Chương 13: Bị lừa rồi, căn bản không có thời gian suy xét!
“Ta nhận thua!!”
Mạt Ly nghiến răng nghiến lợi: “Ván này ta đặt cược gấp đôi! Sau đó để ta ra đề trước!”
Giang Phong nhún vai: “Có thể, nhưng trước tiên phải tặng lễ vật đã.”
【“Liếm cẩu số 1 của tiểu Mạt Ly Lv3” tặng chủ phòng “Hoa tươi x2”! 】
Mạt Ly hậm hực: “Được rồi chứ!”
Giang Phong gật đầu: “Ân, cô trước đi.”
Mạt Ly cắn răng: “Ta ra đề... Si mị võng lượng!”
(Si mị võng lượng: Yêu ma quỷ quái)*
【Lúc Trước Mảnh Ngân Hải Kia Lv7: “Cái gì vậy??? Còn có thể chơi như vậy sao? Từ này chủ phòng nhà chúng ta vừa nói qua mà!”】
【Vô Tâm Lãng Tử Lv20: “Khốn khiếp! Đây chẳng phải là vô lại sao?”】
Phía bên Giang Phong, người xem lập tức bất bình. Còn có thể chơi kiểu này sao? Cô ta không có não à?
“Đã nói qua thì sao chứ?! Quy tắc đâu có nói từ nào dùng rồi thì không được nói lại? Chó sủa cái gì thế!”
“Đúng vậy! Tiểu Mạt Ly không hề vi phạm quy tắc, ngược lại là tên chủ phòng các người, ra vẻ đạo mạo mà toàn ra mấy loại nan đề!”
“Chúng ta đây gọi là gậy ông đập lưng ông!”
【Ngây Thơ Nữ Vương Lv22: “Hừ, cái tính nóng nảy này của ta...”】
Giang Phong thản nhiên ngắt lời: “Si mị võng lượng đúng không? Hai nhỏ vô tư, tiếp đi, đến lượt cô.”
Giọng hắn không lớn, nhưng ngay lập tức khiến hai bên im bặt!
Cái này cũng tiếp được sao?
Liếm cẩu số 1 (trợn mắt): “...”
Liếm cẩu số 2 (ngơ ngác): “...”
Giang Phong bình thản đếm: “Hai nhỏ vô tư, tiếp đi, 10, 9, 8...”
“...”
Nụ cười trên mặt Mạt Ly cứng đờ. Khoan đã... Đợi một lát! Tiếng đếm ngược càng lúc càng nhanh khiến trán nàng thấm ra mồ hôi lạnh. Không... Không đúng!
Cái từ “Hai nhỏ vô tư” này hình như còn khó tiếp hơn cả “Si mị võng lượng” nữa!!!
“Nhận thua!”
Mạt Ly tức đến ngứa răng, tên chủ phòng này quả thực có chút bản lĩnh!
【“Liếm cẩu số 2 của tiểu Mạt Ly Lv8” tặng chủ phòng “Hoa tươi x4”! 】
Bốn đóa hoa tươi bay lượn trên màn hình.
Mạt Ly tức tối: “Lần này vẫn là ta trước đúng không?”
Giang Phong: “Ân.”
Mạt Ly: “Tốt, vậy ta ra từ: Hai nhỏ vô tư!”
Nàng không tin mình không tiếp được mà Giang Phong lại có thể.
Giang Phong thản nhiên đáp: “Chơi đoán hành lệnh.”
Mạt Ly: ???
Không phải chứ đại ca? Đây mà là thành ngữ sao? Mắt nàng trợn tròn lên. Đừng nói là nàng, ngay cả người xem cũng chưa từng nghe qua cái “thành ngữ” này. Trong nhất thời, tiếng hoài nghi nổi lên tứ phía.
“Chơi đoán hành lệnh? Đây mà là thành ngữ à? Thằng nhóc kia đừng có mà ngậm máu phun người!”
“Chính thế, thành ngữ này nghe còn chưa nghe qua bao giờ, ngươi thấy Mạt Ly nhà chúng ta dễ bắt nạt đúng không!”
Đám liếm cẩu bên phòng Mạt Ly bắt đầu gào thét, điều này lại càng châm ngòi cho cơn giận của người xem bên phía Giang Phong.
【Lãng Phí Thanh Xuân Của Ta Lv8: “Chưa nghe nói qua? Chưa nghe thấy thì không biết đi mà tra à?!”】
【Vượng Tử Bò Nhật Bản Lv5: “Ta đến cười chết mất, một lũ mù chữ, giáo viên ngữ văn chắc phải tức chết vì các ngươi!”】
【Ngây Thơ Nữ Vương Lv22: “Quả nhiên chủ phòng thế nào thì người xem thế ấy ~”】
“@Ngây Thơ Nữ Vương, ngươi mắng ai đấy!?”
“@Ngây Thơ Nữ Vương, đúng thế, ngươi ở đó mỉa mai ai vậy?”
【Ngây Thơ Nữ Vương Lv22: “Lão nương nhìn các ngươi ngứa mắt nên mắng đấy thì sao? Cậy đông người à? Nhìn lại cái tố chất văn hóa của chủ phòng các ngươi đi, có so được với người đàn ông mà lão nương nhìn trúng không?”】
Hai bên tràn đầy mùi thuốc súng. Giang Phong nhìn màn hình bình luận mà không hề hoảng hốt, dáng vẻ như đang xem kịch vui.
Mạt Ly bắt đầu bối rối, nàng nhìn sang Giang Phong mà trong lòng thấy tê dại. Đại ca, huynh không ngăn cản một chút sao? Tình hình này phát triển tiếp thì chẳng có lợi cho ai cả.
Giang Phong không nói lời nào, hắn quay người đem cái ấm nước xếp tầng sau lưng vốn dành cho “Ngây Thơ Nữ Vương” đẩy lên vị trí cao hơn. Hành động này khiến người xem cười khoái chí.
【Lúc Trước Mảnh Ngân Hải Kia Lv7: “Ha ha ha, chủ phòng không nói lời nào, chỉ lẳng lặng nịnh bợ Bảng Nhãn.”】
【Vô Tâm Lãng Tử Lv20: “666, thao tác này của chủ phòng ta phục rồi, dùng hành động thực tế để ủng hộ đại tỷ!”】
Thần Mộ Nguyệt Bạch cũng bật cười, thầm than gia hỏa này quả thực là một kẻ lõi đời, sinh ra để làm nghề này. Quả nhiên, Ngây Thơ Nữ Vương cũng cười khanh khách. Nàng vừa ý vô cùng, lập tức tặng một món quà lớn bay rợp màn hình!
【“Ngây Thơ Nữ Vương Lv22” tặng chủ phòng “Máy bay tư nhân x1”! 】
【Ngây Thơ Nữ Vương Lv22: “Hiểu chuyện đấy ~”】
Giang Phong mỉm cười: “Cảm ơn tỷ tỷ đã tặng máy bay ~”
Hắn chẳng sợ chuyện làm lớn, hắn cần chính là hiệu quả này. Trong lúc livestream có người mở miệng giúp hắn, đó chính là đại ca, đại tỷ thực sự! Lúc này mà kêu dừng, chẳng khác nào tát vào mặt họ sao?
Mấy kẻ không hiểu chuyện thường thích ra vẻ hiền lành vào lúc này để dàn xếp. Nhưng họ không nghĩ tới, thể diện của đại ca đại tỷ giúp mình thì đặt ở đâu? Giang Phong không bao giờ ngu xuẩn như thế.
Hắn trực tiếp chặn luôn mấy kẻ sang phòng mình mắng Ngây Thơ Nữ Vương, rồi quay sang mỉm cười với Mạt Ly.
“Thế nào, tiếp tục chứ?”
“Tiếp tục!”
Mạt Ly cắn răng. Tuy hai bên tranh luận nhưng xét cho cùng nàng vẫn thua, khí thế đã bị ép một bậc. Dù mùi thuốc súng có vẻ lắng xuống, nhưng nàng đã nhạy bén nhận ra bầu không khí không ổn. Kẻ này đến đây không có ý tốt!
Đại ca cấp Lv51 tên “Phóng Sinh” lên tiếng: “Chủ phòng, cô đừng để đối phương dắt mũi, hãy tự mình ra thành ngữ.”
Phóng Sinh khẽ nhíu mày. Hắn vẫn luôn quan sát và đã nhìn ra chút manh mối. Đối phương chơi nối chữ thành ngữ là giả, mục đích thực sự dường như chỉ muốn thấy Mạt Ly xấu mặt. Nhưng điều này không hợp lý? Hắn vừa xem qua tư liệu của đối phương, rõ ràng chỉ là một tân thủ mới lên sóng lần đầu. Loại người này sao lại có thù hằn với Mạt Ly được?
“Thì ra là thế!”
Mạt Ly mắt sáng lên, lời của đại ca nhà mình đã thức tỉnh nàng! Đối phương chắc chắn là có chuẩn bị mà đến. Những thành ngữ tưởng chừng rất khó kia, hắn nhất định đã chuẩn bị sẵn, nếu nàng cứ thuận theo lời hắn thì chẳng phải trúng bẫy sao?
“Ta biết chiêu trò của ngươi rồi, lần này ta sẽ không thua!”
Mạt Ly cười đắc ý, tựa như đã nhìn thấu tất cả.
Giang Phong thản nhiên cười: “Vậy cô ra đề đi.”
Mạt Ly: “Thập toàn thập mỹ!”
Giang Phong: “Không được hoàn mỹ.”
Mạt Ly: “Túc trí đa mưu!”
Phải thế này mới đúng chứ. Mạt Ly thầm cười trong lòng. Thế nhưng giây tiếp theo, nàng nghe thấy miệng của Giang Phong như bật máy gia tốc...
“Mưu tài hại mệnh, mệnh tại đán tịch, tịch mịch vô liêu, liêu dĩ tự úy, úy thủ úy vĩ, vĩ đại bất điệu, điệu dĩ khinh tâm, tâm tâm tương ấn, ấn tượng thâm khắc, khắc bất dung hoãn, hoãn binh chi kế, kế vãng khai lai, lai nhật phương trường, trường thiên đại luận, luận sự, sự vật... Đến lượt cô.”
“...”
Nụ cười của Mạt Ly lập tức cứng đờ trên mặt.
Người xem: ???
Đám liếm cẩu: ???
Một tràng thành ngữ nối tiếp liên tục của Giang Phong đã đánh cho Mạt Ly choáng váng đầu óc. Ngay cả người xem bên phòng hắn cũng trợn mắt hốc mồm. Khá lắm! Tên này căn bản không phải người mà! Có ai chơi như vậy không cơ chứ?
Giang Phong thản nhiên đếm: “3, 2, 1...”
Hắn vẫn đang đếm ngược, mặt Mạt Ly đỏ bừng lên: “Sự... sự...”
Giang Phong tốt bụng nhắc nhở: “Thập toàn thập mỹ không được nói lại đâu nhé...”
Ta biết rồi!!! Mạt Ly tức đến nổ phổi, tên này quá vô sỉ!
Bị lừa rồi! Hóa ra ngay từ đầu hắn nói mỗi người có thể tiếp một hoặc nhiều thành ngữ... là để chờ ở chỗ này! Căn bản là hắn không để cho nàng có thời gian suy nghĩ!