Chương 8: Xong rồi, thật sự là nhắm vào nàng!
Tề Tuấn Sơn cầm điện thoại của Thẩm Quyện nhìn lướt qua, quả nhiên thấy ảnh chụp biên lai chuyển khoản. Hắn lập tức gọi điện cho bộ phận tài vụ của trường để xác nhận lại, cuối cùng mới chắc chắn rằng Thẩm Quyện thật sự đã nộp đủ số học phí còn thiếu.
Điều này khiến hắn không khỏi ngạc nhiên: "Thẩm Quyện, em lấy tiền ở đâu ra? Tình cảnh của em ta nắm rất rõ, điều kiện gia đình hiện tại không thể nào gánh nổi mức học phí cao như vậy. Số tiền này lai lịch có chính đáng không? Những việc phạm pháp loạn kỷ cương tuyệt đối không được làm!"
Thẩm Quyện chẳng buồn giải thích, trực tiếp cầm lấy tờ đơn xin thôi học vốn đã chuẩn bị sẵn cho mình, xé nát rồi ném thẳng vào thùng rác.
Tề Tuấn Sơn đẩy gọng kính, lộ vẻ trợn mắt há mồm. Từ trước đến nay chưa từng có học sinh nào dám bất kính với hắn như vậy. Thẩm Quyện lại có thể ngay trước mặt hắn mà xé nát tờ đơn kia, chẳng khác nào một cái tát trực diện vào mặt hắn.
Không đợi hiệu trưởng kịp hỏi thêm điều gì, Thẩm Quyện đã dứt khoát xoay người rời khỏi văn phòng.
Hắn thừa hiểu đám người này đều là hạng nhìn người qua vẻ bề ngoài. Theo ký ức của nguyên chủ, trước kia khi hắn còn là công tử Thẩm gia, bọn họ nào có thái độ thế này. Ngay cả gã phụ đạo viên kia cũng từng khúm núm nịnh bợ như một con chó nhỏ, vậy mà giờ đây thấy thân phận hắn sa sút, bọn họ liền lật mặt không thèm diễn kịch nữa.
"Thẩm Quyện..."
Ôn Lê đột nhiên từ góc rẽ lao ra, nắm chặt lấy cánh tay Thẩm Quyện rồi kéo hắn vào một góc khuất không người qua lại. Nàng lo lắng nhìn quanh quất, xác định không có ai phát hiện mới dám dừng lại.
Thẩm Quyện thấy vậy liền bật cười: "Ôn đại giáo hoa, sao mỗi lần gặp ta nàng đều mang dáng vẻ lén lút như đi ăn trộm thế này?"
Nghe lời trêu chọc, gương mặt Ôn Lê thoáng chốc đỏ bừng. Nàng tức giận lườm hắn một cái: "Ngươi đừng có nói lung tung! Ta chỉ đến hỏi xem có phải ngươi sắp bị đuổi học hay không thôi."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng tràn đầy vẻ chân thành, nhìn qua thì có vẻ như đang đồng cảm với cảnh ngộ của bạn học, nhưng Thẩm Quyện lại bắt gặp nét giảo hoạt thoáng qua nơi đáy mắt và độ cong hơi nhếch lên ở khóe môi nàng. Trong nguyên tác, tính cách của các nhân vật quan trọng Thẩm Quyện đều nắm rõ như lòng bàn tay. Cái vẻ ngoài xinh đẹp vô hại kia của nàng thực chất chỉ là lớp vỏ bọc cho một tâm hồn đầy nghịch ngợm và xấu bụng.
"Sao thế, thấy ta bị đuổi học, nàng có vẻ rất vui mừng?" Thẩm Quyện nhìn chằm chằm vào đôi gò má trắng ngần của Ôn Lê, khẽ liếm môi cười nhạt.
Hành động của hắn khiến tim Ôn Lê đập loạn một nhịp, trong đầu nàng lại hiện lên cảm giác xấu hổ khi bị hắn cưỡng hôn trong thùng xe vào đêm mưa hôm ấy.
"Làm gì có! Ngươi đừng có hiểu lầm, ta chỉ là quan tâm tới bạn học chút thôi. Ngươi có nghỉ học hay không thì liên quan gì đến ta, ta đi đây!"
Ôn Lê nói xong liền định chuồn mất, nhưng ngay giây sau đã bị Thẩm Quyện giữ chặt, không cách nào cử động nổi.
"Thẩm Quyện, ngươi định làm gì? Mau thả ta ra, đồ lưu manh này!" Ôn Lê cuống cuồng, gương mặt lộ rõ vẻ hoảng hốt, cái miệng nhỏ nhắn cứ thế liến thoắng không ngừng: "Ban ngày ban mặt, ngươi phải bình tĩnh một chút, để người khác thấy được thì không hay đâu! Ta là Ôn Lê, không phải chị ta, ngươi nhìn cho rõ vào!"
Câu nói này khiến Thẩm Quyện không nhịn được mà bật cười: "Ban ngày không được, vậy ý nàng là ban đêm thì được sao?"
Gương mặt Ôn Lê đỏ rực như sắp nhỏ ra máu: "Ngươi... ngươi đúng là điên rồi!"
"Ta quyết định rồi, bữa sáng chuyển thành bữa tối. Tan học chờ ta, bắt đầu từ hôm nay, trong vòng một tháng tới chúng ta sẽ cùng dùng bữa tối với nhau."
Nghe Thẩm Quyện nói, Ôn Lê hoàn toàn hoảng loạn. Cái tên đàn ông da mặt dày này thật là lật lọng. Bữa sáng đổi thành bữa tối, ăn xong liệu có đơn thuần là dùng cơm hay không? Chỉ sợ đến lúc đó, thứ được bày trên bàn lại chính là nàng.
"Nàng không đồng ý?"
Ôn Lê trừng mắt nhìn hắn: "Ngươi không có lý lẽ, ngươi đây là đang uy hiếp ta!"
Thẩm Quyện không chút vội vàng lấy điện thoại ra, khiến tim Ôn Lê thắt lại. Trong máy hắn vẫn còn giữ bằng chứng nàng định đâm thủng lốp xe. Dù lúc đó chưa thành công lại còn đánh mất nụ hôn đầu, nhưng cái tư thế chổng mông xấu hổ kia nếu để bạn bè trong trường nhìn thấy, nàng thà chết còn hơn.
Thẩm Quyện hững hờ lướt điện thoại: "Ta nào có uy hiếp nàng, ta đang rất nghiêm túc mời nàng đi ăn tối mà. Nếu nàng không muốn, ta cũng chẳng cưỡng cầu."
Dứt lời, hắn mở một bức ảnh ra cho nàng xem. Ôn Lê suýt chút nữa thì tức chết. Trong ảnh, nàng đang lom khom bận rộn trong nhà xe, tư thế vô cùng khó coi. Thẩm Quyện tuyệt đối là cố tình chụp lại khoảnh khắc đáng xấu hổ nhất của nàng.
"Bữa tối thì bữa tối! Thẩm Quyện, coi như ngươi giỏi!" Ôn Lê nghiến răng kèn kẹt, trông giống hệt một con mèo rừng đang xù lông. Nếu lúc này không có ai, nàng nhất định sẽ lao vào cắn chết hắn.
Cả ngày hôm đó, tâm trạng của Ôn Uyển không hề tốt chút nào. Việc Thẩm Quyện nhận nhầm nàng khiến nàng vừa tức vừa bực, cảm thấy như mình bị sỉ nhục vậy.
"Lê Lê, em không về sao?" Tài xế đã chờ sẵn bên ngoài, Ôn Uyển định đưa em gái cùng về nhà.
"Chị cứ về trước đi, em có hẹn với bạn đi dạo phố rồi, lát nữa em sẽ tự gọi tài xế đến đón. Chị đừng lo."
Ôn Lê không ngờ rằng lần đầu tiên mình nói dối chị gái lại là vì cái tên khốn Thẩm Quyện kia.
"Được rồi, vậy em nhớ về sớm nhé."
Nhìn bóng lưng chị gái rời đi, Ôn Lê lại thầm mắng chửi Thẩm Quyện thêm một lượt trong lòng.
"Ơ kìa? Hình như ta vừa nghe thấy có ai đó đang lén lút mắng mình thì phải? Thảo nào nãy giờ ta cứ hắt hơi liên tục."
"A!"
Ôn Lê giật nảy mình. Thẩm Quyện xuất hiện từ bao giờ mà nàng không hề hay biết.