ItruyenChu Logo

NgocTieuCac

[Dịch] Thất Nghiệp Sau! Ta Thức Tỉnh Thần Cấp Bãi Rác

Chương 1. Nhân sinh về không? Vạn giới bãi rác mở ra!

Chương 1: Nhân sinh về không? Vạn giới bãi rác mở ra!

Tiếng gầm giận dữ nổ vang giữa văn phòng làm việc của công ty chứng khoán Trường Phong.

Mọi động tác của những người xung quanh ngay lập tức khựng lại, hàng chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về một phía. Chủ quản Vương Lôi với gương mặt âm trầm đến đáng sợ, gã mạnh tay ném xấp văn kiện vào bàn làm việc của Trần Lâm. Giấy tờ bay tán loạn, rơi vãi đầy mặt đất.

"Ngươi còn gì để nói không?"

"Tài khoản ba mươi triệu của Lưu tổng bị người ta ác ý bán khống. Mọi bằng chứng đều chỉ ra rằng thông tin rò rỉ chính từ chiếc máy tính này của ngươi!"

Ngón tay của Vương Lôi gần như chọc thẳng vào mũi Trần Lâm, nước bọt văng đầy mặt hắn. Trần Lâm đứng dậy, vóc dáng cao một mét tám mươi lăm khiến hắn hoàn toàn áp đảo gã Vương Lôi vốn dĩ mập mạp, đầy mỡ vì tửu sắc quanh năm.

Tuy nhiên, ánh mắt của đồng nghiệp xung quanh lại như những ngọn núi vô hình, ép chặt khiến lồng ngực hắn khó thở. Tầm mắt Trần Lâm rơi xuống bản "bằng chứng" dưới đất. Địa chỉ IP chính xác là của hắn, nhưng hắn chưa từng làm việc đó.

"Không phải ta."

Trần Lâm lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng từng chữ đều nặng nề nện vào không gian tĩnh mịch của văn phòng.

"Vương chủ quản, chiều hôm qua ta tận mắt nhìn thấy ông dùng USB cá nhân sao chép toàn bộ tài liệu của Lưu tổng."

Bầu không khí trong văn phòng như bị rút cạn dưỡng khí. Tất cả mọi người nhìn Trần Lâm bằng ánh mắt như nhìn một kẻ điên. Lớp mỡ trên mặt Vương Lôi giật mạnh một cái, sau đó gã đột ngột bật cười đầy khoa trương.

"Tốt, Trần Lâm, ngươi giỏi lắm!"

"Chính mình phạm sai lầm còn muốn kéo ta xuống nước?"

Gã đột nhiên quay người, gào thét với các đồng nghiệp xung quanh như một gã hề diễn quá lứa trên sân khấu: "Mọi người nghe thấy chưa! Nhìn cho kỹ đi! Đây chính là sinh viên ưu tú tốt nghiệp Đại học Giao thông Ma Đô đấy! Phẩm hạnh đã bại hoại đến mức này rồi!"

Tiếng xì xào bàn tán vang lên như lũ sâu bọ bò râm ran trong các góc phòng. Ánh mắt họ nhìn Trần Lâm đầy vẻ coi thường, hả hê, xen lẫn sự xa lánh đầy tính toán để phân rõ giới hạn. Chẳng ai dám tin hắn. Một bên là vị chủ quản nắm giữ bát cơm của họ, bên kia chỉ là một kẻ mới vào làm hai năm, lại chẳng hiểu đạo lý đối nhân xử thế.

Trần Lâm cảm nhận được một luồng hàn khí lan tỏa từ lồng ngực, khiến máu huyết như đông cứng lại. Chỉ vì trong cuộc họp bộ phận, hắn đã chỉ ra một sai sót dữ liệu chí mạng trong phương án của Vương Lôi, mà giờ đây gã lại muốn dồn hắn vào chỗ chết?

"Ban giám đốc công ty đã quyết định sa thải ngươi ngay lập tức! Đồng thời chúng ta bảo lưu quyền truy cứu trách nhiệm pháp lý đối với ngươi!"

Giọng của Vương Lôi trở nên sắc lạnh như đang tuyên đọc bản án tử hình. Gã cúi người, ghé sát vào tai Trần Lâm, hạ thấp giọng đầy hiểm độc: "Ngoài ra, phía Lưu tổng thì ngươi tự lo liệu đi. Nghe nói đứa con quý tử của ông ta không phải hạng người lương thiện gì đâu."

Đây không đơn thuần là mất việc, mà là muốn lấy mạng hắn!

Một luồng nhiệt huyết xông thẳng lên đỉnh đầu, Trần Lâm siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên những tiếng răng rắc. Hắn thực sự muốn đấm nát gương mặt đầy mỡ trước mắt. Nhưng nếu động thủ, hắn sẽ rơi đúng vào bẫy của đối phương, mang danh kẻ thẹn quá hóa giận.

Hắn nhìn quanh một lượt. Những người từng cùng hắn xưng huynh gọi đệ, từng tăng ca uống rượu cùng nhau, giờ đây đều đồng loạt cúi đầu. Có người nhìn chằm chằm vào màn hình, có người mải miết sắp xếp lại giấy tờ. Tiếng gõ bàn phím vang lên dồn dập hơn bao giờ hết, như thể họ đang thực hiện những giao dịch hàng tỷ bạc.

Việc không liên quan đến mình thì cứ đứng ngoài xem.

Trần Lâm không nói thêm lời nào, lẳng lặng đem đồ đạc của mình bỏ vào thùng giấy. Một chiếc thùng giấy rẻ tiền chứa đựng hai năm thanh xuân đã bị thiêu rụi. Ôm lấy thùng đồ, hắn bước ra phía cửa. Khi đi ngang qua Vương Lôi, bước chân hắn khựng lại một chút.

Hắn không nhìn Vương Lôi, mắt hướng thẳng về phía trước, nói bằng tông giọng chỉ đủ hai người nghe thấy: "Vương chủ quản, chuyện ngày hôm nay ta ghi nhớ kỹ rồi. Phong thủy luân chuyển, ông tốt nhất đừng để sơ hở gì rơi vào tay ta."

Kéo lê thân thể mệt mỏi trở về phòng thuê, hắn vừa đóng cửa thì điện thoại rung lên dữ dội. Màn hình hiển thị: Lý Vi – bạn gái của hắn.

Trần Lâm vừa bắt máy, còn chưa kịp mở lời thì giọng nói lạnh lùng đến cực điểm của người phụ nữ đã truyền tới: "Trần Lâm, chúng ta chia tay đi."

Thế giới xung quanh như bị nhấn nút im lặng, chỉ còn tiếng ù tai sắc lẹm.

"... Tại sao?" Hắn khó khăn thốt ra ba chữ.

"Ta nghe nói chuyện ở công ty rồi." Giọng Lý Vi bình thản, không chút gợn sóng.

"Sao nàng biết?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi đáp: "... Là Lôi ca nói cho ta biết."

Lôi ca? Vương Lôi?

Trần Lâm cảm thấy da đầu như nổ tung, một cảm giác hoang đường khó tin quét sạch tâm trí: "Lý Vi, tại sao nàng lại có liên hệ với hắn..."

"Vi Vi, điện thoại còn chưa gọi xong sao?" Từ đầu dây bên kia, giọng nam đầy mỡ và quen thuộc lại lười biếng vang lên. Ngay sau đó, cuộc gọi bị ngắt tuyệt tình.

Đúng là giọng của Vương Lôi!

Sắc mặt Trần Lâm trắng bệch, điện thoại vô lực trượt khỏi tay, rơi xuống sàn. Hắn tựa lưng vào cánh cửa lạnh lẽo rồi từ từ ngồi bệt xuống, thở dốc từng hồi, lồng ngực đau nhói như bị xé rách.

Điện thoại lại rung lên, là một tin nhắn từ số lạ: "Tiểu tử, ta không quan tâm ngươi có xích mích gì với Vương Lôi, ba mươi triệu của nhà ta ngươi không thiếu được một xu đâu. Người của ta sẽ sớm tìm đến ngươi."

Trần Lâm vô cảm xóa tin nhắn. Hắn đứng dậy, mở ứng dụng mua vé, đặt ngay chuyến tàu cao tốc sớm nhất về quê nhà Nghi Thành. Thẻ SIM điện thoại bị hắn ném thẳng vào bồn cầu.

Ánh đèn neon của thành phố lùi dần rồi bị bóng tối nuốt chửng. Tám tiếng sau, Trần Lâm bước xuống từ chuyến tàu chậm chạp, kéo vali đứng trước cổng thôn. Gió đêm mang theo mùi đất và cây cỏ khiến hắn có cảm giác như vừa trải qua một kiếp người.