ItruyenChu Logo

Chương 21: Đưa Nước

Thẩm Vũ dựa theo lời bác gái chỉ, đi không bao xa đã thấy được Lục Huyền đang bận rộn trong đám người, dáng dấp anh cao lớn, đứng từ xa nhìn anh mặc áo ngắn tay làm việc, cơ bắp cũng căng tràn.

Xa xa chỉ nhìn dáng người thôi cũng biết là một anh chàng đẹp trai.

"Anh ba, em mang nước đậu xanh đến cho anh."

Bốn phía sớm đã có động tĩnh, chỉ là Lục Huyền đang làm việc, anh có vợ rồi cũng nên lấy thêm công điểm, như vậy mới đủ nuôi vợ con, cho nên cũng không ngẩng đầu, mãi cho đến khi giọng nói ngọt ngào kia vang lên phía trước mình.

Lục Huyền vô thức ngẩng đầu lên, trong đôi mắt đen nhánh lướt qua niềm vui bất ngờ, cảm nhận được xung quanh còn đang nhìn mình, Lục Huyền hơi mất tự nhiên, còn có chút... cảm giác vui sướng là lạ.

Anh ngừng công việc trên tay lại: "Sao em lại qua đây?"

Thẩm Vũ xách theo nước đậu xanh đến: "Em mang nước đậu xanh qua cho anh."

"Chị dâu ba, có của em không? Không phải chị chỉ mang cho anh ba em đấy chứ?"

Là lão lục Lục Phong kêu.

Trong mắt mọi người đều là hóng chuyện.

Mặt Thẩm Vũ đỏ lên: "Chị nấu nhiều lắm, tất cả mọi người đều có phần."

Nói xong, đầu tiên là đưa nước cho chủ nhà ông cụ Lục, lại chia cho mấy người anh em khác, mấy người làm việc gần đó đều đi lên.

Chẳng qua của Lục Huyền là cô đặc biệt để lại: "Cho anh."

Thẩm Vũ còn quan sát Lục Huyền đang làm việc, có lẽ quá nóng, mồ hôi trên trán chảy xuống, trong đầu cô không khỏi xấu hổ nghĩ đến tối qua...

Lúc làm đến mạnh mẽ, mồ hôi rơi xuống.

"Ngoài ruộng nóng, về sớm đi." Lục Huyền một hơi uống hết bát nước đậu xanh, nhìn mặt trời, lại nhìn làn da trắng non bị phơi đến hơi ửng đỏ của cô, không nhẫn tâm nói.

Tưởng tượng trong đầu Thẩm Vũ cũng theo đó bị cắt ngang.

"Anh uống xong rồi à?" Mắt to nhìn cái bát trống trơn, hỏi.

Lục Huyền khẽ gật đầu: "Em muốn uống à?"

Thẩm Vũ lắc đầu: "Em uống ở nhà rồi, anh không nhận ra điểm gì khác biệt sao?"

"Em đặc biệt bỏ thêm đường cho anh, anh thế mà một hơi uống hết."

Giọng điệu Thẩm Vũ hơi u oán, nhìn chằm chằm người đàn ông trước mắt.

Lục Huyền bị cô nhìn đến không được tự nhiên, khẽ ho khan một tiếng: "Rất ngọt."

Gương mặt này, dáng dấp này của Thẩm Vũ rất đẹp, lại là cô dâu mới, hấp dẫn ánh mắt nhiều người, không thiếu mấy thanh niên trẻ trong thôn.

Ánh mắt cứ vậy nhìn chằm chằm vào người vợ anh, Lục Huyền không vui, lại thêm thời tiết quá nóng, anh càng không thoải mái: "Em về nhà trước đi, về nhà nghỉ ngơi một lát, có chuyện gì chờ anh tan làm về nhà."

"Mẹ bảo em giặt quần áo."

Lục Huyền: "Anh giặt."

Ngoài ruộng thật sự quá nóng, khắp nơi đều là đất, bị người ta nhìn giống như đang nhìn khỉ vậy, Thẩm Vũ và Hứa Nhân trái lại cũng không ở lại bao lâu, đưa nước xong, cầm công cụ đi về.

Hai cô vừa đi, trong ruộng ồn ào.

Lão Lục hướng về phía anh ba mình gọi to: "Rất ngọt!"

Nói xong dưới chân như đạp vào vỏ dưa hấu chuồn mất.

Nhưng mà vẫn chậm một bước, bị Lục Huyền đá vào mông một cái.

Bị đá trúng, lão lục cũng không sợ: "Anh, anh không thấy được vẻ mặt của anh khi chị dâu ba vừa tới đâu, còn có anh tư nữa, rõ ràng là chị dâu tư không cười, nhưng khóe miệng của anh tư đều nhếch cao lên."

"Cưới vợ thật sự tốt như vậy sao?"

"Cha, hay là cha cũng kiếm vợ cho con đi!"

Trong nhà mới làm hai đám cưới, lễ hỏi đều cho không ít, trong nhà đâu còn nhiều tiền, ông cụ Lục gõ tẩu hút thuốc:

"Làm việc làm việc đi!"

"Đừng nghĩ tới mấy chuyện không cần thiết."

Không xuống ruộng làm việc nhìn như đang nghỉ ngơi, thực ra cũng không nghỉ ngơi chỗ nào, trong nhà nhiều người ăn cơm như vậy đều là công trình lớn.

Chị dâu cả Lý Bình đang nghỉ ngơi, chị dâu hai Vương Hoa ra đồng kiếm công điểm.

Kiếm công điểm đương nhiên không có gì có thể chỉ trích, làm việc nhà nông mệt chết mà.

Thẩm Vũ và Hứa Nhân liên tục nấu cơm một ngày, ăn cơm tối xong vậy thì nên rửa bát, ánh mắt của bà cụ Lục và chị dâu cả Lý Bình còn có nữ chính Long Ngọc Kiều đều nhìn về phía Thẩm Vũ và Hứa Nhân...

Lý Bình ngượng ngùng cười nói:

"Em dâu ba, em dâu tư, hai em rửa bát buổi tối đi, cũng không phải là chị dâu bắt nạt các em, chủ yếu là chị dâu mang thai trong bụng có con cháu của nhà họ Lục, không tiện. Chị dâu gả tới đây cũng rửa bát nấu cơm nhiều năm, bây giờ tới lượt các em, các em nói xem có phải hay không?"

Thẩm Vũ và Hứa Nhân liếc mắt nhìn nhau một cái.

Hôm nay Lý Bình đã nghỉ ngơi gần như cả ngày rồi.

Thẩm Vũ và Hứa Nhân cũng không phải là người thích làm việc.

Lý Bình còn muốn nói gì đó.

Thẩm Vũ cười đáp: "Người không biết còn tưởng chị dâu cả đang mang thai con của em ấy chứ!"

Lý Bình trừng mắt: "Em nói cái gì?"

"Em nói không đúng sao? Chị đã lười biếng một ngày, cũng không ra đồng, vừa tới lúc rửa bát là nói mình mang thai, nếu đứa bé là con của em thì em sẽ rửa, nếu không thì người nào thích rửa thì người đó rửa đi."

"Em không rửa, nếu không ngày mai em sẽ không nấu cơm!"

Bình thường Thẩm Vũ nói chuyện đều kèm theo ý cười, cho dù dễ nghe hay không luôn sẽ không khiến người ta không thoải mái, lúc này gương mặt nhỏ nhăn lại, rõ ràng là tức giận.

Bầu không khí trên bàn cơm đều an tĩnh lại.

Chỉ còn lại âm thanh đứa bé ở bên cạnh phát ra.

"Thím ba nấu cơm ăn ngon lắm!"

"Cháu còn muốn thím ba nấu cơm."...

Những người khác đều có ý nghĩ giống như vậy, ngay cả ông cụ Lục đều cảm thấy đồ ăn hôm nay đúng là rất ngon, ho khan một tiếng nhìn về phía bà cụ Lục.

"Đàn ông quản lý việc bên ngoài, phụ nữ quản việc gia đình, bà sắp xếp đi."

Lý Bình nói: "Mẹ, bụng con đã to lắm rồi, đây là con cháu của nhà họ Lục..."

Thẩm Vũ nổi giận, lập tức vươn tay xuống dưới bàn nắm lấy tay Lục Huyền, ngón tay gãi nhẹ vào lòng bàn tay anh hai lần, ấn vào vết chai hơi thô ráp.

Lục Huyền bị cô gãi trong lòng giống như là có con kiến đang bò loạn.