Chương 19: Thẩm Quyện dường như không còn thích nàng
Tề Tuấn Sơn đang cầm bình giữ ấm nhấp từng ngụm nước ngâm cẩu kỷ, trên màn hình điện thoại phát video một nữ MC xinh đẹp đang nhảy múa. Niềm vui mỗi ngày của lão chính là khoảng thời gian một mình trong văn phòng, tự do xem những gì mình thích, vừa riêng tư lại vừa an tâm.
Người đến tuổi trung niên vốn có nhiều nỗi bất đắc dĩ. Vợ lão tuy kém lão hơn mười tuổi, năm nay mới bốn mươi, nhưng sau khi sinh hai đứa con thì nhan sắc đã phai tàn, chẳng còn chút quyến rũ nào. Ban ngày Tề Tuấn Sơn ngắm nhìn những mỹ nữ chân dài trên mạng, tối về lại đối diện với người vợ già nua, lôi thôi ở nhà, trong lòng không tránh khỏi bực bội. Đối với lão, cuộc sống vợ chồng lúc này chẳng khác nào một cơn ác mộng kéo dài.
Nghe tiếng gõ cửa, Tề Tuấn Sơn vội cất điện thoại, ngồi ngay ngắn lại vẻ nghiêm túc. Chỉ một phút trước, lão còn đang tặng quà cho nữ MC, miệng không ngừng gọi "tiểu bảo bối".
"Hiệu trưởng, chào ngài, em là Thẩm Thiên Nhất, học sinh mới chuyển trường đến báo danh."
Tề Tuấn Sơn đẩy gọng kính, nở nụ cười niềm nở: "Hóa ra là Thẩm đồng học, em ngồi xuống đi."
Thẩm Thiên Nhất xua tay đáp: "Ngài là hiệu trưởng, em là học sinh, sao có thể ngồi ngang hàng như vậy. Em đứng là được rồi. Cha em dặn sau khi đến đây phải tìm ngài trước, nên em mạn phép tới làm phiền."
Tề Tuấn Sơn hài lòng gật đầu: "Ta đã xem qua thành tích thi tốt nghiệp của em, rất rực rỡ, đúng là một học bá. Không ngờ em lại khiêm tốn và lễ phép như vậy, rất tốt."
Thẩm Thiên Nhất cười nói: "Tôn sư trọng đạo là việc nên làm."
Hắn khéo léo thể hiện bản thân, khiến Tề Tuấn Sơn vô cùng vui vẻ.
"Được rồi, phụ thân em đã nói qua tình hình cho ta biết. Những chuyện trước kia cứ để nó qua đi, hiện tại em đã đến Kristy, ta hoàn toàn hoan nghênh."
"Đa tạ hiệu trưởng."
"Lát nữa có buổi lễ toàn trường, vừa vặn cần một đại diện học sinh phát biểu, ta sẽ đưa em lên đài. Bản thảo đã chuẩn bị xong chưa?"
Thẩm Thiên Nhất khẽ nhếch môi cười tự tin: "Hiệu trưởng, em không cần chuẩn bị bản thảo. Trước kia ở trường cũ em thường xuyên đại diện phát biểu, đã quá quen thuộc rồi."
"Ái chà, bản lĩnh thật đấy! Quả nhiên có thực lực, vậy lát nữa em đi cùng ta luôn!"
Thẩm Thiên Nhất gật đầu, sau đó giả vờ vô tình hỏi: "Đúng rồi hiệu trưởng, chuyện của em và Thẩm Quyện chắc ngài cũng biết. Em muốn hỏi chút, Thẩm Quyện có phải sắp thôi học không? Dù sao học phí trường chúng ta cũng không phải thứ hắn hiện tại có thể gánh vác được."
Tề Tuấn Sơn mỉm cười đáp: "Vốn dĩ là định cho nghỉ học vì hắn đã nợ học phí một thời gian. Theo quy định, nợ quá một tháng sẽ bị xử lý thôi học, nhưng vào ngày cuối cùng, hắn đã bổ sung đầy đủ."
"Thẩm Quyện hiện tại không nợ học phí, cũng không phạm lỗi gì, trường học không có lý do để đuổi hắn. Nếu em cảm thấy gặp hắn sẽ khó xử thì cũng không cần lo lắng, Kristy rất rộng lớn, nếu không cùng khoa thì xác suất gặp nhau không cao đâu."
Thẩm Thiên Nhất kinh ngạc: "Hắn nộp đủ học phí rồi sao?"
"Đúng vậy, nhưng hắn chỉ nộp ba mươi vạn cho một quý, chắc hẳn cũng đang chịu áp lực kinh tế lớn."
Nghe lời hiệu trưởng, Thẩm Thiên Nhất nheo mắt đầy toan tính. Hắn đã quá chủ quan. Lúc đuổi Thẩm Quyện ra khỏi nhà, cha mẹ đã đóng băng toàn bộ thẻ ngân hàng, không để lại một đồng tiền mặt, nhà cửa xe cộ cũng bị thu hồi. Hắn cứ ngỡ Thẩm Quyện phải ra đi với bàn tay trắng, không ngờ tên đó lại xảo trá giấu riêng một khoản tiền, nếu không làm sao có đủ ba mươi vạn nộp học phí!
"Đi thôi, buổi lễ sắp bắt đầu rồi, em theo ta."
Thẩm Thiên Nhất tạm thời gác chuyện của Thẩm Quyện sang một bên, đi theo hiệu trưởng ra khỏi văn phòng. Hắn sắp lên đài phát biểu trước bao nhiêu nữ sinh xinh đẹp của Kristy, đây là cơ hội để hắn tỏa sáng. Điều quan trọng nhất lúc này là phải thể hiện sao cho vừa tự nhiên, khiêm tốn mà vẫn giữ được đẳng cấp, khiến toàn trường phải ghi nhớ cái tên Thẩm Thiên Nhất.
Ở một phía khác, Thẩm Quyện đang trò chuyện với hệ thống.
[Đinh! Túc chủ, lát nữa Thẩm Thiên Nhất sẽ lên đài phát biểu. Trong nguyên tác, đoạn này hắn thể hiện văn tài bay bổng, tạo dựng danh tiếng lẫy lừng tại Kristy.]
"Ừm, không tệ." Thẩm Quyện đã nắm rõ kịch bản trong đầu, mọi sự kiện đều nằm trong lòng bàn tay. "Nhưng ta có thắc mắc, trong nguyên tác đáng lẽ hắn phải 'anh hùng cứu mỹ nhân' giúp Ôn Uyển khi nàng bị trật chân ở cổng trường, sao hôm nay kịch bản lại thay đổi?"
[Vì sự hiện diện của túc chủ khiến hào quang nam chính của Thẩm Thiên Nhất bị giảm sút. Trong nguyên tác, nhiều tình tiết ép các nữ chính phải giảm trí tuệ để làm nền cho hắn. Nhưng hiện tại, hào quang đó đã mất hiệu lực, các nữ chính vẫn giữ được sự thông minh vốn có.]
Thẩm Quyện hài lòng: "Tốt, ta cũng không thích những con búp bê không não."
Nghĩ đến việc Thẩm Thiên Nhất luôn tỏ thái độ thù địch với mình, hắn quyết định tặng cho gã một món "lễ gặp mặt" thật đặc biệt.
[Túc chủ, suy nghĩ của ngài đã kích hoạt lựa chọn hệ thống:] [1. Ngồi dưới đài làm thính giả im lặng. Phần thưởng: 10 vạn tệ.] [2. Gây rối buổi diễn thuyết. Phần thưởng: 20 vạn tệ, nhận một lần cảnh cáo từ nhà trường.] [3. Tìm cách ngồi cạnh Ôn Lê. Phần thưởng: Ôn Lê hảo cảm +5, Ôn Uyển thất vọng +5, ghen tuông +5. Nhận thêm 100 vạn tệ và một 'Quả bom thối tàng hình'.]
Ghi chú: Quả bom thối có thể sử dụng lên bất kỳ mục tiêu nào trong phạm vi 100 mét. Sau khi trúng phải, đối tượng sẽ liên tục "xì hơi" không kiểm soát trong nửa giờ, kèm theo tình trạng "nội bài ngoại tiết" vô cùng thê thảm.
Thẩm Quyện mỉm cười, không ngần ngại chọn phương án thứ ba. Tiền bạc không quan trọng, cái hắn muốn thấy là uy lực của quả bom thối kia. Hắn lấy điện thoại ra nhắn tin cho Ôn Lê: "Lát nữa giữ cho ta một chỗ ngồi bên cạnh ngươi."
Ôn Lê "mèo rừng nhỏ" nhắn lại ngay lập tức: [Ngươi nằm mơ đi, cút!]
Thẩm Quyện thản nhiên gửi đi một bức ảnh chụp cảnh Ôn Lê đang loay hoay đâm thủng lốp xe.
Ngay lập tức, thái độ của đối phương quay ngoắt 180 độ: [Đã biết, vừa rồi ta chỉ đùa chút thôi, đừng để bụng nhé.]
Thẩm Quyện: [Ân, chọn chỗ xong thì báo ta.]
Sau khi nhận được vị trí, Thẩm Quyện trực tiếp đi tới. Đến nơi, hắn thấy bên cạnh Ôn Lê còn có Ôn Uyển. Ôn Uyển thấy hắn thì hơi bất ngờ, nàng mím môi, ra ý bảo hắn ngồi vào chỗ trống bên cạnh mình.
Thế nhưng, Thẩm Quyện lại ngó lơ, trực tiếp vòng qua nàng để ngồi xuống phía bên kia của Ôn Lê. Ôn Uyển ngẩn người, một cảm giác đắng chát khó tả dâng lên trong lòng. Thẩm Quyện đối với nàng thực sự đã khác trước, hắn dường như không còn chút tình cảm nào dành cho nàng nữa.