Chương 2: Chín lần khai khiếu (2)
Hắn không cam tâm. Là một người xuyên không, nếu không thể cảm nhận được sức mạnh siêu phàm của thế giới này, vậy việc hắn tới đây còn ý nghĩa gì nữa?
"Vương thúc, ta không muốn bỏ cuộc."
"Quá nguy hiểm."
"Chống lại hung thú cũng nguy hiểm vậy, nhưng khi đó các người chẳng phải cũng chọn con đường này sao?"
Câu nói của Giang Diễn khiến Vương Trung xúc động. Ký ức về những ngày tháng chiến đấu với hung thú ùa về, hắn mấp máy môi nhưng không thốt nên lời. Một bầu nhiệt huyết? Một bụng nhiệt tình? Chính hắn năm xưa cũng từng nhiều lần dùng mạng sống để đánh đổi lấy cơ hội khai khiếu như Giang Diễn bây giờ.
"Có lẽ, ta không nên ngăn cản ước mơ của đứa trẻ này... dù cho ước mơ đó thật quá xa vời."
Buổi chiều, Giang Diễn vẫn lên lớp như bình thường. Trong lớp thỉnh thoảng lại có vài ánh mắt dò xét hướng về phía hắn. Họ và Giang Diễn đều cùng một hạng người, đứng ở tầng thấp nhất trong chuỗi phân cấp võ giả, cả đời vô duyên với võ đạo, thành tựu cao nhất có lẽ cũng chỉ dừng lại ở nhất phẩm Thối Thể cảnh.
Nhưng họ khác Giang Diễn ở chỗ họ đã chấp nhận số phận. Sau khi trải qua một hai lần thất bại, họ trở nên an phận thủ thường. Khai khiếu ư? Dẹp đi, cứ nằm im cho khỏe. Bị coi thường ư? Cứ việc, dù sao cũng chỉ là hạng người tầm thường, làm thân trâu ngựa cũng được, ít nhất là không phải mệt đến chết để đánh đổi lấy một cơ hội mong manh.
Chứng kiến thất bại của Giang Diễn, họ càng tin rằng người thường mãi mãi là người thường, sẽ không bao giờ có kỳ tích như trong tiểu thuyết. Đến người nỗ lực như Giang Diễn còn thất bại, họ làm sao có thể thành công?
Suốt buổi học, cả lớp bao trùm trong bầu không khí áp lực và tĩnh mịch. Giang Diễn vì thương thế chưa lành nên nằm gục xuống bàn ngủ cả buổi chiều, hoàn toàn phớt lờ những ánh mắt kỳ quái của bạn học.
Đột nhiên, một trận ồn ào truyền đến.
"Sở Minh khai khiếu rồi! Sở Minh khai khiếu rồi!"
"Cái gì? Là Sở Minh của lớp chúng ta sao?"
"Đúng vậy, mau xem nhóm lớp đi!"
Toàn lớp xôn xao. Chuyện khai khiếu ở lớp phổ thông chẳng khác nào một quả bom hạng nặng, ai khai khiếu trước sẽ lập tức trở thành tâm điểm chú ý. Chẳng còn ai bàn tán về thất bại của Giang Diễn nữa, tất cả đồng loạt lấy điện thoại ra lật xem tin nhắn trong nhóm.
Ở một góc không ai để ý, trong não hải u tối của Giang Diễn bỗng vang lên một giọng nói điện tử máy móc:
[Đang tải Không Gian Thần Vũ...]