ItruyenChu Logo

[Dịch] Theo Mô Phỏng Xây Dựng Trường Sinh Tiên Tộc

Chương 24. Kẻ nào đi kẻ đó là đồ ngu

Chương 24: Kẻ nào đi kẻ đó là đồ ngu

Không chỉ có Phong gia, mà ngay cả Thanh Mộc tông cùng phủ Thành chủ cũng đều đưa ra kết luận tương tự.

Đó chính là, sự biến hóa của Lâm gia không phải do họ đạt được cơ duyên gì, mà là nhận được sự hỗ trợ từ chủ gia. Nếu không, căn bản chẳng thể giải thích nổi những thay đổi đang diễn ra tại Lâm gia. Mà vừa khéo, Lâm gia ở Thanh Châu thành hoàn toàn có đủ năng lực để giúp họ tạo nên sự chuyển biến này.

Thế là, một sự hiểu lầm cứ thế hình thành.

Về phía Lâm gia, họ tự nhiên sẽ không rảnh rỗi mà đi giải thích. Điều họ thiếu nhất hiện nay chính là thời gian, chỉ cần có đủ thời gian để phát triển, đợi đến khi Lâm Tử Thần trưởng thành, Lâm gia dù có trở thành thế lực nhất lưu hay siêu nhất lưu cũng không phải là điều không thể.

"Phù, cũng may sự biến đổi trên người đám tiểu gia hỏa kia khiến chúng liên tưởng đến phía Thanh Châu, bằng không thì chúng ta rắc rối to rồi."

Sâu trong một tòa đại điện của Lâm gia, Đại trưởng lão Lâm Thủ Trường cùng những người khác nhìn tình báo trong tay, lòng nhẹ nhõm hẳn đi.

Tuy rằng thực lực tổng hợp của Lâm gia bây giờ đã không còn như xưa, không chỉ có hai vị Tông Sư tọa trấn, mà ngay cả số lượng võ giả Tiên Thiên cũng tăng thêm ba phần, nhưng muốn dựa vào đó để đối mặt với sự dòm ngó của các thế lực lớn tại Thanh Phong thành thì vẫn còn kém xa. Ít nhất cũng phải có sức mạnh vượt qua phủ Thành chủ mới đủ tự tin.

"Lần này thì thôi đi, sau này không thể tùy tiện để đám trẻ đó làm loạn nữa. Đúng rồi, hiện giờ bọn Lâm Tử Đào đang làm gì vậy? Không phải đang trốn ở góc nào đó khóc thầm đấy chứ?"

"Ha ha ha! Đám trẻ tuổi này đúng là không biết trời cao đất dày, vừa đột phá Hậu Thiên cảnh nhất trọng đã vểnh râu lên hết cả rồi. Vẫn là Tử Thần thiếu chủ vững vàng nhất, không hề vì tu vi của mình mà nảy sinh tâm lý kiêu ngạo."

"Chứ còn gì nữa, nếu để chúng biết tu vi của Tử Thần thiếu chủ đã sớm đạt tới Hậu Thiên cảnh bát trọng, chắc phải tìm cái lỗ nào mà chui xuống quá."

"..."

Các cao tầng Lâm gia có mặt tại đó cứ nghĩ đến cảnh Lâm Tử Đào cùng đám trẻ theo Lâm Tử Thần trở về gia tộc, chưa gì đã vội vã thách đấu với hắn, kết quả là chưa kịp phản ứng gì đã từng đứa bay ngược ra ngoài, ngã chỏng vó trên đất với gương mặt ngây dại, ai nấy đều nhịn không được mà cười rộ lên.

Vẻ mặt hoài nghi nhân sinh đó khiến họ đến giờ nghĩ lại vẫn thấy buồn cười.

Cũng may là Lâm Tử Đào cùng đám bạn không nghe thấy tiếng cười nhạo của cha chú mình trong nghị sự đại điện, nếu không nhất định sẽ oán hận vô cùng. Nếu các vị tiền bối không cứ giữ bí mật về thực lực thật sự của Lâm Tử Thần, thì bọn họ cũng chẳng đến mức không tự lượng sức mình mà đi khiêu khích hắn.

Kết quả là lần này ngay cả lôi đài cũng chưa kịp bước lên đã bị nghiền ép, đến một chút sức kháng cự cũng không có.

"Thảm quá, thật là quá thảm, không ngờ chúng ta tu luyện đến Hậu Thiên cảnh rồi mà khoảng cách với thiếu chủ không những không thu hẹp lại, ngược lại còn trở nên đáng sợ hơn. Ta nghi ngờ tu vi của thiếu chủ ít nhất phải cao hơn chúng ta ba đại cảnh giới."

"Ai bảo không phải chứ, lúc trước ta nói với phụ thân là muốn đi khiêu chiến thiếu chủ, ông ấy còn cười nhạo ta đừng có không tự lượng sức mình. Ta còn có chút không phục, không ngờ... chao ôi."

"Quả nhiên, Lâm Tử Thần có thể khiến cao tầng gia tộc phá lệ, trực tiếp lập làm thiếu gia chủ, đều có đạo lý của nó cả."

"Thâm bất khả trắc, dù sao nếu tu vi của ta không có biến hóa gì lớn, tuyệt đối sẽ không điên mà đi khiêu chiến thiếu chủ nữa."

"Đúng thế, kẻ nào đi kẻ đó là đồ ngu."

Trong một tòa đình viện, Lâm Tử Đào cùng đám thanh niên tụ tập lại một chỗ than ngắn thở dài, không còn chút khí thế "thiên tài" nào như trước nữa.

Cường trung hữu cường trung thủ, nhất sơn hoàn bỉ nhất sơn cao.

Chút bản lĩnh này của bọn họ, trong mắt thiếu chủ ước chừng chỉ như trò trẻ con, thật nực cười. Hèn gì từ nhỏ hắn đã chẳng mấy khi chơi cùng bọn họ.

Nếu đổi lại là bọn họ, cũng chẳng thể chơi chung được. Giống như thầy giáo rất khó hòa nhập vào vòng bạn bè của học sinh vậy, bởi vì quan niệm và trình độ của đôi bên căn bản không nằm cùng một đẳng cấp.

Đối với những chuyện xảy ra bên ngoài, Lâm Tử Thần đều không hay biết.

Sau khi đưa Liên Nhi đến chỗ mẫu thân, hắn liền trở về tiểu viện nơi mình cư ngụ. Chuyện xảy ra ngày hôm nay tuy có chút ngoài ý muốn nhưng cũng nằm trong dự tính.

Tuy nhiên, nắm trong tay số tiền khổng lồ hơn 500 viên linh thạch hạ phẩm, hắn không hề nảy sinh một chút lo lắng nào.

Mỗi lần mô phỏng gia tộc tốn 100 điểm năng lượng, hắn đủ sức mô phỏng tận 5 lần, tương đương với 5 cơ hội giữ mạng hoặc lật ngược thế cờ. Thanh Phong thành nói cho cùng cũng chỉ là một tòa thành trì bình thường, kẻ mạnh nhất trong thành cũng chỉ là Tông Sư cảnh trung kỳ, còn lâu mới đe dọa được hắn.

"Để đề phòng vạn nhất, vẫn nên dùng Tiên Tộc Mô Phỏng Khí thử một lần xem sao. Nếu có mối đe dọa nào thì còn chuẩn bị sớm, thậm chí là bóp chết nó ngay từ trong trứng nước."

Nghĩ đến đây, Lâm Tử Thần không còn do dự nữa. Tâm thần chìm vào trong não hải, hạ đạt mệnh lệnh mới nhất cho Tiên Tộc Mô Phỏng Khí.

"Mở ra mô phỏng gia tộc."

Ngay khi ý niệm vừa dứt, số lượng linh thạch hạ phẩm trong tay Lâm Tử Thần tức khắc giảm đi 100 viên. Đồng thời, một màn sáng chỉ có hắn mới nhìn thấy được hiện ra trước mắt. Từng dòng chữ nhảy múa nhanh chóng thu hút sự chú ý của hắn.

[Lâm gia tộc lịch ngày 29 tháng 9 năm 212, sự bộc phát của đám hậu bối Lâm gia khiến các thế lực lớn tại Thanh Phong thành chấn động không thôi. Tuy nhiên, ba thế lực đứng đầu Thanh Phong thành vì quá tin tưởng vào khả năng tình báo và phân tích của mình, cho rằng sự thay đổi của Lâm gia là nhờ sự trợ giúp từ Lâm gia ở Thanh Châu thành nên không có hành động gì quá đáng. Nhưng gia chủ Vương gia ngày hôm đó lại nổi trận lôi đình, nghe nói đã đập phá không ít đồ đạc.]

[Lâm gia tộc lịch ngày 4 tháng 7 năm 213, thiếu chủ Lâm gia Lâm Tử Thần đột phá tới Tiên Thiên cảnh tứ trọng. Cùng tháng, Lâm gia sản sinh ra 6 vị võ giả Tiên Thiên, thực lực thế hệ trẻ cũng có tiến bộ vượt bậc, ít nhiều đều tăng thêm hai ba tầng tu vi, tổng hợp thực lực của gia tộc tăng mạnh.]

[Lâm gia tộc lịch ngày 20 tháng 7 năm 214, tu vi thiếu chủ Lâm gia Lâm Tử Thần đột phá đến Tiên Thiên cảnh thất trọng. Nửa tháng sau, gia tộc tổ chức lễ trưởng thành, mời các thế lực tại Thanh Phong thành cùng những bang phái giao hảo xung quanh đến dự lễ. Lâm Tử Thần không đánh mà thắng, giành chức quán quân. Thế nhưng lần này, thiếu chủ Vương gia là Vương Kinh Luân lại không hề đưa ra lời thách đấu.]

[Lâm gia tộc lịch ngày 1 tháng 2 năm 215, tu vi thiếu chủ Lâm gia Lâm Tử Thần đột phá đến Tiên Thiên cảnh cửu trọng. Tháng sau, lão thái gia Lâm gia tu luyện đến Tông Sư cảnh trung kỳ, Nhị thái gia tu luyện đến Tông Sư cảnh sơ kỳ đỉnh phong...]

[Đến đây, ngoại trừ Lâm Tử Thần ra, hiệu quả gia tốc tu luyện gấp ba lần của Lâm gia đều mất đi tác dụng.]

[Lâm gia tộc lịch ngày 12 tháng 3 năm 215, Vương gia bỗng nhiên liên thủ với Triệu gia và Hoàng gia bắt đầu cạnh tranh ác ý, chèn ép việc kinh doanh linh dược của Lâm gia, khiến thu nhập của gia tộc sụt giảm thê thảm. Tuy nhiên nhờ có trung phẩm linh điền làm nền tảng, Lâm gia vẫn có thể chống đỡ được.]

Hửm? Tương lai lại thay đổi rồi.

Ba đại gia tộc liên thủ chèn ép sao? Là nhận được chỉ thị từ Vương gia ở quận Ngô Đồng chăng?

"Không ngờ lần này Mộc gia lại ra tay nhắm vào ta sớm như vậy."

Khóe miệng Lâm Tử Thần không kìm được mà hiện lên một nụ cười lạnh lùng. Qua lời kể của phụ thân từ trước đó, hắn đã hiểu rõ vì sao Mộc gia lại muốn nhắm vào mình.