Chương 7: Lão Lục gia tộc
"Linh Lung thương hành? Chẳng lẽ nói..."
"Không sai, đó chính là sản nghiệp do nhị thái gia của ngươi thành lập từ mấy chục năm trước. Đến nay nó đã phát triển thành một thương hành quy mô trung thượng tại Thanh Phong thành, thực lực chỉ đứng sau mười đại gia tộc. Trên mặt nổi, thương hành này không có chút liên quan nào tới Lâm gia chúng ta."
Có lẽ vì Lâm Tử Thần đã đóng góp quá nhiều, hoặc do tu vi của hắn đã đủ tư cách nên Đại trưởng lão không hề ẩn giấu mà nói ra nội hàm thực sự của Lâm gia.
Lâm Tử Thần nghe xong không khỏi tắc lưỡi kinh ngạc.
Cái nội hàm này đâu phải thứ mà một gia tộc xếp hạng thứ bảy trong mười đại gia tộc có thể sở hữu? E rằng gia tộc xếp thứ hai là Phùng gia cũng có phần không bằng!
"Lão Lục gia tộc."
Chẳng biết tại sao trong đầu Lâm Tử Thần bỗng hiện lên một từ như vậy, khiến hắn không nhịn được mà bật cười tự giễu. Nhưng phải thừa nhận, một gia tộc ẩn nhẫn như thế này đúng là rất đáng gờm.
"Thần nhi, ngươi làm rất tốt, gia tộc nhất định không bạc đãi ngươi."
"Tuy nhiên việc này không thể chậm trễ, ta phải nhanh chóng mang Phá Tông Đan tới cho gia gia và nhị gia của ngươi, đợi khi quay lại sẽ bàn bạc phần thưởng cho ngươi sau."
Lúc này, Lâm Thủ Thành mặt đầy vẻ an ủi vỗ vỗ vai Lâm Tử Thần, sau đó nhấc chân định bước ra khỏi đại điện.
"Kìa, đợi đã."
Thấy dáng vẻ cấp bách của phụ thân, Lâm Tử Thần có chút bất lực lắc đầu, vội vàng gọi lại.
"Hửm?"
Nghe vậy, Lâm Thủ Thành dừng bước, trong mắt thoáng hiện vẻ nghi hoặc. Không chỉ ông mà các thúc bá khác cũng đều có biểu cảm tương tự.
"Phụ thân, con còn chưa nói hết lời, người đừng gấp gáp như vậy chứ."
"Hai món bảo vật con lấy ra mới chỉ có một mà người đã kích động thế này. Nếu con mang món còn lại ra, chẳng lẽ người định ngất luôn sao?"
"Thằng ranh con, lông cánh cứng rồi đấy à, dám trêu chọc cả cha ngươi."
Cảm nhận được những ánh mắt trêu chọc xung quanh, Lâm Thủ Thành đỏ mặt, có chút ngượng ngùng mà mắng yêu một câu. Nhưng ngay sau đó, ông lại bị lời nói của Lâm Tử Thần thu hút, tò mò hỏi: "Ngươi nói hai món bảo vật không phải là hai viên Phá Tông Đan này sao? Còn bảo vật gì nữa mà phải để lại nói sau?"
"Mười mẫu trung phẩm linh điền."
"Ồ, linh điền à, quả thực là bảo vật. Lâm gia chúng ta có được ngày hôm nay toàn nhờ vào ba khoảnh hạ phẩm linh điền do lão tổ tông bồi dưỡng... Khoan đã, ngươi vừa nói cái gì?"
"Trung phẩm linh điền? Lại còn mười mẫu?"
Lời vừa dứt, Lâm Tử Thần đã thấy một bóng người lao đến trước mặt mình như lốc xoáy. Đôi bàn tay hộ pháp của Lâm Thủ Thành siết chặt lấy vai hắn, lực đạo cực lớn khiến hắn không khỏi nhăn mặt nhe răng.
"Nhẹ, nhẹ tay một chút."
Thấy vẻ mặt đau đớn của Lâm Tử Thần, Lâm Thủ Thành thoáng hiện vẻ lúng túng, vội vàng thu lực.
Cũng may tu vi của Lâm Tử Thần hiện tại đã không còn như trước. Lâm Thủ Thành tuy là Tiên Thiên võ giả, lúc kích động dùng lực rất mạnh, nhưng cùng lắm cũng chỉ khiến hắn chịu chút đau đớn chứ chưa gây ra thương tổn gì.
"Ngươi vừa nói là thật hay giả?"
"Thật sự là mười mẫu trung phẩm linh điền sao? Linh điền đâu?"
Cảm nhận được ánh mắt rực lửa của phụ thân cùng các vị thúc bá tại hiện trường, Lâm Tử Thần nhất thời đảo mắt trắng dã. Quả nhiên, trông mong đám người thô kệch này quan tâm xem hắn có bị thương hay không thà trông chờ heo mẹ biết leo cây còn hơn.
Tuy nhiên, trong lòng hắn không hề có chút khó chịu nào. Từ nhỏ đến lớn tu luyện võ đạo, va chạm là chuyện thường tình, đặc biệt là khi tỷ thí với đồng lứa, bị thương nhẹ là chuyện như cơm bữa. Thế nên đối mặt với đám thúc bá đang trợn tròn mắt nhìn mình, Lâm Tử Thần dứt khoát đưa ra yêu cầu đi tới cấm địa hậu sơn.
Đối với việc này, các cao tầng Lâm gia hiện diện đương nhiên không ai phản đối.
Dưới sự sắp xếp của Lâm Thủ Thành, một nhóm người lặng lẽ tiến vào một sơn cốc trong cấm địa hậu sơn. Vừa đến nơi, một lão giả sắc mặt hồng nhuận, da dẻ mịn màng như trẻ thơ nhưng lại có mái tóc dài trắng muốt bỗng nhiên xuất hiện trước mặt mọi người.
"Cha."
"Tam thúc."
"Gia gia."
Thấy lão giả, mọi người đồng loạt hành lễ chào hỏi.
Lão giả tên là Lâm Vệ Tuyền, là người mạnh nhất trong đời thứ tư của Lâm gia, tu vi cao tới Tiên Thiên cảnh tầng tám. Đồng thời, ông cũng là gia gia của Lâm Tử Thần, gia chủ đời trước của Lâm gia.
"Đám các ngươi kéo nhau tới đây làm gì? Việc trong tộc không cần xử lý nữa sao?"
"Hửm? Hậu Thiên cảnh tầng tám? Thần nhi, ngươi vậy mà đã đạt tới Hậu Thiên cảnh tầng tám nhanh như thế! Tốt, tốt lắm, trời phù hộ Lâm gia ta, trời phù hộ Lâm gia ta!"
Ánh mắt quét qua mọi người, tiếng quát tháo của Lâm Vệ Tuyền vừa vang lên thì đột nhiên khựng lại. Khi ông nhìn về phía Lâm Tử Thần và cảm nhận được khí tức phát ra từ hắn, cả người lão giả sững lại, ngay sau đó là một tràng cười cuồng phóng vang động khắp sơn cốc.
Mười sáu tuổi đã là Hậu Thiên cảnh tầng tám.
Dẫu có đặt vào những thế lực siêu nhất lưu của Càn Nguyên quốc thì đây cũng là đỉnh cấp thiên kiêu đếm trên đầu ngón tay. Những tồn tại như thế này, chỉ cần không chết yểu, tương lai gần như chắc chắn bước vào Đại Tông Sư chi cảnh. Nếu có đủ cơ duyên, thậm chí Thiên Nhân chi cảnh cao cao tại thượng đứng trên đỉnh kim tự tháp của Càn Nguyên quốc cũng có thể dòm ngó được đôi phần.
Đỉnh cấp thiên kiêu chính là tương lai.
Lâm gia bọn họ sắp trỗi dậy rồi. Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Vệ Tuyền không tự chủ được mà trào dâng một luồng cảm xúc kích động.
Thấy vậy, các cao tầng Lâm gia có mặt cũng tươi cười rạng rỡ. Cho đến khi Lâm Vệ Tuyền dần bình tĩnh lại, Lâm Tử Thần mới dưới ám hiệu của phụ thân mà mở lời giải thích: "Gia gia, chuyện là thế này..."
Thế là Lâm Tử Thần đành phải lặp lại những lời đã nói ở nghị sự đại điện một lần nữa.
Trái tim vốn vừa bắt đầu bình lặng của Lâm Vệ Tuyền lại một lần nữa dậy sóng dữ dội, một niềm vui sướng tột độ hiện rõ trên mặt.
"Tốt, tốt lắm! Có được hai viên Phá Tông Đan này, phụ thân và nhị thúc tuyệt đối có thể phá vỡ gông xiềng Tiên Thiên cảnh để thành tựu Tông Sư chi cảnh. Còn có mười mẫu trung phẩm linh điền kia, nếu chúng ta vận dụng tốt, tương lai không chỉ phụ thân và nhị thúc, mà ngay cả ta và các ngươi đều có cơ hội bước chân vào Tông Sư chi cảnh..."
"Ha ha ha! Thần nhi, ngươi đúng là phúc tinh của Lâm gia ta mà!"
"Muốn tìm chỗ đặt linh điền đúng không, mau, mau đi theo ta."
Dưới sự dẫn dắt của Lâm Vệ Tuyền, chẳng mấy chốc Lâm Tử Thần đã đến một khoảng đất bằng phẳng. Một luồng linh khí thiên địa nồng đậm hơn bên ngoài đến năm sáu phần lập tức ập vào mặt.
Hiện ra trước mắt là ba khoảnh hạ phẩm linh điền có diện tích từ mười đến vài chục mẫu, xung quanh còn có không ít trưởng bối đã ẩn cư cùng người hầu đang bận rộn bên trong.
"Xung quanh sơn cốc này có Mê Tung Trận là trung cấp trận pháp do Lâm gia ta bỏ ra cái giá cực lớn để mua về. Trừ phi có cường giả Tông Sư cảnh hậu kỳ trở lên tỉ mỉ dò xét, nếu không không ai có thể vào được đây."
Nói đến trung cấp trận pháp, trên mặt Lâm Vệ Tuyền không khỏi lộ ra một tia tự hào.
"Gia gia, trung phẩm linh điền cứ đặt ở đây đi."
Vừa đi vừa quan sát xung quanh, Lâm Tử Thần bỗng dừng bước, chỉ tay xuống mặt đất dưới chân nói.
Nơi này cách ba khoảnh hạ phẩm linh điền kia chừng một trăm trượng, không ảnh hưởng lẫn nhau, cũng không nằm ngoài phạm vi bao phủ của nhị phẩm Mê Tung Trận, vừa vặn dùng để đặt trung phẩm linh điền.
"Ngươi cứ quyết định là được."