo chạy vào sân, gào lên với Lý Thanh Thu: "Đại sư huynh, Tam sư huynh đánh đệ! Đệ suýt chút nữa bị huynh ấy đánh chết rồi!"

Đứa nhỏ khóc lóc thảm thiết khiến mọi người đều phải ngoái nhìn. Lý Thanh Thu bất lực thở dài, đứng dậy đi về phía hắn. Ánh mắt Hứa Ngưng dõi theo bóng lưng Lý Thanh Thu, đôi mắt mở to, so với hôm qua đã thêm vài phần linh động.